Kẻ Lạ Hoàn Hảo

Lượt đọc: 1260 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

Tuần này, tôi không thể tránh được cuộc gọi từ nhà. Mẹ tôi gọi đến vào mỗi Chủ nhật lúc mười giờ sáng, tuần nào cũng thế, như những tín đồ sùng đạo được triệu tập đi lễ nhà thờ. Chị gái tôi nhận được những cuộc gọi vào tối Chủ nhật vì lịch làm việc của mình. Năm ngoái, khi đón Giáng Sinh cùng nhau, tôi đã hỏi chị rằng liệu mẹ có cảm thấy cần phải gọi điện kiểm tra chị ấy hàng tuần giống như mẹ làm với tôi, theo dõi tiến trình tổng quát cuộc đời chị, và cảm thấy thật nhẹ nhõm khi phát hiện ra rằng mẹ tôi có làm vậy. Những khoảnh khắc như thế này chính là những lúc tôi thấy gần gũi với chị mình nhất: một trong số ít những yếu tố vẫn còn gắn kết chúng tôi với nhau.

Rebecca đã bật cười và nói rằng chị ấy thà nhận được những cuộc gọi sớm hơn, giống như tôi, và tiếp tục ngày của mình, nhưng tôi thì nghĩ chị ấy thật may mắn. Trong khi đó, tôi sẽ phải dành phần còn lại của cả ngày Chủ nhật để phát đi phát lại cuộc trò chuyện với mẹ tôi trong đầu, xem xét sự chuộc tội của mình.

Tuần trước, tôi đã né tránh cuộc gọi của mẹ bằng cách nói rằng tôi cần hoàn thành bài tập được giao cho lớp chứng chỉ giảng dạy của tôi, và bà ấy đã thông cảm. Tuy nhiên, hai tuần liên tiếp, và bà ấy ngày càng lo lắng hơn. (Tôi có đang bị tụt lại phía sau không? Tôi đang cân bằng tốt mọi thứ chứ?) Điều trớ trêu là, tuần này, tôi thực sự cần bắt kịp tiến độ công việc.

Tôi nhấc máy ngay khi nghe thấy tiếng reng đầu tiên - tốt hơn hết là hãy giải quyết cho xong chuyện này, đối mặt trực tiếp với nó. “Con chào mẹ.”

“Chào buổi sáng, Leah. Sự nghiệp giáo dục thế hệ kế tiếp ra sao rồi con?”

“Ổn ạ. Bây giờ là thời điểm bận rộn trong năm. Bọn con đang bước vào kì thi giữa kì, vậy nên con có rất nhiều bài thi phải chấm.”

Tôi bắt đầu dọn dẹp nhà bếp, dựng thẳng những món đồ trang trí lặt vặt của Emmy. Tôi phát hiện ra rằng tốt nhất là nên làm nhiều việc cùng lúc trong khi nói chuyện điện thoại với mẹ tôi, để xử lí phần năng lượng lo lắng. Kể từ khi rời Boston, tôi cảm thấy mình cần chứng minh điều gì đó với bà ấy.

“Rebecca cũng đang trong khoảng thời gian đặc biệt bận rộn,” bà nói. “Vài điều về việc nộp đơn cho một học bổng nghiên cứu sinh có tính cạnh tranh cao. Có lẽ con bé đã kể cho con về nó?”

“Không ạ,” tôi đáp, “chị ấy chưa kể cho con.” Dù mẹ tôi có tuyên bố như thế nào đi chăng nữa, thì bà ấy biết chính xác những gì chị tôi đang làm. Đây là lời nhắc nhở của bà ấy rằng tôi nên hỏi han chị mình nhiều hơn. Một niềm hy vọng dường như vô tận mà bà ấy đặt lên chúng tôi, dù giữa Rebecca và tôi chưa bao giờ tồn tại một mối quan hệ nào gần giống vậy. Nhiều năm về trước, mẹ tôi đã quyết định rằng ganh đua tạo nên thành công. Rebecca và tôi đã không tham gia thỏa thuận này một cách tự nguyện, mà thay vào đó, đổi hướng tránh nhau thật xa đến độ chúng tôi sẽ không bao giờ có thể được coi là đứng trên cùng một sân đấu.

Bởi tôi đã trưởng thành hơn, tôi có thể hiểu tại sao mẹ lại thúc ép chúng tôi đến vậy. Bà ấy đã một mình nuôi chúng tôi khôn lớn sau khi cha bỏ đi khi chúng tôi lên năm và lên tám. Ông ấy có một gia đình khác ở đâu đó, một gia đình mà tôi không có hứng thú gặp mặt. Một lần thử thứ hai, một lần làm lại. Mẹ tôi nhận được một khoản chi phí dàn xếp ly hôn khá khẩm, và những tấm séc chu cấp tiếp tục được gửi tới cho đến khi tôi tròn mười tám tuổi.

Nhưng bà ấy đã tự mình nuôi dạy chúng tôi. Sau khi cha rời đi, bà ấy đã theo học trường điều dưỡng, và bà ấy đảm bảo rằng chúng tôi luôn được chuẩn bị để tự đứng vững trên đôi chân của chính mình. Để không bao giờ bị bất ngờ, như bà ấy đã từng. Tôi không nhớ gì nhiều về khoảng thời gian đó, ngoại trừ việc hàng xóm của chúng tôi thường xuyên quan sát chúng tôi, nhưng tôi tự hỏi không biết Rebecca có nhớ không. Liệu đó có phải là lý do chị ấy có chút nỗ lực hơn, khắc kỷ và cứng rắn hơn. Liệu chị ấy đã thấy con người của mẹ trước đây, và đấu tranh để chống lại nó. Liệu chị ấy có nhớ những ngày, những tuần, những tháng trước khi mẹ tự gượng dậy và tiến về phía trước.

Kể từ khi tôi biết nhận thức, Rebecca lúc nào cũng là đứa tự lập hơn trong hai đứa. Chị ấy đã đạt được tất cả những gì mà mẹ tôi kỳ vọng, vào trường y, thể hiện xuất sắc trong suốt thời gian nội trú, không bao giờ lo lắng về việc ai sẽ hỗ trợ mình. Không bao giờ kẹt vào tình huống thiếu vắng một kế hoạch dự phòng khi cuộc sống không diễn ra như mong đợi. Không bao giờ để bạn trai phản trắc, quay lưng lại với cô ấy. Không bao giờ sống thuận theo những ý thích bất định của người khác - trên một chiếc đi văng gấp, trong một căn hộ ở tầng hầm, mọi bề đều quá đỗi nhạy cảm.

Mẹ tôi luôn nói rằng Rebecca là người thực tế - rằng chị ấy có thể bắt tay vào làm việc với một sự tập trung cao độ và hoàn thành mọi thứ. Trong cơn khủng hoảng, chị ấy sẽ là người bạn cần.

Mặt khác, tôi có những xúc cảm quá sâu đậm và dựa dẫm vào người khác quá nhiều. Tôi để mọi thứ chạm đến mình, để chúng âm ỉ và phát triển cho đến khi chúng chiếm lấy tôi. Tôi lao mình vào công việc, vào tin bài, vào mối quan hệ, không có kế hoạch dự phòng, và lần nào cũng bất ngờ khi bị đánh gục, vẫy vùng tìm bất cứ gì đó để có thể bám vào. Đôi khi, tôi tự hỏi liệu mình có phải một sự sỉ nhục cho hình thái nữ quyền của mẹ tôi hay không.

Nhưng khi tôi tốt nghiệp đại học với tấm bằng báo chí, mẹ tôi cũng hạnh phúc hệt như tôi nhớ bà ấy đã từng tại lễ tốt nghiệp của Rebecca. Nhìn con này, bà ấy đã nói. Nhìn xem con đã chuyển những khiếm khuyết của mình thành điểm mạnh như thế nào. Như thể cái này chỉ đơn thuần là giả dạng cái kia suốt thời gian qua.

Tôi ngộ ra bà ấy đang nói về niềm đam mê của tôi với những thứ khủng khiếp, như bà ấy đã gọi nó. Lúc nào bà ấy cũng nhăn mũi khi nói ra điều ấy. Có chút gì đó lờ mờ ghê tởm về những cuốn sách tôi chọn, tất cả đều là tiểu thuyết giật gân máu me, những bộ phim tài liệu hình sự tôi xem, và cách tôi lướt đọc những cáo phó - tất cả những kí ức xa xăm mà tôi có thể giải mã. Và giờ đây, tôi chuyển nó thành một thứ gì đó đáng giá, dựng nên một cuộc sống xung quanh nó. Những lời tôi đã tình cờ nghe được từ nhiều năm về trước, khiến tôi ấm lòng: Rebecca giúp đỡ những kẻ có thể cứu rỗi, còn Leah lên tiếng cho những kẻ bất lực. Chúng tôi vẫn là hai mặt của cùng một đồng xu, một cặp, một khối thống nhất.

“Con đã gặp được ai chưa, Leah?”

“Con đã gặp rất nhiều người rồi, mẹ à.”

“Con biết đó không phải là ý của mẹ mà.”

Tôi nghĩ đến Kyle. Đến Davis Cobb. “Con đã đi chơi với một cô bạn đồng nghiệp hôm thứ Sáu. Chúng con đã có một khoảng thời gian vui vẻ.”

“Tuyệt,” bà ấy đáp. “Vậy con đã quyết định sẽ làm gì trong kì học tới chưa?” Bà ấy dường như không hiểu rằng công việc này không phải là tạm thời.

Bà ấy vẫn bám lấy ý nghĩ rằng tôi đang trong một kì nghỉ phép ngắn hạn, rằng tôi sẽ gạt bỏ được khao khát này sau khi hoàn thành nó, rồi quay trở lại với cuộc đời đã được dự trước của tôi.

“Con đã kí hợp đồng cho cả năm nay rồi,” tôi thản nhiên đáp. “Con đã kể cho mẹ trước đó rồi mà.”

“À, phải. Chỉ là, mẹ đang nói chuyện với Susanna - con có nhớ Lucas, con trai cô ấy không? Cô ấy nói rằng con trai mình đang làm việc tự do ở New York. Ở đó dường như rất nhộn nhịp, nếu con đang tìm kiếm một sự thay đổi. Nếu chuyện với Noah xấu đi thì việc con không muốn làm việc chung với cậu ta nữa là có thể hiểu được.”

Tôi day ngón tay lên thái dương. Túm lấy một miếng giẻ và bắt đầu kì cọ quầy bếp. “Việc này không phải là về Noah, mẹ à.”

“Leah,” bà nói. “Sao con không về nhà một thời gian ngắn? Làm một chuyến nghỉ dưỡng cuối tuần dài ngày, rời khỏi nơi đó một thời gian.” Nhưng tôi đã dừng việc lắng nghe.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy một bóng đen đổ xuống hiên trước. Tôi đã không nghe thấy tiếng bước chân trên cầu thang hay bất cứ chiếc xe nào chạy tới lối vào ga-ra. Tôi thả điện thoại rơi ngang hông, nghe thấy tiếng mẹ gọi tên tôi từ xa xăm.

Tôi bước chậm rãi, nhẹ nhàng về phía cửa kính. Đưa điện thoại lên ngang mặt và thì thầm, “Mẹ, con phải đi. Có ai đó đang ở đây.”

“Ai cơ?” Bà ấy hỏi lại. Nhưng tôi đã nhấn nút kết thúc cuộc gọi.

Khi tôi trượt mở cửa, thứ đó đã biến mất, dù nó là cái gì đi chăng nữa. Tiếng bước chân lộp cộp, tiếng lá và cành cây sột soạt. Tôi nhìn chăm chú về phía khu rừng, nheo mắt. Mặt trời vẫn chưa lên cao, và tôi tự hỏi liệu một thứ bé nhỏ có thể tạo nên một cái bóng lớn hơn nó không. Một con mèo trên lan can. Một con chó sói đồng cỏ. Một con chó. Hoặc một thứ gì đó hơn thế.

Liệu đó có phải chính là kẻ đã để lại tờ báo cho tôi.

Và nếu đúng như vậy, mục đích quái quỷ ấy là gì.

Mình không cảm thấy an toàn trong ngôi nhà này. Đó là một suy nghĩ bất chợt, thoáng qua, biến mất cũng nhanh như khi xuất hiện. Nhưng tôi đã học được cách tin vào bản năng của mình. Tôi đã học được cách chú ý đến những ý nghĩ bất chợt, thoáng qua đó. Và vì vậy, tôi đã làm đúng theo điều mà tôi khuyên người khác trước khi chính họ trở thành tin bài.

Ra khỏi nơi này.

Tôi nghĩ về việc Emmy đang mất tích, và James Finley ở trong nhà tôi, và tiền án của gã mà Kyle đã nêu ra chi tiết trong chính căn phòng này. Tôi tự hỏi liệu cảnh sát đã giải gã về đồn để thẩm vấn chưa, hay gã vẫn đang nhởn nhơ ngoài kia.

Tôi ném vài bộ quần áo vào túi du lịch ngắn ngày, thu dọn máy tính xách tay, giáo án bài vở và sạc điện thoại. Tôi kiểm tra cửa trước và cửa sổ bên hông trước khi túm lấy chùm chìa khóa và sau đó rời đi. Tôi lái xe đến nhà nghỉ Break Mountain, đậu ở bãi đỗ phía trước tiền sảnh. Tôi ngồi trong xe, chờ đợi, quan sát con đường qua gương chiếu hậu.

Một chiếc ô tô đơn độc chạy qua mà không hề giảm tốc độ, ngoại trừ điều đó thì đường phố sáng Chủ nhật bình lặng và vắng tanh. Không có chiếc xe nào trong bãi đỗ trông quen thuộc. Tôi với lấy túi xách của mình và bước vào sảnh. Một người đàn ông ngước lên - chính là người mà tôi đã gặp vào buổi tối tôi ra ngoài tìm Emmy. “Lại là cô,” anh ta nói. Anh ta nhìn chiếc túi đeo trên vai tôi, rồi nhìn tôi, trong bộ trang phục nằm-ườn-ở-nhà-ngày-Chủ-nhật, và cười toe toét.

“Xin chào,” tôi nói. “Tôi cần một phòng cho đêm nay.”

“Dĩ nhiên rồi,” ông ta đáp, đôi mắt sáng lên do sự phản chiếu từ màn hình máy tính. “Cả đêm đúng không?”

“Vâng,” tôi nói. Tôi đưa thẻ tín dụng cho anh ta và tựa người vào quầy. “Này, anh chàng mà anh đang làm thay đã bao giờ xuất hiện trở lại chưa?”

Anh ta đưa cho tôi một chiếc chìa khóa có móc, số 7 được viết trên một tấm thẻ treo lủng lẳng. “Đoán là không, bởi tôi vẫn ở đây.”

“Cảm ơn anh,” tôi nói, đẩy cửa bước ra.

Tôi sải bước dọc theo vỉa hè, lướt qua ba chiếc xe khác trong bãi đỗ, nghe thấy tiếng tivi trong một căn phòng khi đi ngang qua, tiếng cười từ một phòng khác. Cố gắng hình dung ra cảnh Emmy rảo bước cùng James Finley trên chính dải đường này, sử dụng một chiếc chìa khóa, bật cười, và Jim theo cô ấy vào trong.

Tôi cố gắng không hình dung ra khoảnh khắc mọi thứ có thể diễn ra không như ý muốn. Căn phòng lót thảm màu xám với những bức tường màu nâu vàng nhạt, một chiếc chăn mỏng màu xanh lá phủ lên một chiếc giường cỡ Queen. Những tấm rèm dày dặn màu be treo trên cửa sổ, tôi kéo chúng lại và bật đèn, ánh sáng tạo nên một vòng tròn màu vàng trên giường. Tôi gạt thanh chốt cửa, thả túi xuống, và trong một khoảnh khắc, nghĩ rằng chính là nó. Đây chính là điểm đáy.

Tôi đã đưa mình đến một nơi mà mọi người không còn quan tâm đến việc bạn là ai hay có chuyện gì xảy ra với bạn. Loại địa điểm nơi người ta sẽ không nhìn quá chăm chú hoặc quá lâu.

Một cô gái đến từ khu chung cư, lang thang một mình ven hồ lúc đêm khuya.

Emmy, qua lại với một gã có tiền án ở một nơi như thế này.

Một người phụ nữ lẻ loi, trả tiền cho một phòng nghỉ vào lúc đêm khuya - trong chính thị trấn nơi cô ấy sống.

Nếu tôi được gọi đến đây để đưa tin về một vụ án - một người phụ nữ được phát hiện đã chết trong bồn tắm, bị chấn thương nặng ở đầu; hoặc bị siết cổ trên giường, mắt mở to và dán chặt lên trần nhà; hoặc bị cướp ở bãi đỗ xe trong lúc bị uy hiếp bằng dao - tôi sẽ biết với sự chuẩn xác đến đáng sợ, trước cả khi có được thông tin, rằng nó sẽ không được coi là xứng đáng để đưa lên trang nhất. Nó sẽ không phải là một tin bài lớn.

Phụ thuộc vào ngày hôm ấy, vào phần còn lại của những chuyện tồi tệ đã xảy đến hoặc được thực hiện bởi những người khác trong chu kì cụ thể đó, có lẽ nó sẽ chẳng nhận được gì hơn ngoài một đề cập trong mục điểm tin hình sự. Bất kì độc giả nào cũng sẽ đọc lướt qua nó, lắc đầu một cái trước khi tiếp tục.

Tôi biết những điều mà họ sẽ nghĩ, đọc lướt qua các thông tin liên quan trước khi đưa ra kết luận không thể tránh khỏi:

Cô mong đợi điều gì chứ?

Đây hoàn toàn là do cô tự chuốc lấy.

« Lùi
Tiến »