Tuần Trăng Mật

Lượt đọc: 114879 | 13 Đánh giá: 7,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu PHẦN MỞ ĐẦU PHẦN MỘT NHỮNG CẶP HOÀN HẢO Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 PHẦN HAI NHÂN VIÊN BẢO HIẾM Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 PHẦN BA NHỮNG TRÒ CHƠI NGUY HIỂM Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 PHẦN BỐN TỚI KHI CÁI CHẾT CHIA LÌA ĐÔI TA Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 PHẦN NĂM TRỐN THOÁT Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117
Tiến »
Chương 92

❊ ❊ ❊

Chặt, chặt, O’Hara. Hành động đi. Susan muốn có một sự bắt giữ, điều đó nghĩa là tôi đang ở trong chế độ gấp rút, có thể đoán là sẽ không sao nếu phải phá vỡ một vài điều lệ. Ít nhất thì, đó là cách hiểu của tôi. Đương nhiên, đôi khi tôi nghe thấy những gì mình muôn nghe.

Ngồi trong một chiếc ghế đối diện với Steven Keppler, tôi không thể không để ý tới một vài thứ. Đầu tiên, tay luật sư này có một mái tóc chải rất tệ. Quá nhiều bề mặt trống dành cho quá ít tóc. Thứ hai, gã thuế má của Nora đang khá lo lắng.

Tất nhiên, rất nhiều người trở nên bồn chồn bên cạnh nhân viên FBI - phần lớn chẳng vì lý do gì.

Tôi bỏ qua phần chuyện phiếm và lôi từ túi áo ngoài một bức hình. Đó là một tấm ảnh in ra từ máy kỹ thuật số mà tôi đã chụp ngày đầu tiên tại Westchester.

“Ông có nhận ra người phụ nữ này không?”, tôi hỏi.

Ông ta nghiêng người qua bàn và nhanh chóng đáp lại. “Không, tôi không nghĩ vậy”.

Tôi vươn tay ra xa để ông ta có thể nhìn rõ hơn. “Đây, nhìn kĩ hơn một chút đi. Làm ơn”.

Ông ta cầm lấy bức ảnh và giả bộ nghiên cứu nó - mức diễn xuất tương đương với trình độ của diễn viên một bộ phim loại B: nhíu mày, nheo mắt hồi lâu, cuối cùng thì nhún vai quá cường điệu và lắc đầu. “Không, trông cô ta không quen chút nào”, ông nói. “Nhưng là một phụ nữ xinh đẹp đấy”.

Steven Keppler đưa lại bức hình, tôi gãi cằm. “Thế thì lạ thật”, tôi nói.

“Sao vậy?”

“Sao người phụ nữ xinh đẹp này có danh thiếp của ông nhưng lại không biết ông”.

Ông ta nhấp nhổm, có vẻ không được thoải mái lắm trên ghế. “Có thể ai đó đã đưa cho cô ấy chăng”, ông nói.

“Chắc chắn rồi, tôi đoán vậy. Trừ việc điều đó sẽ chẳng giải thích vì sao cô ta nói với tôi rằng mình có biết ông”.

Một tay Keppler nắm lấy cà vạt trong khi tay kia liên tục chỉnh lại mái tóc.

“Để tôi xem lại tấm ảnh một lần nữa. Có được không?”.

Tôi đưa lại tấm ảnh cho ông ta và quan sát, chắc mẩm mình sắp được nhìn thấy một vài màn diễn xuất vụng về cổ điển nữa. Chắc chắn rồi.

“Ồ, đợi một phút! Tôi nghĩ mình có biết đây là ai”.

Ông ta gõ ngón trỏ vào tấm ảnh một vài lần. “Simpson... Singleton?”.

“Sinclair”, tôi nói.

“Tất nhiên rồi, Olivia Sinclair”.

“Thật ra là Nora”.

Người đàn ông lắc đầu. “Không, tôi chắc chắn tên cô ấy là Olivia”.

Điều đó được thốt ra từ người chỉ một phút trước còn khẳng định không hề biết cô nàng là ai.

“Vậy thì, tôi đoán đây là một vị khách hàng?”, tôi hỏi. “Rất xinh đẹp, như ông nói. Tôi ngạc nhiên là ông lại không nhớ cô ấy”.

“Tôi có làm việc cho cô ấy, đúng vậy”.

“Kiểu việc gì?”.

“Đặc vụ O’Hara, anh biết tôi không thể tiết lộ điều đó”.

“Đương nhiên là ông có thể”.

“Anh biết tôi có ý gì mà”.

“Vậy ư? Điều duy nhất tôi biết là ông đã quả quyết không nhận ra một trong những khách hàng của chính mình, người mà ngẫu nhiên là đối tượng trong cuộc điều tra của tôi. Nói cách khác, ông đã nói dối một nhân viên liên bang”.

“Anh có cần tôi nhắc lại rằng mình đang nói chuyện với một luật sư không?”.

“Ông có cần tôi nhắc lại rằng tôi có thể quay trở lại trong vòng một tiếng nữa với lệnh khám để lục tung văn phòng này lên không?”.

Tôì nhìn Keppler chăm chú, hy vọng ông ta sẽ biết điều. Thay vào đó, gã này thể hiện một khí thế thật sự. Thật ra, ông ta dần lấy lại thế tấn công.

“Sự hăm dọa lố bịch của anh có thể có hiệu lực tại một miền nào đó”, ông ta vừa nói vừa hất cằm. “Nhưng tôi bảo vệ quyền bảo mật của thân chủ mình. Bây giờ thì anh có thể rời đi được rồi”.

Tôi đứng lên.

“Ông nói đúng”, tôi nói và thở sâu. “Ông có quyền bảo vệ cho quyền lợi khách hàng và tôi thực sự vượt quá giới hạn. Tôi xin lỗi”. Tôi lục tay vào túi. “Nghe này, đây là danh thiếp của tôi. Nếu ông thay đổi ý kiến hay muốn yêu cầu sự bảo vệ của cảnh sát, xin cứ gọi tới văn phòng”.

Khuôn mặt người đàn ông trở nên cáu kỉnh. “Sự bảo vệ của cảnh sát? Anh đang nói với tôi rằng người phụ nữ này nguy hiểm ư? Olivia Sinclair? Chính xác thì cô ta đang bị điều tra về việc gì thế?”.

“Tôi e là mình không thể nói ra, ông Keppler ạ. Nhưng, tôi chắc rằng nếu cô ta đã tin tưởng ông với công việc kinh doanh của mình, cô hẳn đã được thuyết phục rằng ông sẽ không bao giờ tiết lộ điều gì về các khoản kí kết”.

“Đợi một phút - Olivia Sinclair đang ở đâu? Ý tôi là, anh đang theo dõi cô ta?”.

“Đó là vấn đề”, tôi nói. “Chúng tôi đã làm thế, nhưng giờ thì không biết cô ta đang ở đâu. Ông Keppler, tôi không thể kể cho ông nghe mọi thứ liên quan tới vụ việc, nhưng tôi sẽ nói điều này. Nó có liên quan tới tội giết người. Có khả năng là nhiều hơn một lần”.

Thế là quá đủ đối với khí thế can đảm của vị luật sư và quyền bảo mật đối với thân chủ. Khi có thể cất thành lời, ông ta mời tôi ngồi xuống một lần nữa.

“Rất vinh hạnh”, tôi nói.

Đánh máy: Hoàng Liêm
Nguồn: Ebook Fun&Free
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2016

« Lùi
Giới Thiệu PHẦN MỞ ĐẦU PHẦN MỘT NHỮNG CẶP HOÀN HẢO Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 PHẦN HAI NHÂN VIÊN BẢO HIẾM Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 PHẦN BA NHỮNG TRÒ CHƠI NGUY HIỂM Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 PHẦN BỐN TỚI KHI CÁI CHẾT CHIA LÌA ĐÔI TA Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 PHẦN NĂM TRỐN THOÁT Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117
Tiến »