Tuần Trăng Mật

Lượt đọc: 114698 | 13 Đánh giá: 7,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu PHẦN MỞ ĐẦU PHẦN MỘT NHỮNG CẶP HOÀN HẢO Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 PHẦN HAI NHÂN VIÊN BẢO HIẾM Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 PHẦN BA NHỮNG TRÒ CHƠI NGUY HIỂM Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 PHẦN BỐN TỚI KHI CÁI CHẾT CHIA LÌA ĐÔI TA Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 PHẦN NĂM TRỐN THOÁT Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117
Tiến »
Chương 32

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau, một ngày thứ Sáu, Nora bước ra khỏi căn nhà tại Westchester và bật mở cốp của chiếc Benz mui trần đang đậu phía trước. Hành lý được xếp vào. Người dự báo thời tiết trên tivi đã hứa hẹn một ngày với trời xanh nắng vàng cùng nhiệt độ cao nhất chỉ ở tầm hai mươi sáu độ. Một ngày “đỉnh cao”, nếu có thể gọi như thế.

Nora nhấn nút trên chiếc điều khiển không cần khóa và đứng nhìn mui xe nhanh chóng hạ xuống. Đó cũng là lúc một chiếc xe khác thu hút sự chú ý của cô. Cái quái gì thế?

Chiếc xe BMW giống hệt hôm trước đang đậu dưới những tán cây sồi và gỗ thích cao lớn, ngay phía ngoài Đường lái Trung tâm. Ngồi trong ghế trước là nhân viên bảo hiểm, Craig Reynolds, với cặp kính râm.

Anh ta lại tới đây làm gì?

Chắc chắn chỉ có một cách để tìm ra câu trả lời. Nora bắt đầu bước thẳng tới xe. Cô đã nghĩ rằng anh ta khá thân thiện khi họ mới gặp nhau. Nhưng bây giờ, chuyện này... quan sát cô từ trong xe ư? Khá là ghê rợn. Hoặc tệ hơn, hơi đáng nghi ngờ. Đó là lý do vì sao cô tự nhắc mình đừng phản ứng thái quá.

Craig nhìn thấy cô bước tới và nhanh chóng nhảy ra khỏi chiếc Beemer. Anh bắt đầu bước lại phía cô trong bộ đồ mùa hè màu sạm nhạt. Anh vẫy tay chào khá thân thiện.

Họ gặp nhau giữa đường.

Nora nghiêng đầu và mỉm cười. “Nếu không biết rõ thì tôi sẽ cho là anh đang do thám mình đấy”.

“Nếu thực như thế thì có lẽ tôi nên chọn chỗ náu tốt hơn chứ?”. Anh mỉm cười trở lại. “Thứ lỗi cho tôi - không phải như vậy đâu. Thật ra thì cô có thể đổ lỗi cho đội Mets”.

“Toàn bộ đội bóng chày ư?”.

“Phải, kể cả người quản lý chúng. Tôi chuẩn bị rẽ vào nhà cô thì kênh Fan phát một đoạn quảng cáo, nói rằng câu lạc bộ sắp có một vụ trao đổi lớn với Houston. Vậy nên tôi tạt vào bên đường để nghe”.

Cô nhìn anh vô cảm. “Kênh Fan?”.

“Một kênh thể thao trên đài”.

“Tôi hiểu. Vậy không phải là anh đang do thám tôi?”.

“Không. Tôi đâu phải Jame Bond, chỉ là một người giữ vé cả mùa của đội Mets thôi”.

Nora gật đầu. Cô đoán hoặc Craig Reynolds đang nói thật hoặc anh ta là một kẻ nói dối bẩm sinh. “Anh tới tìm tôi có chuyện gì vậy?”, cô hỏi.

“Thật ra là tin tốt. John O’Hara, cái người mà tôi đã kể với cô từ trụ sở chính ấy, đã chắc chắn được giao quyền đảm nhiệm vụ điều tra cái chết của ông Brown”.

“Tôi cứ tưởng đó không hẳn là một tin tốt”.

“Không, nhưng phần này thì có. Chúng tôi đã nói chuyện sáng nay và ông ta nghĩ là sẽ không có vấn đề gì lắm”.

“Vậy thì tốt”.

“Tuyệt hơn, tôi đã đề nghị ông ta xúc tiến nhanh công việc. Ban đầu ông ta khá dứt khoát rằng sẽ không có bất kỳ sự đối đãi đặc biệt nào, nhưng tôi đã đề nghị như vậy bởi văn phòng Westchester đã mang lại kha khá lợi nhuận cho công ty. Dù sao thì, tôi cũng chỉ muốn báo cho cô biết điều này”.

“Tôi thật sự đánh giá cao điều đó, anh Reynolds ạ. Quả là một điều bất ngờ dễ chịu”.

“Cứ gọi tôi là Craig”.

“Vậy thì hãy gọi tôi là Nora”.

“Được thôi, Nora”. Anh liếc nhìn chiếc xe mui trần màu đỏ với cốp xe còn đang mở, đậu ở lối vào. “Cô sắp đi xa à?”.

“Quả đúng vậy”.

“Nơi nào đó hay ho không?”.

“Điều đó còn tùy thuộc vào quan điểm của anh về Nam Florida”.

“Như mọi người nói, đó là một nơi tuyệt vời để đi du lịch nhưng tôi sẽ không muốn bầu cử ở đó”.

Cô cười khẽ. “Có lẽ tôi sẽ dùng câu nói này với khách hàng của mình ở bờ biển Palm. Hoặc có thể không”.

“Cô làm nghề gì vậy - nếu không quá ngại trả lời?”.

“Thiết kế nội thất”.

“Không đùa đấy chứ. Chắc hẳn phải vui lắm. Ý tôi là, không có nhiều nghề cho phép người ta tiêu tiền của người khác, phải không?”.

“Không, tôi đoán là không có nhiều lắm”. Cô nhìn vào đồng hồ đeo tay. “Ồ, có người sắp lỡ chuyến bay rồi”.

“Tôi xin lỗi. Thôi, cô khởi hành đi”.

“Vậy thì, anh Reyn...” Cô lỡ lời một lần nữa. “Anh Craig, cám ơn vì đã ghé quá. Việc đó thật ngọt ngào”.

“Không có gì, Nora ạ. Tôi sẽ báo lại cho cô khi có báo cáo về vụ điều tra”.

“Tôi sẽ rất biết ơn việc đó”.

Họ bắt tay và Craig chuẩn bị rời đi. “À, mà cô biết không?”, anh nói. “Tôi mới nghĩ ra, nếu cô đi vắng thế này thì có lẽ tôi nên xin số di động?”.

Nora ngập ngừng trong tích tắc. Mặc dù cho số điện thoại là một trong những điều cuối cùng cô muốn làm, cô cũng chẳng muốn làm cho anh chàng bảo hiểm này nghi ngờ.

“Chắc chắn rồi”, cô nói. “Anh có bút chứ?”.

Đánh máy: Hoàng Liêm
Nguồn: Ebook Fun&Free
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2016

« Lùi
Giới Thiệu PHẦN MỞ ĐẦU PHẦN MỘT NHỮNG CẶP HOÀN HẢO Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 PHẦN HAI NHÂN VIÊN BẢO HIẾM Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 PHẦN BA NHỮNG TRÒ CHƠI NGUY HIỂM Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 PHẦN BỐN TỚI KHI CÁI CHẾT CHIA LÌA ĐÔI TA Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 PHẦN NĂM TRỐN THOÁT Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117
Tiến »