Tuần Trăng Mật

Lượt đọc: 114614 | 13 Đánh giá: 7,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu PHẦN MỞ ĐẦU PHẦN MỘT NHỮNG CẶP HOÀN HẢO Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 PHẦN HAI NHÂN VIÊN BẢO HIẾM Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 PHẦN BA NHỮNG TRÒ CHƠI NGUY HIỂM Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 PHẦN BỐN TỚI KHI CÁI CHẾT CHIA LÌA ĐÔI TA Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 PHẦN NĂM TRỐN THOÁT Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117
Tiến »
Chương 96

❊ ❊ ❊

Tôi trở lại với cánh tay chất đầy củi và nhóm. Tôi hỏi Nora mình có thể giúp thêm được gì hay không.

“Hoàn toàn không”, cô đáp và hôn nhẹ lên má tôi. “Em sẽ lo mọi thứ từ đây”.

Tôi để Nora lại một mình trong bếp và thư giãn trên chiếc sô-pha trong phòng khách với thứ duy nhất để đọc, một ấn bản bốn năm tuổi của Cánh đồng & Dòng suối. Đang đọc dở một bài báo về việc câu cá hồi tại Nhà nghỉ Sheen Falls ở Ai-len thì Nora gọi, “Bữa tối đã sẵn sàng”.

Tôi quay vào trong bếp và ngồi xuống bên chiếc chảo sò, gạo thô và một đĩa rau thơm. Một chai pinot prigio để uống. Rất chuẩn theo phong cách tạp chí Người sành ăn.

Nora nâng cốc. “Cho một đêm đáng nhớ”.

“Cho một đêm đáng nhớ”, tôi lặp lại.

Chúng tôi chạm cốc và bắt đầu ăn. Cô hỏi tôi đã đọc gì và tôi nói về bài báo cá hồi.

“Anh có thích đi câu không?”, cô hỏi.

“Rất thích”, tôi nói, một lời nói dối trong sạch, thấy mình ngày một tinh vi hơn.

“Anh thường thích đi đâu?”.

“Ừmmmm. Có một vài hồ và suối câu tốt ngay trong vùng. Tin anh đi, em có thể câu được một con lớn ngay quanh đây thôi. Nhưng không gì bì được với các đảo. Jamaica, St.Thomas, Caymans. Anh đoán là em đã xuống đó rồi?”.

“Em xuống rồi. Thật ra, em đã ở Caymans cách đây không lâu”.

“Đi nghỉ à?”.

“Không, chuyện kinh doanh nhỏ”.

“Ồ?”

“Em đã trang trí một ngôi nhà bãi biển cho một nhà tài phiệt. Một nơi trên mặt nước vô cùng lộng lẫy”.

“Thú vị đấy”, tôi gật đầu rồi ăn thêm một miếng sò. “Nhân tiện, món này ngon quá”.

“Em mừng vì anh thích”. Cô vươn tay và đặt lên tay tôi. “Anh thấy vui chứ?”.

“Đúng vậy”.

“Tốt, bởi vì em hơi lo - những gì anh nói lúc trước về việc em là khách hàng của anh”.

“Nó thực sự liên quan nhiều tới bối cảnh”, tôi nói. “Nếu không phải do cái chết của Connor, chúng ta sẽ thậm chí chẳng ở đây”.

“Đúng vậy, em không thể phủ nhận điều đó. Nhưng...”, giọng cô nhỏ dần.

“Em đang định nói gì?”.

“Điều mà có lẽ em không nên nói”.

“Không sao”. Tôi nhìn ra xung quanh rồi mỉm cười. “Chẳng có ai ở đây ngoài hai ta”.

Cô mỉm cười trở lại. “Có một điều em đã học được trong nghề nghiệp của mình, đó là một người có thể phải lòng với hơn một ngôi nhà. Có ngờ nghệch không nếu nghĩ rằng điều đó cũng đúng với con người?”.

Tôi nhìn sâu vào mắt Nora. Cô ấy định tiến tới đâu với câu nói này? Cô đang cố nói với mình điều gì?

“Chuyện này là như vậy ư, Nora? Tình yêu?”.

Cô giữ ánh nhìn của tôi. “Em nghĩ đúng vậy”, cô nói. “Em nghĩ mình phải lòng anh mất rồi. Đó có phải là một điều xấu không?”.

Tôi nghe cô thốt ra từng lời và khó mà tin nổi. Và rồi như thể mọi thứ về buổi tối kỳ lạ này nổ tung trong bụng.

Đột nhiên tôi thấy buồn nôn. Sự phản ứng lại những lời cô ấy vừa nói ư?

Tập trung nào, O’Hara.

Tôi nghĩ lại những gì đã xảy ra lần trước khi cô nấu ăn cho tôi. Làm sao có thể lại đổ tại món sò bị hỏng chứ?

Vậy nên tôi không nói gì. Hy vọng nó sẽ qua đi. Phải như vậy.

Nhưng không.

Và rồi, trước khi kịp biết điều gì, tôi không thể nói được nữa. Không thể thở được.

Đánh máy: Hoàng Liêm
Ebook Fun&Free
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2016

« Lùi
Giới Thiệu PHẦN MỞ ĐẦU PHẦN MỘT NHỮNG CẶP HOÀN HẢO Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 PHẦN HAI NHÂN VIÊN BẢO HIẾM Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 PHẦN BA NHỮNG TRÒ CHƠI NGUY HIỂM Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 PHẦN BỐN TỚI KHI CÁI CHẾT CHIA LÌA ĐÔI TA Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 PHẦN NĂM TRỐN THOÁT Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117
Tiến »