Tuần Trăng Mật

Lượt đọc: 114723 | 13 Đánh giá: 7,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu PHẦN MỞ ĐẦU PHẦN MỘT NHỮNG CẶP HOÀN HẢO Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 PHẦN HAI NHÂN VIÊN BẢO HIẾM Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 PHẦN BA NHỮNG TRÒ CHƠI NGUY HIỂM Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 PHẦN BỐN TỚI KHI CÁI CHẾT CHIA LÌA ĐÔI TA Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 PHẦN NĂM TRỐN THOÁT Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117
Tiến »
Chương 37

❊ ❊ ❊

Mục quảng cáo trên tờ Nhật báo Westchester nói rằng căn hộ này có một tầm nhìn hùng vĩ. Nhưng nhìn những gì thì chịu. Phía trước trông ra một con phố ngang của Pleasantview, đằng sau là toàn cảnh bãi để xe chật cứng tất cả các bà mẹ của Dumpsters.

Bên trong còn tệ hơn.

Sàn nhà toàn nhựa vinyl. Chiếc ghế bành giả da và ghế sôfa có hai chỗ ngồi đối điện nhưng có vẻ không được ưu ái lắm. Nếu nước máy và điện là những gì làm nên “căn bếp tân thời” thì, chúa ơi, đó là tất cả những gì tôi có. Còn nếu không thì ắt hẳn chiếc bàn bếp phoocmica màu vàng lại trở nên thời thượng một lần nữa.

Ít ra là những lon bia đã được ướp lạnh.

Tôi đặt bánh pizza xuống và mở tủ lạnh lôi ra một lon trước khi thả mình rơi tõm xuống chiếc ghế dài lổn nhổn đặt ngay giữa “phòng khách thoáng đãng”. Thật tốt là mình không mắc chứng bệnh sợ bị giam cầm.

Tôi nhấc điện thoại lên và bấm số. Không có gì phải nghi ngờ là Susan vẫn còn ở văn phòng.

“Cô ta có đi theo anh không?”, Susan hỏi ngay tắp lự.

“Cả ngày luôn”. Tôi nói.

“Cô ấy có thấy anh đi vào trong nhà không?”.

“Có”.

“Vẫn đang ở ngoài à?”

Tôi giả bộ ngáp một tiếng. “Thế nghĩa là anh phải đứng lên khỏi ghế và ra nhìn à?”.

“Đương nhiên là không rồi”, cô nói. “Bê ghế theo cũng được”.

Tôi mỉm cười một mình. Tôi đã luôn yêu người phụ nữ có thể cho đi tuyệt vời như khi nhận lại.

Cửa sổ cạnh chiếc ghế được che kín bởi chiếc rèm lượn sóng ọp ẹp. Tôi cẩn thận kéo một bên sang và hé nhìn.

“Hmmm”. Tôi lẩm bẩm.

“Cái gì thế?”.

Nora đã đậu xe cách con phố khoảng một tòa nhà. Nhưng giờ thì nó không còn ở đó nữa.

“Chắc cô ta xem đủ rồi”. Tôi nói.

“Thế thì tốt. Cô ta tin anh”.

“Em biết không, anh nghĩ là cô ta sẽ vẫn tin thôi nếu anh có sống ở một căn hộ khá khẩm hơn một chút. Nơi nào đó ở Chappaqua chẳng hạn?”.

“Ai đó đang cằn nhằn đấy à?”.

“Nó giống như một sự quan sát hơn”.

“Anh không hiểu rồi. Như thế này thì cô ta sẽ nghĩ rằng mình phát hiện ra được điều gì đó”, Susan nói. “Ăn mặc và lái xe vượt qua tầm tài chính sẽ khiến cho anh có vẻ người hơn”.

“Thì tử tế cũng có sao đâu?”.

“Nora bề ngoài khá tử tế, chẳng phải vậy sao?”.

“Ừ. Quả đúng như vậy”.

“Em không bàn cãi nữa”.

“Anh đã nói đến cái bàn bếp phoocmica màu vàng chưa ấy nhỉ?”.

“Thôi nào, chỗ đó không thể nào tệ đến thế”. Susan nói.

“Nói thì dễ lắm. Em có phải sống ở đây đâu”.

“Chỉ là tạm thời thôi”.

“Một khoảng bù đắp. Chết tiệt, đó có thể là lý do thực sự cho căn hộ này cũng nên”. Tôi nói. “Nó sẽ khiến anh làm việc nhanh hơn”.

“Đúng là em có nghĩ đến điều này”.

“Em chẳng để lỡ trò gì cả, phải không?”.

“Trừ khi em có thể kìm được”, cô bật lại. “Nhưng nghiêm túc đấy, hôm nay anh đã làm rất tốt”.

“Cám ơn”.

Susan cười điệu cười cuối ngày của mình. “Rồi, vậy là chính thức. Nora Sinclair đã đi vào hậu trường cuộc đời Craig Reynolds. Giờ thì sao?”.

“Dễ thôi”. Tôi nói. “Giờ đến lượt anh”.

Đánh máy: Hoàng Liêm
Nguồn: Ebook Fun&Free
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2016

« Lùi
Giới Thiệu PHẦN MỞ ĐẦU PHẦN MỘT NHỮNG CẶP HOÀN HẢO Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 PHẦN HAI NHÂN VIÊN BẢO HIẾM Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 PHẦN BA NHỮNG TRÒ CHƠI NGUY HIỂM Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 PHẦN BỐN TỚI KHI CÁI CHẾT CHIA LÌA ĐÔI TA Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 PHẦN NĂM TRỐN THOÁT Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117
Tiến »