Tuần Trăng Mật

Lượt đọc: 115023 | 13 Đánh giá: 7,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu PHẦN MỞ ĐẦU PHẦN MỘT NHỮNG CẶP HOÀN HẢO Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 PHẦN HAI NHÂN VIÊN BẢO HIẾM Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 PHẦN BA NHỮNG TRÒ CHƠI NGUY HIỂM Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 PHẦN BỐN TỚI KHI CÁI CHẾT CHIA LÌA ĐÔI TA Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 PHẦN NĂM TRỐN THOÁT Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117
Tiến »
PHẦN BA
NHỮNG TRÒ CHƠI NGUY HIỂM
Chương 52

❊ ❊ ❊

Susan đang quát ầm ĩ bên tai tôi. Rõ ràng là cô đang rất tức giận. “Ý anh là sao, anh nói với cô ta rằng chúng ta sẽ khai quật thi thể của Brown?”.

“Hãy tin anh, việc này sẽ có lợi cho chúng ta”. Tôi nói. “Hơn lúc nào hết, Nora nghĩ rằng anh đang đứng về phía cô ta. Thêm nữa, chính em cũng nói rằng đào thi thể đó lên là một sự mạo hiểm còn gì. Cô ta có thể tự mình phát hiện ra lắm chứ”.

“Em đã bảo rằng đó là một sự mạo hiểm nhỏ”.

“Và chúng ta có thể biến việc đó thành một lợi thế”.

“Chúng ta chẳng làm gì cả, O’Hara ạ. Anh tự động quyết định việc này mà không thèm bàn bạc trước với em”.

“Thôi thì anh có du di một chút”.

“Không, anh du di rất nhiều. Đó là thương hiệu của anh, phải không nào? Và chính nó sẽ khiến anh gặp rắc rối cho xem”, cô càu nhàu. “Chúng ta có lý do để chuẩn bị một chiến lược cụ thể, như vậy cả hai đều biết rõ người kia đang làm gì”.

“Thôi nào, Susan, ít nhất hãy đồng ý rằng việc này sẽ mang lợi cho chúng ta”.

“Đó không phải là vấn dề. Em cần anh có tinh thần đồng đội, hiểu không? Hãy nhớ rằng anh không còn là cảnh sát mật nữa”.

Tôi ngập ngừng, nhưng rồi cũng nói. “Em nói đúng. Anh đang là mật thám liên bang”.

“Không được lâu đâu nếu anh còn phát âm như thế nữa. Em không thích cao bồi cho lắm”.

Cả hai chúng tôi đều không nói gì trong vài giây tiếp theo. Tôi phá vỡ sự yên lặng. “Em biết không, anh thích lúc em đang huấn luyện mình hơn”.

Susan khẽ bật cười chán nản.

“Nào thiên tài, kể cho em xem”, cô nói, “giờ khi Nora đã biết rằng chúng ta chuẩn bị đào bới vị hôn phu của cô ta, anh sẽ hành động tiếp ra sao?”.

“Dễ thôi”, tôi đáp. “Chúng ta chờ kết quả. Nếu phòng thí nghiệm nói rằng có dấu hiệu ngộ độc, chúng ta sẽ tóm được kẻ sát nhân”.

“Anh vẫn cần có bằng chứng rằng cô ta đã làm việc đó”.

“Mà điều đó thì sẽ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều một khi người ta biết mình đang tìm kiếm điều gì”.

“Nếu phòng thí nghiệm không tìm thấy gì thì sao?”.

“Thì anh báo cho Nora biết tin tốt lành và sẽ phải làm việc cật lực hơn để lột trần cô nàng”.

“Anh quên mất một điều”.

“Gì vậy?”.

“Cô ta có thể thật sự vô tội”.

“Điều này đang được nói bởi một người vốn nghĩ rằng tất cả mọi người đều có tội đây sao?”.

“Em chỉ đang nói...”

“Không, anh hiểu mà. Mọi chuyện đều có thể. Nhưng người phụ nữ này có liên quan tới ít nhất hai người đàn ông quá cố ở hai bang khác nhau. Nếu đó chỉ là sự trùng hợp, thì nghiêm túc mà nói, Nora Sinclair không được may mắn lắm với đàn ông”.

“Em thật ngốc”, cô nói. “Hãy trói chặt cô ta vào ghế điện”.

“Có vậy chứ, tốt hơn rồi. Trong một giây anh đã nghĩ em là người khác rồi đấy”.

“Vậy có khi nào Nora để mắt tới cái bản ngã biến đổi xoành xoạch của anh không?”.

“Không đâu. Craig Reynolds không phải tuýp người của cô ta”, tôi nói. “Anh chàng không kiếm đủ tiền”.

“Chẳng ai biết trước điều gì. Chẳng phải anh đã luôn nói với em rằng cô ấy rất tin tưởng việc anh đứng về phía mình hay sao. Dựa vào đó, cô ta có thể đổi vị sang tồi tàn cũng nên”.

“Thế thì anh có đúng căn hộ thích hợp rồi. Một khu ổ chuột hoàn hảo”.

“Anh không định lại nói về chuyện đó đấy chứ?”.

“Không, nhưng nếu phải dành quá nhiều thời gian ở cái chốn bé tẹo đó, thì anh sẽ phải liều thôi”.

“O’Hara, nếu việc đó hóa ra lại là phần khó nhất trong vụ này, thì anh là một gã may mắn đấy”.

Đánh máy: Hoàng Liêm
Nguồn: Ebook Fun&Free
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2016

« Lùi
Giới Thiệu PHẦN MỞ ĐẦU PHẦN MỘT NHỮNG CẶP HOÀN HẢO Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 PHẦN HAI NHÂN VIÊN BẢO HIẾM Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 PHẦN BA NHỮNG TRÒ CHƠI NGUY HIỂM Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 PHẦN BỐN TỚI KHI CÁI CHẾT CHIA LÌA ĐÔI TA Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 PHẦN NĂM TRỐN THOÁT Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117
Tiến »