Tuần Trăng Mật

Lượt đọc: 114870 | 13 Đánh giá: 7,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu PHẦN MỞ ĐẦU PHẦN MỘT NHỮNG CẶP HOÀN HẢO Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 PHẦN HAI NHÂN VIÊN BẢO HIẾM Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 PHẦN BA NHỮNG TRÒ CHƠI NGUY HIỂM Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 PHẦN BỐN TỚI KHI CÁI CHẾT CHIA LÌA ĐÔI TA Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 PHẦN NĂM TRỐN THOÁT Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117
Tiến »
Chương 71

❊ ❊ ❊

Như một cơn sóng thần, hai chúng tôi tràn vào phòng nghỉ của ngôi nhà. Tôi đá cửa đóng sầm lại phía sau. Mày đang làm gì thế, O’Hara?

Vẫn còn thời gian để dừng lại. Một cơ hội để rứt ra. Tất cả những gì mình cần làm là ngừng hôn Nora.

Nhưng tôi đã không thể dừng lại. Cô thật mềm mại và tuyệt diệu trong vòng tay tôi. Mùi hương thật quyến rũ: cả cơ thể, mái tóc. Cặp mắt màu xanh đã ở rất gần.

Nora nắm lấy tay tôi và lướt nó dọc theo phía trong bắp đùi. Hơi thở cô nén lại. Khi tôi chạm tới làn vải lụa lót mềm mại, cô túm lấy tôi chặt hơn, phần hông cử động theo từng sự động chạm. Cô bắt đầu rên rỉ, và nó phải là thật, phải là như vậy. Tại sao cần giả bộ với tôi chứ?

Áo sơ mi được lột tung. Quần dài được kéo xuống. Chúng tôi ngừng hôn nhau trong một khắc - chỉ đủ để nâng chiếc váy của Nora qua đầu. “Làm tình với em đi”, cô nói, khẽ khàng như thể hết hơi. Và chỉ như vậy. Chỉ có điều nó vang lên rất gợi tình và không thể cưỡng lại.

Nora kéo cả hai chúng tôi xuống sàn và cưỡi lên tôi. Cô đẩy đồ lót xuống bên cạnh, nắm tôi trong tay và dẫn lối vào bên trong mình. Ngay cả trong khoảnh khắc nóng bỏng ấy, một lời khôi hài chạy ngang qua tâm trí tôi: Mày xong rồi, O’Hara ạ.

Tôi cảm thấy choáng váng. Cả căn phòng đang xoay tròn. Căn phòng ư? Chúng tôi đang ở phòng nghỉ lát đá cẩm thạch tại nhà của Connor Brown, người đàn ông cô đã đính hôn. Người có thể đã do chính tay cô nàng sát hại. Không thể hỗn độn hơn được nữa, tôi nghĩ.

Nghĩ lại đi. Việc tiếp theo mà tôi biết là tiếng chuông phía dưới chân. Chỉ mất một quãng để hiểu ra đó là cái gì.

Điện thoại di động.

Chúa ơi. Tôi biết đó là ai. Susan! Cô chắc hẳn gọi tới xem mọi việc thế nào. Nói về chuyện tính toán thời gian một cách đáng kinh ngạc.

“Đừng có nghĩ đến chuyện nhận cuộc gọi đó”, Nora nói.

Đừng lo, anh không nghe đâu.

Tiếng chuông ngưng bặt trong khi chúng tôi tiếp tục, không lỡ một nhịp. Chúng tôi chìm trong nhịp điệu, ăn ý tới kinh ngạc. Nora lướt những lọn tóc nâu óng đẹp qua khuôn mặt tôi. Cô ở bên trên, rồi lại xuống dưới; cô quỳ lên hai tay và chân, những đường cong thanh tú và tiếng rên trầm tiếp tục đòi hơn thế nữa cho tới khi phòng nghỉ vang vọng tiếng cả hai đã đạt tới đỉnh điểm.

Trong một vài phút, nếu không hơn, cả hai chỉ nhìn chăm chú lên trần, không nói một điều gì, cố lấy lại hơi thở.

Cuối cùng, tôi nháy mắt. “Chìa khóa bị kẹt?”.

“Này, anh là người đã bị lừa cơ mà”.

“Anh đã như thế, đúng không?” Tôi nói. Và rồi chúng tôi bật cười, cười một cách thật sự, như thể đó là điều buồn cười nhất đã từng xảy ra với một trong hai người. Nora có một tiếng cười tuyệt vời mỗi khi cô thả lỏng mình. Nó khiến bạn muốn hòa theo giọng cười ấy.

“Anh có đói không?”, cô hỏi. “Thịt nướng nhé? Bọn em có loại Kobe. Hay món ốp la thì thế nào?”.

“Em cũng biết nấu nướng”.

“Em sẽ coi đó là câu trả lời Có. Nếu anh muốn thì có chỗ tắm trong phòng nghỉ dành cho khách đấy. Ở tầng trên, phòng đầu tiên bên phải”.

“Thế thì tuyệt”.

Cô quay nghiêng người và hôn tôi. “Không tuyệt bằng anh đâu, Craig Reynolds”.

Đánh máy: Hoàng Liêm
Nguồn: Ebook Fun&Free
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2016

« Lùi
Giới Thiệu PHẦN MỞ ĐẦU PHẦN MỘT NHỮNG CẶP HOÀN HẢO Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 PHẦN HAI NHÂN VIÊN BẢO HIẾM Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 PHẦN BA NHỮNG TRÒ CHƠI NGUY HIỂM Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 PHẦN BỐN TỚI KHI CÁI CHẾT CHIA LÌA ĐÔI TA Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 PHẦN NĂM TRỐN THOÁT Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117
Tiến »