Tuần Trăng Mật

Lượt đọc: 114878 | 13 Đánh giá: 7,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu PHẦN MỞ ĐẦU PHẦN MỘT NHỮNG CẶP HOÀN HẢO Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 PHẦN HAI NHÂN VIÊN BẢO HIẾM Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 PHẦN BA NHỮNG TRÒ CHƠI NGUY HIỂM Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 PHẦN BỐN TỚI KHI CÁI CHẾT CHIA LÌA ĐÔI TA Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 PHẦN NĂM TRỐN THOÁT Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117
Tiến »
Chương 93

❊ ❊ ❊

Quyển sách về Jeffrey đã được đóng lại. Các tài khoản được kê khai của anh đã được dọn sạch, không có chút dấu hiệu nghi ngờ nào từ phía các nhà chức trách. Thợ nhiếp ảnh của tạp chí New York chẳng bao giờ chụp được bức hình và cuộc phỏng vấn đã bị loại bỏ. Nora biết rằng lẽ ra mình phải thỏa mãn với diễn biến của mọi việc tại Boston. Nhưng ngay lúc trở lại New York, cô hiểu rằng tất cả đều bất ổn.

Cô đang nghĩ tới O’Hara.

Cô lưỡng lự khi với lấy điện thoại di động. Cô cảnh báo chính mình: không thể để lộ những gì đã biết.

Cuối cùng cô nhấn số và bấm GỬI.

“Xin chào?” Xem nào, xem nào, chính là cậu bé hư đây.

“Có phải bạn tình qua điện thoại của em đó không?”, Nora hỏi.

Anh tự cười. “Là mẹ phải không?”.

Bất chấp mọi việc, cô bật cười.

“Ôi trời”.

“Anh đang định nói là hài hước”.

“Nào, ngài Craig Reynolds, sao anh không gọi cho em từ Chicago? Quá bận ư?”

“Anh biết. Anh xin lỗi”, anh nói. “Anh rộn hết cả lên với cuộc hội nghị”.

“Đó hẳn là một hội nghị ra trò. Anh đã làm tốt chứ?”.

“Em không biết được đâu”.

Nora nén tiếng cười thầm. Tôi biết nhiều hơn anh tưởng đấy, John O’Hara.

“Nghe này”, anh tiếp lời. “Anh sẽ đền cho em”.

“Đúng vậy, anh sẽ làm thế. Tối nay anh có làm gì không?”.

“Vẫn như cả chiều nay thôi. Công việc”.

“Em tưởng đó là mục đích chuyến đi vừa rồi”.

“Tin hay không tùy em, nhưng anh phải viết một bản báo cáo về hội nghị. Công việc ngập đến tận tai như thể...”

“Nhảm nhí!”, Nora ngắt lời. “Em có thể thấy anh ngay bây giờ. Anh đang xem tivi. Có vẻ như một trận bóng chày, nếu em không lầm”.

Anh không thốt nổi nên lời ngoài hai từ ngọng nghịu. “Cái gì…”

“Nhìn ra ngoài cửa sổ đi, Craig. Anh thấy chiếc Benz đỏ không? Thấy cô gái xinh đẹp ở ghế trước không? Cô ta đang vẫy anh đây. Xin chào, Craig”.

Nora quan sát khi O’Hara xuất hiện bên cửa sổ, trông đầy vẻ kinh ngạc cũng giống như giọng nói của mình. “Em ở đây bao lâu rồi?”, anh hỏi.

“Đủ để phát hiện ra anh nói dối. Bóng chày ư? Anh chọn bóng chày thay vì em ư?”.

“Anh đang nghỉ giải lao trong khi viết báo cáo. Chỉ có thế thôi”.

“Chắc rồi. Vậy, Craig có thể ra ngoài và chơi đùa được không đây?”.

“Sao em không vào trong nhỉ?”.

“Em thích ta lái xe đi một vòng hơn”, cô nói.

“Đến đâu?”.

“Đó là một sự ngạc nhiên. Giờ thì tắt công việc của anh đi”.

“Nhân nói đến công việc...”, anh ngắt lời cô.

“Chuyện gì thế?”.

“Anh e là hoàn cảnh cho mối quan hệ của chúng ta bắt đầu dồn anh vào thế bí”, anh nói. “Về mặt lý thuyết, em là một khách hàng, Nora”.

“Hơi muộn một chút cho tính chất chuyên môn đó rồi, anh không nghĩ vậy sao?”

Anh không nói gì. Nora tiếp tục. “Thôi nào, Craig, anh biết mình muốn ở bên em mà - và em muốn ở bên anh. Việc này thật sự rất đơn giản”.

“Anh đã nghĩ về chuyện đó”.

“Và em thì đã nghĩ về anh. Em không biết chính xác là gì, nhưng anh khác tất cả những người em từng gặp”, cô nói. “Em có cảm giác như mình có thể kể với anh bất kể điều gì”.

Có một chút ngập ngừng đầu dây bên kia.

Anh thở dài. “Lái xe đi chơi, hả?”.

Đánh máy: Hoàng Liêm
Nguồn: Ebook Fun&Free
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2016

« Lùi
Giới Thiệu PHẦN MỞ ĐẦU PHẦN MỘT NHỮNG CẶP HOÀN HẢO Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 PHẦN HAI NHÂN VIÊN BẢO HIẾM Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 PHẦN BA NHỮNG TRÒ CHƠI NGUY HIỂM Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 PHẦN BỐN TỚI KHI CÁI CHẾT CHIA LÌA ĐÔI TA Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 PHẦN NĂM TRỐN THOÁT Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117
Tiến »