Tuần Trăng Mật

Lượt đọc: 114804 | 13 Đánh giá: 7,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Giới Thiệu PHẦN MỞ ĐẦU PHẦN MỘT NHỮNG CẶP HOÀN HẢO Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 PHẦN HAI NHÂN VIÊN BẢO HIẾM Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 PHẦN BA NHỮNG TRÒ CHƠI NGUY HIỂM Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 PHẦN BỐN TỚI KHI CÁI CHẾT CHIA LÌA ĐÔI TA Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 PHẦN NĂM TRỐN THOÁT Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117
Tiến »
Chương 39

❊ ❊ ❊

“Tôi có thể lấy gì cho anh?”, cô gái hỏi.

Tôi ngước nhìn người nữ tiếp viên hàng không - mệt mỏi, ngán đến phát khóc nhưng vẫn cố tỏ ra dễ chịu. Cô đẩy chiếc xe kéo đựng đồ uống lại phía tôi. “Một lon Coca loại ăn kiêng”, tôi nói.

“Ôi, tôi xin lỗi nhưng chúng tôi hết loại đó từ mười hàng trước rồi”.

“Vậy còn rượu gừng thì sao?”.

Cô gái phóng mắt về chiếc lon để mở phía trên cùng của xe kéo. “Ừmmm”, cô lẩm bẩm rồi cúi xuống và kéo ra hết ngăn này đến ngăn khác. “Tôi xin lỗi, rượu gừng cũng hết mất rồi”.

“Sao chúng ta không đổi lại nhỉ”. Tôi vừa nói vừa cười gượng gạo. “Cô còn những loại gì?"‘.

“Anh có thích nước ép cà chua không?”.

Chỉ khi pha lẫn một đống vodka và một nhánh cần tây gài trang trí. “Còn gì nữa không?”.

“Tôi còn một lon Sprite”.

“Giờ thì không còn nữa rồi”.

Cô gái mất khoảng một giây để nhận ra đó là cách tôi nói “Được, tôi sẽ dùng thứ đó”.

Cô gái rót khoảng nửa lon Sprite và đưa cho tôi một gói nhỏ bánh quy mặn. Trong khi người nữ tiếp viên đẩy chiếc xe đi xa, tôi nâng chiếc cốc nhựa của mình. Nếu nhìn chăm chú vào phần sủi bọt thì nó nhìn gần giống với loại sâm-panh mà Nora chắc đang nhâm nhi ở khoang hạng nhất.

Tôi cho một mẩu bánh quy vào miệng và cố di chuyển chân. Đúng là hoang tưởng. Khay đồ ăn vừa được hạ xuống đã chèn vào mọi chỗ trống tôi có. Chỉ còn là vấn đề thời gian cho đến khi máu không thể lưu thông xuống chân được nữa.

Đúng vậy. Chính lúc đó tôi đã nhận ra sợi chỉ chung xuyên suốt nhiệm vụ này. Một từ thôi, tù túng.

Một văn phòng tù túng, một căn hộ tù túng, một chỗ ngồi tù túng ở hàng cuối cùng và hít thở mùi phòng vệ sinh ở sát cạnh.

Nhưng không phải cái gì cũng mất.

Một lợi ích khi bám đuôi ai đó trên máy bay là bạn sẽ không bao giờ phải lo lắng về chuyện mất dấu trong suốt chuyến bay. Ở độ cao gần 11000 mét, chẳng ai có ý định lách ra khỏi cửa cả.

Tôi đưa mắt xuống phía chiếc rèm xanh sang trọng ở tận cùng lối đi. Dù khả năng Nora bỗng nhiên có lý do để liều lĩnh đi lại phía sau và chen chúc với đám khách khoang hạng bét chỉ là rất mỏng manh hoặc không bao giờ, tôi vẫn phải ngồi yên một chỗ.

Nhưng không có nghĩa là tôi còn có thể cảm thấy các ngón chân của mình.

Một vài phút trước tại sân bay Westchester, tôi khá chắc rằng Nora đã không nhìn thấy mình trước chuyến bay. Thật ra, có thể cô ta đã nhìn thấy, nhưng chắc chắn đã không nhận ra. Bên cạnh chiếc mũ bóng chày Red Sox, cặp kính tối màu, bộ đồ chạy bộ và một chuỗi vòng vàng, tôi còn đính thêm ria mép giả. Thêm một tờ Tin tức hàng ngày không bao giờ cách mặt quá ba mươi centimét. Tôi đã có thể lũng đoạn thị trường của những kẻ ẩn danh.

Không, Nora không hề hay biết rằng mình có bạn đồng hành trên chuyến bay. Đó là những gì tôi biết. Điều tôi không biết chính là câu hỏi trong ngày.

Có gì ở Boston?

Đánh máy: Hoàng Liêm
Nguồn: Ebook Fun&Free
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2016

« Lùi
Giới Thiệu PHẦN MỞ ĐẦU PHẦN MỘT NHỮNG CẶP HOÀN HẢO Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 PHẦN HAI NHÂN VIÊN BẢO HIẾM Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 PHẦN BA NHỮNG TRÒ CHƠI NGUY HIỂM Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 PHẦN BỐN TỚI KHI CÁI CHẾT CHIA LÌA ĐÔI TA Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 PHẦN NĂM TRỐN THOÁT Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117
Tiến »