Cao Sơn Mục Trường

Lượt đọc: 1690 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bài tập của các cô bé

❊ ❊ ❊

Cứ miên man suy nghĩ mãi đến tận sáng, Cư An vẫn không tài nào chợp mắt được. Anh dứt khoát không ngủ nữa, gọi điện cho hãng hàng không đổi vé, đáp chuyến bay sớm nhất trở về “hang ổ” của mình.

Về đến nhà, lúc này Cư An mới bắt đầu thấy buồn ngủ, anh nằm vật xuống giường bù đắp lại giấc ngủ, ngủ một mạch đến tận hơn ba giờ chiều mới bò dậy được. Sau khi tắm rửa sạch sẽ, Cư An đi xuống lầu.

Mẹ anh ngẩng đầu nhìn con trai đi từ trên lầu xuống, lo lắng hỏi: “Con đi một chuyến mà mệt đến mức này sao?”. Nói đoạn, bà xoa xoa hai tay vào nhau: “Xuống đây trông thằng bé Chính đi, để mẹ làm cho con chút gì ăn”.

Nghe mẹ nói, Cư An vội bước nhanh hai bước đến bên sofa, nhìn con trai đang nằm bò trên bàn chơi lính nhựa. Mẹ anh đã vào bếp, rất nhanh sau đó bưng ra một chiếc khay nhỏ, trên đó có một bát cơm trắng, một đĩa nhỏ rau xanh xào và một đĩa lớn sườn heo kho.

Cư An nhận lấy khay từ tay mẹ, đặt thẳng lên bàn trà rồi bắt đầu ăn. Vừa ăn anh vừa thỉnh thoảng gắp một miếng sườn nhỏ đút vào miệng con trai. Bé Chính đợi bố đưa đũa tới, cái miệng nhỏ nghiêng sang một bên ngoạm lấy miếng sườn, vừa gặm vừa tiếp tục chơi đồ chơi của mình.

Mẹ anh thấy bé Chính định đưa bàn tay nhỏ vào miệng, lập tức nói: “Chờ đã! Để bà lấy khăn lau cho con, tay con cũng chẳng biết đã chạm vào những đâu rồi”. Nói xong, bà cười hì hì quay người lấy khăn lau tay cho cháu nội, rồi tiện tay để mấy con lính nhựa sang một bên: “Ăn xong rồi hãy chơi!”. Bà cứ thế cười hiền hậu nhìn con trai và cháu nội ăn cơm. Chẳng mấy chốc, hai bố con đã “càn quét” sạch sành sanh đĩa thức ăn trên khay.

Đợi Cư An ăn xong, mẹ anh thu dọn khay rồi bảo: “Hôm nay Ni Ni về muộn một chút, con nhớ đi đón con bé nhé, bốn giờ đến cổng trường đón nó”.

Cư An gật đầu, con bé này lại bắt đầu lớp học nâng cao rồi, nhưng sao lại là bốn giờ, chẳng phải trước đây thường về muộn hơn sao? Anh hỏi mẹ: “Sao lần này có vẻ sớm hơn một chút ạ?”.

“Con bé nói tối qua là có buổi quan sát phỏng vấn gì đó, mẹ cũng không rõ lắm. Đợi đón con bé về rồi con tự hỏi nhé”, mẹ anh vừa nói vừa cầm khay vào bếp.

Nghe mẹ nói vậy, Cư An liền gọi điện cho Tyler và Hunter, bảo họ hôm nay mình đi đón ba cô bé nên không cần họ đi nữa. Đến lúc đó chỉ cần đưa hai cô bé kia về nhà là được, hoặc tối tự quay về cũng không sao. Vừa gọi điện xong, Tiểu Trì và Tiểu Hổ – hai con khỉ nhỏ – đã chạy về, lập tức cả nhà lại náo loạn cả lên.

Thấy thời gian không còn sớm, Cư An lái xe đến trường của con gái. Đến nơi, anh thấy Ni Ni và hai cô bé kia đã đứng ở cổng trường, ngồi bệt trên mấy chiếc cặp sách, vừa ngồi vừa trò chuyện rôm rả.

Cư An đỗ xe bên cạnh. Ni Ni nhìn thấy anh liền càm ràm: “Bố! Sao giờ mới đến ạ. Bọn con đợi cả chục phút rồi”. Vừa than vãn, con bé vừa mở cửa xe, ba cô bé lần lượt leo lên.

“Bố xin lỗi! Tối qua bố ngủ không ngon, đây này, vừa tỉnh dậy ăn chút gì đó là chạy đến ngay đây”, Cư An xoay vô lăng, áy náy nói với con gái.

Ni Ni vỗ vỗ vai Cư An như một người lớn: “Được rồi, bố, con tha lỗi cho bố đấy!”. Nói xong, con bé lại tiếp tục quay sang nói chuyện với hai cô bạn.

Cư An nghe thấy mấy cô bé lầm bầm gì đó về chuyện phỏng vấn liền hỏi: “Các con định phỏng vấn cái gì?”.

Angel giải thích với Cư An: “Chẳng phải có đoàn làm phim đang quay phim sao ạ? Bài tập tuần này của ba đứa con là tìm hiểu xem họ quay phim như thế nào, sau đó viết một bản báo cáo ạ!”.

Nghe con bé nói vậy, Cư An gật đầu. Hiện tại bộ phim của “Cậu bé nghịch ngợm” đang trong quá trình ghi hình. Tuy nhiên nói một cách nghiêm túc thì giờ không hẳn là phim của “Cậu bé nghịch ngợm” nữa, mà còn pha trộn thêm câu chuyện tình yêu giữa Cư An và Dana. Cái gọi là câu chuyện tình yêu ấy, thực ra phần lớn đều do đám biên kịch bịa ra cả: nào là nam nữ chính từ chỗ làm quen đến xung đột, cuối cùng thăng hoa thành thấu hiểu lẫn nhau. Tóm lại là thứ gì hút được nước mắt thì làm, tất nhiên tốt nhất là hút được doanh thu phòng vé. Còn việc có phù hợp với thực tế hay không, Cư An không quan tâm, người khác lại càng không quan tâm, quái lạ, ai mà thèm để ý chứ, doanh thu phòng vé là trên hết!

Cư An gật đầu, mắt nhìn thẳng về phía trước, hỏi ba cô bé: “Vậy khi nào thì bắt đầu phỏng vấn?”. Đến lúc đó anh cũng định qua xem thử tiến độ thế nào.

“Hôm nay bọn con bàn bạc trước, ngày mai mới bắt đầu phỏng vấn ạ”, Ni Ni thò đầu từ ghế sau lên cạnh Cư An, tiếp tục hỏi: “Bố ơi! Ngày mai là cuối tuần, Angel và Emily có thể ngủ lại nhà mình không ạ?”.

“Được chứ, nhưng Angel và Emily phải gọi điện về nhà hỏi ý kiến bố mẹ trước đã”, Cư An gật đầu. Mấy cô bé tổ chức “đêm con gái” là chuyện quá đỗi bình thường.

Thế nhưng ngay sau đó, Cư An đã toát mồ hôi hột, cảm nhận sâu sắc nỗi khổ của các bậc phụ huynh gốc Hoa khi nuôi dạy con cái ở Mỹ. Ba cô bé bắt đầu bàn tán xem cậu con trai nào trong lớp và lớp bên cạnh là “q”, tức là dễ thương. Cư An chỉ hận không thể tìm ngay hai cục bông nhét vào tai mình cho xong.

Nghe ba cô nhóc bàn luận về các cậu con trai, Cư An không ngừng tự nhủ trong lòng: Đây là Mỹ, chẳng có gì to tát cả, cuối cùng mới trấn tĩnh lại được.

Về đến nhà, ba cô bé cầm túi xách chạy ùa xuống, chơi đùa với mấy chú sư tử con và báo con trên bãi cỏ một lúc, tiện thể dọa nạt hai chú chó lò xo, rồi xoa đầu Teddy, sau đó cả đám như một bầy ong chạy ùa vào nhà, vừa chạy vừa gọi: “Bà ơi! Con về rồi ạ”.

Cư An nhìn mà chỉ biết lắc đầu, mới tí tuổi đầu đã bàn tán xem cậu con trai nào dễ thương rồi, bản thân chúng còn chưa lớn hẳn cơ mà.

Đỗ xe xong, anh bước vào nhà thì thấy Emily đang ôm điện thoại gọi về cho gia đình, tay vừa nói vừa nhét từng miếng táo nhỏ vào miệng, nói năng ú ớ chẳng rõ là đã nói xong chưa. Angel thì đang trò chuyện với bé Chính, còn Ni Ni đang ôm em trai, đút táo vào miệng em. Bé Chính dựa vào lòng chị gái, tay nghịch mấy con lính nhựa, miệng ăn táo, khuôn mặt nhỏ nhắn cười tủm tỉm hạnh phúc vô cùng. Còn hai cậu anh trai thì chẳng biết đã chạy đi phòng nào chơi một mình từ bao giờ.

Cư An thở dài, trông chờ vào mấy thằng con trai chăm em thì đúng là nằm mơ. Giống hệt mình hồi nhỏ, anh em chẳng đứa nào muốn chơi cùng em trai, đứa nào cũng chê em phiền phức.

Sau một buổi tối ồn ào náo nhiệt, cuối cùng cũng đợi được đến lúc lũ trẻ về phòng, trong nhà mới yên tĩnh trở lại. Ni Ni ngủ cùng các bạn nên Cư An đỡ được nhiệm vụ đọc sách, nhưng Tiểu Hổ và Tiểu Trì thì không thể trốn được. Hai nhóc con đợi lúc Cư An vào phòng đã nằm đầu kề đầu, mở to đôi mắt nhìn anh. Cư An cầm lấy cuốn sách đầu giường, đọc cho hai đứa nhỏ nghe.

Đọc xong mấy trang, bốn con mắt vẫn mở thao láo, Cư An đặt sách xuống, hỏi hai đứa: “Bố đi hai ngày, có nhớ bố không?”.

“Có ạ!”, hai đứa trẻ gật đầu lia lịa.

Cư An lại hỏi Tiểu Hổ: “Dạo này không thấy bố, có nhớ bố không?”. Cư An đang hỏi xem Tiểu Hổ có nhớ Vương Phàm không. Tiểu Hổ gãi gãi đầu: “Có chút ạ! Nhưng mẹ bảo bố đi kiếm tiền rồi, bố cũng bảo bố đi kiếm tiền, đợi sau này lấy vợ cho con ạ!”. Nói xong còn cười toe toét.

Cư An nghe vậy liền phì cười: “Được rồi! Ngủ mau đi”. Lời vừa dứt, cửa phòng đã bị đẩy ra, bé Chính đội chiếc mũ hình đầu hổ đứng ở cửa: “Bố! Mau về ngủ đi ạ!”. Cậu út đã đợi sốt ruột rồi.

Tắt đèn bàn đầu giường của bé Chính và Tiểu Trì, Cư An tiện tay đóng cửa phòng rồi dắt tay bé Chính về phòng ngủ của mình. Hôm nay bé Chính đòi ngủ cùng bố. Còn chiếc mũ hình đầu hổ trên đầu, thằng bé đã đội từ nhỏ, không có nó là không ngủ được. Chiếc mũ cũ nát đến mức không thể dùng được nữa mà thằng bé vẫn không chịu bỏ, mua cái mới cũng không chịu, chỉ nhất quyết đòi cái này. Không còn cách nào khác, chỗ nào hỏng mẹ anh lại tỉ mẩn khâu vá lại, thằng bé cũng chẳng chê xấu. Có lẽ giờ còn nhỏ nên chưa biết thế nào là xấu, cứ đi ngủ là phải đội lên.

Dắt tay đứa con trai đang đội chiếc mũ rách trên đầu, Cư An về đến giường, dỗ dành cho con ngủ trước. Chẳng mấy chốc, thằng bé đã thở đều đều, bàn tay nhỏ nắm lấy chăn rồi chìm vào giấc mộng. Hình như trẻ con cứ nằm trên giường bố mẹ là dễ ngủ hơn hẳn. Nhìn tư thế ngủ bình yên của con, nhẹ nhàng vuốt ve chiếc mũ chắp vá, anh hôn lên trán con một cái rồi mới đứng dậy vào phòng tắm.

Đang tắm anh lại nhớ đến chiếc mũ trên đầu con trai, không hiểu sao lại liên tưởng đến chuyện trên mạng người ta nói về việc tuyên truyền ở Bắc Hàn, rằng lãnh đạo mặc một bộ quần áo bao nhiêu năm không nỡ thay, bên trong toàn miếng vá. Cư An nhìn bộ quần áo đó là biết ngay là nhảm nhí, bên ngoài mới tinh mà bên trong lại đầy miếng vá? Cổ áo, tay áo còn nguyên vẹn thế kia mà lừa ai, xạo cũng phải chuyên nghiệp chút chứ. Lại còn mấy lời miêu tả cảm động đến mức buồn nôn như kiểu lãnh đạo khó khăn nên không ăn thịt… Anh lại nghĩ, nếu “Mặt trời thứ hai” mà đội chiếc mũ rách của con trai mình thì mới gọi là có sức thuyết phục hơn. Nghĩ đến hình ảnh lão béo đầu đội chiếc mũ hổ rách rưới, Cư An không nhịn được mà bật cười.

Sáng hôm sau, gần mười giờ, Cư An đưa ba cô bé đến phim trường. Tối qua anh đã nói chuyện này với đoàn phim, tất nhiên họ sẽ không phản đối. Con cái của nhà đầu tư đến đoàn phim xem thì có vấn đề gì chứ? Đạo diễn nghe xong liền nói rằng ông đã biết, Ni Ni đã tự liên hệ trước rồi, hơn nữa con bé còn cam kết với đạo diễn là sẽ không làm ảnh hưởng đến việc quay phim.

Lúc đó đặt điện thoại xuống, Cư An gật đầu, trong lòng không ngớt lời khen ngợi con gái mình. Chuyện này mà con bé cũng tự mình liên hệ với đạo diễn được, ngay cả Cư An hồi đại học cũng chưa chắc đã có lá gan đó. Thầm khen “Hổ phụ vô khuyển nữ”, anh đắc ý một lúc lâu.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:592
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »