Cư An vừa xoa đầu vừa vui vẻ đi theo sau: “Con có phải bác sĩ thú y đâu, sao con biết Hoa Hoa có bầu được. Con cứ tưởng ở nhà ăn ngon ngủ yên nên nó béo lên thôi. Mà ba cũng có phát hiện ra đâu”.
Ba giơ tay định cho nó một cái tát nữa, nhưng Cư An nhanh chân né được. Ba không đánh trúng, nói với Cư An: “Ngày mai tìm bác sĩ thú y đến xem cho Đoá Đoá, chắc nó cũng sắp đẻ rồi!”.
Cư An nghĩ lại cái bụng của Đoá Đoá, cũng có khả năng thật, liền gật đầu theo sau ba cách một mét.
Về đến nhà, mẹ đang ngồi ở phòng khách, thấy hai cha con bước vào, nhìn phía sau không thấy bóng Hoa Hoa đâu: “Hai người về thế nào? Hoa Hoa đâu?”.
“Hoa Hoa có bầu rồi, năm con sư tử đấy!” Cư An vui vẻ giơ một bàn tay ra trước mặt mẹ, tiếp tục: “Từng con như mèo con ấy, mắt còn chưa mở, chỉ bé tí thế này thôi”. Cư An dùng hai tay làm động tác khoảng cách cho mẹ xem.
Mẹ cười bảo: “Không sao là tốt rồi! Sao không mang cả sư tử con và Hoa Hoa về?”.
Ba đặt đèn pin lên tủ, cởi áo khoác ra để sang bên cạnh, nói với mẹ: “Sư tử mẹ đẻ con xong, phải một thời gian mới đưa về đàn. Yên tâm đi, vài tuần nữa Hoa Hoa sẽ dẫn các con về”. Xem phim “Thế giới động vật” không uổng, biết tập tính của sư tử.
Cư An nói với mẹ: “Chắc Đoá Đoá cũng có báo con rồi, mai chúng ta gọi bác sĩ thú y đến xem”.
Tìm thấy Hoa Hoa, lại thêm năm chú sư tử con, cả nhà rất vui. Cư An thay giày rồi lên lầu, nghe tiếng “thình thịch” trên cầu thang, biết ngay ba đứa nhỏ chưa chịu đi ngủ, còn trốn trên đó nghe trộm. Lên lầu đẩy cửa phòng Ni Ni, thấy con bé nằm trên giường, tắt đèn đang giả vờ ngủ, cười nhẹ rồi kéo cửa lại. Sang phòng Tiểu Trì, vừa đẩy cửa, Tiểu Trì và Tiểu Hổ liền ngồi bật dậy hỏi Cư An: “Hoa Hoa có em bé rồi hả ba?”.
“Ừ!”
“Tuyệt vời! Ngày mai tụi con được đi xem em bé không?” Tiểu Hổ với Tiểu Trì reo lên.
Cư An cười ngồi xuống mép giường, xoa đầu hai đứa: “Ngày mai chưa xem được đâu. Đợi khi nào Hoa Hoa dẫn sư tử con về, các con phải chăm sóc chúng tử tế, biết chưa, đừng bắt nạt chúng”.
“Dạ!” Hai cái đầu nhỏ gật như búng cơm, chẳng biết có thực sự nghe lọt không. Nói thêm vài câu với hai đứa nhỏ, Cư An trải chăn mỏng cho chúng, tắt đèn ngủ rồi ra khỏi phòng Tiểu Trì.
Sáng hôm sau, Cư An liền gọi điện cho bác sĩ thú y. Từ lần trước nhờ ông ta đánh răng cho Teddy, mỗi lần Cư An gọi, đều thấy giọng ông ta run run.
“An! Có chuyện gì thế?” Giọng bác sĩ thú y lạc đi.
Cư An nói ngay: “Lần này không bắt anh đánh răng cho gấu đâu. Báo nhà tôi có vẻ có bầu rồi, anh qua xem giúp, chỉ cần nói có mang thai hay không thôi!”.
Bác sĩ thú y nghẹn ngào: “An! Tôi chỉ là bác sĩ thú y chữa cho bò và ngựa, nhiều nhất cũng chỉ xem cho chó chăn bò, chó chăn cừu thôi, mà còn phải có chủ ở bên cạnh. Tôi thực sự không phải bác sĩ thú y vườn thú đâu! Anh bảo tôi lại gần báo mẹ đang mang thai?”.
“Sao anh nhát gan thế! Yên tâm, tôi ở ngay cạnh, tôi sẽ ôm đầu báo vào lòng, nếu nó nổi cáu thì cắn tôi chứ không cắn anh. Mấy đứa nhỏ trong khu này còn dám kéo đuôi sư tử báo chơi kìa. Anh đúng là… nhát quá! Sau này cứ đến thường xuyên là quen thôi. Nhớ đến nhanh đấy!” Cư An nói qua điện thoại, xong không chờ trả lời liền cúp máy.
Bác sĩ thú y đến rất nhanh, chưa đầy nửa tiếng sau khi Cư An gác máy. Xem qua Hoa Hoa, sờ bụng Đoá Đoá, nghe bụng nó, rồi thu dọn dụng cụ, nói với Cư An: “Ừm! Có báo con rồi, dự kiến hai tuần tới sẽ đẻ”. Nói xong xách hộp bước ra ngoài.
“Có gì cần kiêng kỵ không? Này, đi chậm thôi!” Cư An gọi với theo.
Bác sĩ thú y dừng lại một chút: “Cứ như bình thường là được. Thực ra thì lót ít đồ mềm trong ổ cho báo cũng được”. Quay đầu thấy Cư An vừa thả đầu Đoá Đoá xuống, Đoá Đoá há miệng lộ nanh, ngáp một cái. Vội vàng bước nhanh hơn, vừa dứt hai chữ “thôi nhé” đã tới cửa lớn.
Cư An vừa đứng dậy, nghe tiếng động cơ ô tô ngoài sân nổ máy, “vù” một tiếng rồi im bặt. Lắc đầu thầm: Bác sĩ thú y mà nhát gan thế này thì làm nghề gì, chuyển sang làm nha sĩ có phải hơn không.
Vào phòng khách nói với mẹ: “Đoá Đoá sắp có con rồi, thế là nhà mình đông vui thêm bao nhiêu người!”.
“Vậy phải bồi bổ thêm cho Đoá Đoá mới được.” Mẹ vui vẻ gật đầu.
Sau đó, Diana và Cora về nhà, nghe tin tốt cũng rất mừng. Hai người cứ nằng nặc đòi đi xem, Cư An đành dẫn họ tới bụi cây Hoa Hoa từng ẩn náu. Ai ngờ Hoa Hoa đã chuyển lũ sư tử con đi mất, chỉ để lại đám cỏ bị dập và cành cây bị cắn đứt.
Đoá Đoá đẻ con không kín đáo như Hoa Hoa, cứ thế đẻ ngay trong ổ của nó lúc mọi người đang ngủ, được hai chú báo con. Sáng ra, cả nhà bất ngờ vui mừng. Khi báo con lộ diện trước mắt mọi người, đã sạch sẽ, nhưng mắt vẫn nhắm nghiền, trông như mèo rừng nhỏ. Cả nhà vây quanh ngắm hồi lâu, mẹ còn pha sữa cho Đoá Đoá bồi bổ.
Cả nhà mừng vui với hai chú báo con được vài ngày, thì chuyện vui hơn lại xảy ra. Trưa ăn cơm xong, Hoa Hoa dẫn năm chú sư tử con chập chững về nhà. Vừa về, Hoa Hoa lao thẳng tới máng ăn. Cư An lần này vui vẻ giúp đổ nội tạng bò vào máng, Hoa Hoa lập tức ăn ngấu nghiến. Năm chú nhỏ lẽo đẽo theo mẹ, rồi bắt đầu nghịch ngợm: chập chững đi khắp nơi, ngửi ngửi đánh hơi.
Tiểu Hổ và Tiểu Trì vui vẻ lại gần, mỗi đứa bế một chú sư tử con. Hoa Hoa liếc hai đứa một cái rồi tiếp tục ăn. Ba chú sư tử con còn lại thấy Tiểu Hổ và Tiểu Trì, liền ngừng chơi, chạy tới cọ cọ thân hình mũm mĩm vào hai đứa nhỏ, rồi chạy tới chân bốn người lớn: Cư An, Diana, Cora và mẹ, cũng cọ vào chân mọi người.
Cư An xem là hiểu ngay: đây là tập tính của sư tử con khi mới gia nhập đàn, chúng chào hỏi những cá thể mạnh mẽ. Nhưng hành động cọ chân này chẳng chú nào làm trọn vẹn, vì tới chân là bị Diana, Cora và mẹ mỗi người ôm một chú vào lòng, vuốt ve không ngừng. Sư tử con mở to mắt, há miệng kêu “a ư a ư”, thêm đôi tai to trông càng đáng yêu, nhất là trên người còn có đốm nâu nhạt.
Ngay lập tức làm hai đứa nhỏ và ba cô nàng mê mẩn không rời tay. Cư An chỉ có thể đứng bên cạnh, đưa tay sờ vài cái cho đỡ thèm.
Mấy chú sư tử con thấy Teddy và Đồng Hồ đi ra từ trong nhà, liền vặn mình nhỏ xuống đất, có vẻ định đi chào hỏi. Cư An cười nói với ba cô gái: “Thả chúng xuống đi!”. Rồi nói lại với hai đứa nhỏ một lần.
Thế là năm chú sư tử con mới có cơ hội. Đầu tiên chào Teddy, tiếp theo là cha của chúng – Đồng Hồ, rồi Đạn Lò Xo, cuối cùng là Vũ Tùng và Candy. Ai bảo hai con khỉ đuôi xoăn bé tí? Còn Hans và Tiến Bảo thì mãi mê ngủ trên cây to, muốn chào thì phải đợi tới tối.
Nhà có thêm bảy chú sư tử báo con càng náo nhiệt hơn. Diana và Cora còn chụp rất nhiều ảnh cho bảy đứa nhỏ, đăng lên Facebook của mỗi người, thu hút bao nhiêu lời khen ngợi và ghen tị.
Nhưng thói quen của sư tử con không tốt lắm. Khi hai chú báo con mở mắt, liền bị sư tử con bắt nạt, vì báo con nhỏ hơn chúng rất nhiều. May là lúc này Teddy lại đứng ra, nhắc lại nội quy trong nhà, mới chế ngự được năm đứa nghịch ngợm.
Buổi trưa cả nhà ăn cơm xong, Cư An định ra đồng một vòng. Vừa ra khỏi cổng, hai chú sư tử con đang tắm nắng liền chạy tới chân cắn dây giày của Cư An. Cư An cúi xuống nhìn, hai con vật nhỏ mở mắt tròn xoe thấy Cư An không động đậy, liền chồm mông lên, a ư a ư kéo dây giày. Cái nơ Cư An buộc xong tan tành dưới miệng hai thằng nhỏ.
Cư An túm gáy hai con khỉ nhỏ, đặt chúng lên bãi cỏ cạnh Hoa Hoa. Vừa định đi, thấy Đồng Hồ chẳng có dáng vẻ gì của một ông bố, thực sự là một lão già vô trách nhiệm. Nó đi sau một con, thỉnh thoảng dùng chân trước nhẹ nhàng chọc chọc sư tử con. Sư tử con bị bố chọc cho đi loạng choạng, rất bực mình, cuối cùng không thèm đi nữa, ngồi phệt xuống bãi cỏ, ngẩng đầu kêu to a ư a ư về phía giàn cây.
Teddy đang ngủ gật dưới giàn, ngẩng đầu lên gầm một tiếng, Đồng Hồ lập tức rụt đầu chạy biến. Sư tử con vểnh đuôi chạy tới nằm cạnh Teddy, thè lưỡi liếm mũi Teddy. Teddy tùy tiện liếm vài cái lên người sư tử con, rồi nhắm mắt dưỡng thần, hình tượng chú bác yêu thương cháu con hiện rõ, hơn hẳn ông bố vô tích sự kia.
Hai chú báo con thì giống Đạn Lò Xo và Đoá Đoá hồi nhỏ, ngoan ngoãn hơn sư tử con nhiều, không bao giờ rời quá hai mét khỏi Đoá Đoá, như hai cái đuôi nhỏ bám chặt mẹ.
Dĩ nhiên trách nhiệm đặt tên cho bảy đứa nhỏ lại rơi vào tay ba đứa trẻ: Ni Ni, Tiểu Trì, Tiểu Hổ. Ba đứa tụ lại bàn bạc rất lâu, cuối cùng Ni Ni chốt hạ: từ thứ Hai đến chủ Nhật, vừa trọn một tuần. Thế là một lần nữa chứng minh quy luật “nhà họ Cư không biết đặt tên”.