Dana mỉm cười nhìn Ju An nói: "Người ta là nhà thiết kế, anh đừng có gọi mãi là thợ may thợ may như thế. Mà này, đôi bốt này đi rất thoải mái, không hề có cảm giác cứng nhắc như những đôi bốt khác, độ thoáng khí cũng rất tốt. Chỉ có điều giá cả hơi đắt, một đôi bốt hơn ba ngàn đô la, áo khoác còn lên tới hơn bốn ngàn!"
Ju An xua tay với vợ: "Chuyện định giá mình không cần lo, đằng nào cũng có cái gọi là nhà thiết kế kia cân nhắc rồi. Hơn nữa, đắt như vậy là có lý do, đó là vì dùng da bò của nông trường chúng ta, đắt cũng là hợp tình hợp lý". Ju An vừa nói vừa gật đầu, dù sao đồ nhà mình bán đắt thì luôn có lý do, còn người khác bán đắt thì đúng là đồ khốn nạn.
Nghĩ một chút, anh bảo Dana: "Tuần sau chúng ta cùng đến New York, Galen Tate mời cả nhà mình đi xem buổi trình diễn thời trang của công ty, đến lúc đó hai chúng ta đi mở mang tầm mắt!"
Dana ngẩn người nói: "Em có quen ai đâu, đi đến đó chán chết".
"Quen hay không có quan trọng gì, cứ thấy người ta thì mỉm cười là được". Nói xong, Ju An nhe răng làm một biểu cảm mỉm cười: "Xem này! Cứ như anh là được! Không muốn tiếp chuyện thì đừng tiếp. Đến lúc đó Miles và Mike đều đến, Mike còn dẫn theo Julie, nếu thấy chán quá thì cứ trò chuyện với Julie là được".
"Được thôi!" Dana nghe lời Ju An thì gật đầu.
Ni Ni lúc này đang nép sát vào người Ju An, anh tiện tay ôm con gái vào lòng. Cô bé chớp chớp đôi mắt to tròn hỏi Ju An: "Có phải là kiểu mấy cô người mẫu đi tới đi lui trên tivi không ạ?"
"Ừ! Ni Ni thông minh thật!" Ju An đưa tay véo nhẹ vào má con bé: "Chính là kiểu đó đấy!"
Ni Ni lập tức giơ hai tay nhảy cẫng lên: "Con cũng muốn đi xem! Con cũng muốn đi xem!"
Ju An nhìn một chút rồi hỏi Dana: "Hay là dẫn cả Ni Ni đi cùng?" Dù sao bây giờ việc học của Ni Ni cũng không quá nặng nề, dẫn con bé đi cho biết cũng coi như mở mang tầm mắt.
Dana mỉm cười gật đầu, Ju An cười bảo: "Đến đó phải ngoan, đừng có chạy lung tung".
Cô bé lập tức đứng trên ghế sofa, vịn vai Ju An rồi nhảy lên sung sướng.
Xiao Chi thấy chị gái nhảy trên ghế sofa thì bĩu môi. Xiao Hu hỏi Xiao Chi: "Chỉ để đi xem mấy người phụ nữ đi tới đi lui trên tivi thôi sao?"
"Ừ!" Xiao Chi ngập ngừng đáp lời Xiao Hu.
"Thế thì chị có gì mà vui chứ, muốn xem người ta đi bộ thì cứ ngồi xổm trước cửa khu nhà là được mà. Tớ thấy trên tivi chiếu cái đó ngốc nghếch thật". Xiao Hu vừa gãi đầu vừa nói với Xiao Chi. Cái nơi cậu bé gọi là "trước cửa khu nhà" chính là cổng vào khu dân cư của Ju An, trên cổng có đặt hai chú gấu nhỏ.
Xiao Hu nghĩ ngợi rồi tiếp tục nói với Xiao Chi: "Chị là con gái, có lẽ con gái đều thích xem người ta đi bộ".
Xiao Chi gật cái đầu nhỏ tán đồng: "Ừ!"
Ju An nhìn hai nhóc tì ra vẻ người lớn, cười nói: "Đợi sau này hai đứa lớn lên rồi sẽ thích xem thôi!" Một đám mỹ nữ đi tới đi lui trên sàn diễn, nhất là khi mặc đồ bơi, đàn ông nào mà chẳng thích xem. Ju An đoán những kẻ không thích chỉ có hai loại: một là gay, hai là giả vờ đạo mạo.
Lời vừa dứt, Dana và Cora đã cười ha hả, còn hai nhóc Xiao Chi và Xiao Hu thì ngơ ngác, không hiểu tại sao lớn lên lại thích, rõ ràng bây giờ chúng chẳng thấy thích thú gì cả.
Mẹ già thì cười bảo: "Đúng đúng! Mong sao các cháu của mẹ mau mau lớn". Nhìn vẻ mặt tươi cười của mẹ, biết ngay trong lòng bà chắc mười phần là đang nghĩ đến chắt của mình rồi.
Ju An dẫn theo Dana và Ni Ni, cả gia đình ba người đáp máy bay đến New York. Miles vốn muốn mời gia đình Ju An đến ở nhà mình, nhưng nhà Miles hơi xa địa điểm tổ chức buổi trình diễn, không tiện bằng khách sạn mà Ju An thường ở, chỉ cách địa điểm tổ chức khoảng mười phút đi xe.
Lần này đương nhiên đặt một phòng, Ni Ni ngủ cùng hai người lớn. Ngày đầu tiên, Ju An dẫn Dana và Ni Ni đi chọn quần áo để chuẩn bị cho buổi trình diễn tối hôm sau. Ju An đương nhiên mặc vest thắt cà vạt, Dana thì diện một bộ lễ phục màu xanh. Ban đầu Dana định cho Ni Ni mặc một chiếc sườn xám nhỏ, nhưng bị Ju An kiên quyết từ chối. Cuối cùng, trang phục của Ni Ni là một chiếc váy xanh cùng kiểu với Dana, trên cổ đeo một chuỗi vòng ngọc trai, trông như một phiên bản thu nhỏ của Dana vậy.
Tối hôm sau, Miles lái xe đến khách sạn nơi Ju An lưu trú để đón cả nhà ba người tới hiện trường.
Ju An bước vào xe, nhìn thấy ở ghế phụ là một cô gái mặc lễ phục dạ hội, mái tóc nâu dài búi sau gáy, khuôn mặt mang nét đặc trưng của người gốc Latin. Trông dáng vẻ đó không phải người mẫu thì cũng là diễn viên nhỏ, dù sao thì cũng là "con mồi" của Miles.
Trò chuyện với Miles vài câu, xe đã tới địa điểm tổ chức. Vừa xuống xe, Ju An đã cảm nhận được không khí rất náo nhiệt. Tại hiện trường có không ít phóng viên đang chụp ảnh một người phụ nữ mặc lễ phục. Người phụ nữ này cầm bút ký lên tấm bảng phía sau, tạo vài dáng để phóng viên chụp ảnh. Bên cạnh cô ta còn có một ông lão gầy gò, để chỏm râu dê, trên mặt đeo một chiếc kính họa tiết vằn vện, thật là khác người. Dù sao thì đeo cái kính đó, Ju An cũng không đủ tự tin để ra ngoài.
Xuống xe, Ju An nói đùa với Miles – người vừa giao chìa khóa cho nhân viên phục vụ: "Chúng ta có cần lên đó một chuyến không?"
"Anh chưa đạt đến độ nổi tiếng đó đâu, nhưng nếu Dana chịu lên đó đi một vòng thì được, chủ nhân của ngựa đua Táo Bạo còn thu hút hơn danh tiếng của anh nhiều". Miles cười với Ju An, nói xong liền khoác tay cô gái bên cạnh đi vào trong hội trường.
Ju An và Dana mỗi người nắm một bàn tay nhỏ của Ni Ni theo sau. Đi được một lúc, Ni Ni bắt đầu nghịch ngợm, nắm tay bố mẹ rồi nhón chân đòi bay lên không trung. Ju An vui vẻ cùng Dana nắm tay con gái nhấc bổng lên đi một đoạn mới đặt cô bé xuống.
Bước vào đại sảnh, đương nhiên có người phục vụ dẫn Miles và gia đình Ju An vào trong. Ban đầu không phải vào sàn catwalk mà là vào một nhà hàng tự chọn, bên trong đã có không ít người đang trò chuyện. Ju An nhìn qua, cơ bản một nửa đều là những người ăn mặc kỳ quái. Nói hay thì gọi là thời trang, nói khó nghe thì là một đám "nửa mùa", những người trông không ra nam cũng chẳng ra nữ chiếm khoảng một phần ba. Không cần nói cũng biết, đây chắc chắn là bạn bè của Galen Tate, những tay lớn trong ngành may mặc, à không, ngành thiết kế thời trang.
Ju An và Miles nhìn quanh, Galen Tate liền dẫn vợ mình đi tới. Ju An thấy vợ của Galen Tate rất xinh đẹp, vóc dáng còn cao hơn cả Galen Tate và trông trẻ hơn tuổi thật khá nhiều, kỹ năng bảo dưỡng nhan sắc quả là không tồi.
"Đây là vợ tôi, Helena". Galen Tate giới thiệu vợ mình với Ju An và mọi người.
Ju An bắt tay Helena: "Đây là vợ tôi, Dana, còn đây là con gái lớn của tôi, Annie!" Giới thiệu xong xuôi, mọi người xã giao vài câu. Galen Tate nói với Ju An và Miles: "Mọi người cứ tự nhiên nhé, tôi đi tiếp đón bạn bè đây!" Nói đoạn, anh ta dẫn vợ đi về phía hai người ở cửa. Ju An quay đầu lại liền nhận ra đó chính là hai người vừa tạo dáng lúc nãy.
Ju An cùng Dana và Ni Ni theo Miles tìm thấy Mike ở một góc phòng. Mike dẫn theo Julie và một cô bé nữa. Cô bé tóc đen mắt đen cũng thu hút sự chú ý của Ni Ni, hai cô bé tự giới thiệu rồi nhanh chóng làm quen và trò chuyện rôm rả.
Dana thì tụ tập cùng bạn gái của Miles và Julie, thì thầm to nhỏ. Ju An nhận từ tay người phục vụ một ly rượu vang, nhấp một ngụm. Ừm, rượu vang cao cấp nhất do nhà máy rượu của mình sản xuất. Tất nhiên không phải do Ju An nếm ra, mà là anh đã biết từ trước. Để tổ chức buổi trình diễn này, nhà máy rượu của anh đã làm nhà tài trợ và còn quảng cáo nữa. Cũng coi như là "nước phù sa không chảy ruộng ngoài".
"Thế nào! Buổi trình diễn cũng náo nhiệt đấy chứ?" Mike lắc lắc ly rượu vang, cười nói với Ju An.
Ju An nhấp thêm ngụm rượu, nhìn quanh rồi nói với Mike và Miles: "Náo nhiệt thì náo nhiệt thật, nhưng đứng trong căn phòng này cứ thấy âm u thế nào ấy. Nhìn quanh hội trường này, ít nhất một phần ba trông chẳng bình thường chút nào, ba chúng ta mới là những người bình thường nhất". Ju An nói đùa.
Mike cười bảo: "Anh thật biết nói đùa. Ở đây đa số là bạn bè nhà thiết kế của Galen Tate, vài người còn rất nổi tiếng, lại còn có cả bạn bè là minh tinh Mỹ đến ủng hộ Galen Tate nữa". Nói xong, cậu ta chỉ tay về phía một người: "Người kia là người dẫn chương trình nổi tiếng, chương trình phỏng vấn của cô ấy rất được yêu thích, dù chưa hẳn là hạng nhất nhưng cũng tiệm cận hạng nhất rồi".
Theo hướng tay của Mike, Ju An nhìn thấy một người phụ nữ da màu, không hẳn là da đen thuần chủng, da đã hơi ngả sang trắng, khuôn mặt lại mang nét người châu Á, không biết đã lai bao nhiêu đời rồi.
Nghiêng đầu nhìn quanh, Ju An còn phát hiện ra hai người mình từng thấy, tất nhiên không phải ngoài đời mà là trên tivi. Một người là diễn viên phim truyền hình mà Ju An khá thích, nhưng tỷ suất người xem không cao lắm, cứ lửng lơ ở mức trung bình. Tất nhiên Ju An sẽ không cầm sổ tay chạy đến xin chữ ký, mất mặt lắm.
Lúc này, Galen Tate đã vào hậu trường bận rộn. Sau hơn năm mươi phút, mọi người theo người phục vụ vào hội trường sàn catwalk. Toàn bộ sàn diễn được thiết kế cao hơn mặt đất khoảng bảy mươi phân, hình chữ V. Ju An, Miles và Mike đương nhiên được sắp xếp ngồi cùng nhau ở hàng ghế đầu, Ni Ni cũng ngoan ngoãn ngồi cạnh con gái của Julie.
Đợi buổi trình diễn bắt đầu, Ju An xem một lúc thì thấy thiết kế này thực sự rất ổn. Không có những thứ hoa hòe hoa sói, chỉ là những trang phục thường ngày nhưng lại mang một cảm giác khác biệt. Nếu dùng từ trong ngành thiết kế thì chính là: giản lược mà không đơn giản. Ngắm nhìn các người mẫu đi lại một lúc, Ju An cảm thấy xem thời trang trực tiếp tại hiện trường đúng là có không khí hơn hẳn trên tivi. Cổ áo rộng, những người mẫu này thậm chí không mặc áo lót, chỉ cần cúi đầu nhẹ là có thể thấy "phong cảnh" bên trong váy. Nhưng Ju An không có tâm trí để ngắm, chỉ dõi theo từng người mẫu đi lại. Ánh sáng hiện trường phối hợp cùng những bước chân của người mẫu tạo nên một bữa tiệc thị giác.
Galen Tate rất tâm huyết, tổng cộng hơn bốn mươi bộ trang phục, cùng với hơn ba mươi mẫu túi xách, bốt. Trong thời gian ngắn như vậy mà tạo ra nhiều thứ thế này, hơn nữa cái nào trông cũng đầy cá tính, Ju An không khỏi nhìn bằng con mắt khác đối với gã thợ may, à không, nhà thiết kế này. Đợi buổi trình diễn kết thúc, Galen Tate dẫn hai người mẫu bước ra chào sân, những người mẫu phía sau cách nhau hơn một mét, đứng trên sàn diễn vỗ tay. Lúc này đèn trong hội trường sáng rực lên, ánh đèn flash chớp nháy liên hồi.
Ju An cũng đứng dậy cùng khán giả phía dưới, dành cho Galen Tate những tràng pháo tay nhiệt liệt. Trong lòng anh bất giác thốt lên một câu: Đây mới chính là thời trang.