Nhìn bốn người đang ngồi trên xe mô tô với vẻ đầy tự đắc, Cư An vội vàng xua tay với Miles và ba người kia: "Các cậu cứ đi chơi đi, tôi còn phải ra chuồng ngựa xem thế nào đã."
"Ok!" Miles vẫy tay với Cư An rồi hô lớn: "Let’s go!". Hai chiếc mô tô rú ga ầm ĩ, ống xả phụt ra một làn khói xanh nồng nặc, rồi lao đi về hướng nhà của Miles như thể đang gõ trống khua chiêng.
Cư An đứng phía sau nhìn theo bóng dáng hai chiếc mô tô ngông cuồng, lắc đầu nghĩ thầm, một gã lãng tử cộng thêm hai cô nàng đồng tính, không biết sau này khi họ có chung một đứa con thì sẽ xoay sở thế nào.
Loại chuyện này đừng nói là người Trung Quốc, ngay cả người Mỹ khi lớn lên cũng muốn biết cha ruột của mình là ai. Nhìn hai chiếc Harley lớn khuất dần khỏi tầm mắt, anh chỉ có thể thầm chúc cho Miles may mắn. Chợt nghĩ lại, dựa vào tiến độ của Miles bao năm nay, nếu không cẩn thận thì có khi bên ngoài đã có mấy đứa con rơi rồi cũng nên. Đúng là kiểu "nợ nhiều không lo, rận nhiều không ngứa".
Cư An cưỡi Đậu Thảo đi dạo một vòng rồi trở về nhà. Vừa vào cửa, anh đã thấy Nini đi học về. Bố vợ anh một tay cầm cung tên, tay kia cầm bia ngắm, phía sau là Nini đang nhảy chân sáo, cả hai đang chuẩn bị đi ra ngoài.
Thấy Cư An về, Nini lớn tiếng reo lên: "Bố! Ông ngoại định đưa con đi tập bắn cung ạ".
Cư An xoa đầu con gái: "Ừ, bố biết rồi, con đi tập với ông cho ngoan nhé". Nói đoạn, anh thấy trên áo sơ mi của bố vợ lấm tấm những vệt nước, liền nói với Marcos: "Bố, bố vừa từ hồ về ạ? Mới về thì bố nghỉ ngơi một lát đã". Sau đó, anh bảo Nini nên để ông ngoại nghỉ ngơi rồi hãy đi bắn cung.
Lời còn chưa dứt đã bị bố vợ Marcos ngăn lại: "Lái thuyền thì có tốn sức gì đâu. Ở bên mấy đứa nhỏ này, bố thấy mình như trẻ lại mười tuổi, người tràn đầy năng lượng". Rồi ông quay sang bảo Nini: "Đi thôi, sweety!". Nói xong, ông dắt con bé đang nhảy nhót tưng bừng đi ra ngoài.
Vào đến nhà, chưa kịp uống lấy ngụm nước, Cora đã nói với Cư An: "Vài ngày nữa tôi và Dana định đến San Francisco để xem tiến độ nhà hàng của chúng tôi, có thể sẽ mất hai ba ngày. Lúc đó anh ở nhà trông con, đừng có chạy lung tung đấy!".
Cư An dang hai tay: "Giờ tôi còn đi đâu được nữa?". Anh em đang tích cóp tiền, không có tiền thì đi đâu làm gì chứ. Hơn nữa, giờ có tiền cũng chẳng biết làm gì ngoài việc đầu tư vào khu vườn. Việc mua bò cho trang trại Hans đâu cần anh phải lo lắng, đã có chuyên gia phụ trách bò sữa lo hết rồi, hơn nữa trang trại mới mua dự kiến phải đến sang năm mới đưa vào sử dụng được. Có như vậy thì ông già Leonard mới có thể trồng dương xỉ rễ thô vào đó.
Nghĩ đến khu vườn, Cư An chợt nhớ ra, mình cũng đừng nên tìm đất lung tung nữa, dù sao cũng phải hỏi xem nên xây khu vườn Trung Hoa này ở đâu là tốt nhất. Không phải Cư An tin vào phong thủy gì, nếu phong thủy mà linh nghiệm thì Trung Quốc đã thống trị thế giới từ lâu rồi. Anh chỉ là muốn chọn một nơi phù hợp nhất mà thôi. Ở Mỹ, những nơi có núi có nước thì nhiều vô kể.
Thấy Cư An ngẩn người, Dana nói to hơn: "Anh lại ngẩn ngơ cái gì đấy? Trong thời gian tôi đi vắng, đừng có chạy lung tung, cũng đừng đùn đẩy hết mọi việc cho mẹ!".
"Biết rồi!" Cư An gật đầu, trong đầu đang tính toán xem nên mở lời với Hứa Đông về chuyện này như thế nào, rồi còn phải nhờ Hứa Đông hỏi thăm cụ Lương Quảng Chi xem có quen chuyên gia nào về kiến trúc cổ không. Tất nhiên, chuyên gia này phải là người có thực lực, chứ không phải kiểu "chuyên gia giấy".
Vừa nghĩ, anh vừa đi về phía phòng sưu tập của mình. Mở cửa bước vào, anh ngồi xuống ghế, bật đèn làm việc trên bàn, đeo kính bảo hộ rồi bắt đầu tháo khẩu AR-10 ra. Khẩu súng này vừa được tiệm súng gửi đến. Theo lý mà nói, kiểu dáng này không quá hợp khẩu vị của Cư An. Nhưng hiện tại ông Obama đang làm loạn, giá súng trên toàn nước Mỹ tăng vọt, đạn dược cũng tăng giá, chẳng khác nào giá nhà ở Trung Quốc sau những năm 2000, sơ ý một chút là giá đã tăng gấp mấy lần, mà còn không có hàng để mua. Giờ bất cứ món nào Cư An đang sưu tầm, chỉ cần mang ra ngoài là bán được gấp năm, sáu lần giá gốc. Đạn dược thì khỏi phải nói, gần như trở thành hàng hiếm. Cư An đành phải đổi lịch tập bắn từ mỗi tuần một lần thành mỗi tháng một lần. Thế mà vẫn còn nhờ vào việc anh có công ty an ninh, chứ người bình thường xếp hàng tích góp đạn cả hai tháng trời, mang ra sân tập cũng chỉ bắn vèo cái là hết trong năm phút. Tất nhiên, nếu bạn chơi súng ngắn bắn từng viên một thì không tính.
Anh nhẹ nhàng tháo từng bộ phận, đặt lên bàn, dùng da hươu lau chùi bảo dưỡng cẩn thận. Vì quá tập trung vào bộ sưu tập của mình, thời gian trôi qua rất nhanh. Khẩu súng thứ hai còn chưa lau xong, Dana đã đến gọi anh đi ăn cơm.
Đi đến phòng ăn, anh thấy Nini đã bò lên bàn, hai chiếc yếm của Tiểu Trì và Tiểu Hổ đã đeo xong. Bố, Dana và Cora đều đã ngồi vào chỗ. Cư An vừa ngồi xuống đã nghe thấy mẹ nói với mình: "Cái cậu Miles này hôm nay ăn mặc cứ như thằng lưu manh ấy, còn con bé đi cùng thì chẳng khác nào không mặc quần, lần sau gặp phải nhắc nó một tiếng, trong khu này bao nhiêu là trẻ con, không chú ý ảnh hưởng gì cả!".
Cư An lắc đầu cười nói: "Người ta mặc gì là quyền tự do của người ta, trẻ con nhìn mãi rồi cũng quen thôi, giống như hồi con học đại học nhìn người ta hôn nhau ấy, lúc đầu thì thấy mới mẻ, sau rồi cũng thấy bình thường thôi!". Vừa nói, Cư An vừa thò đũa gắp một miếng thịt bò trong nồi hầm cho vào miệng.
Dana ngồi bên cạnh cũng nói với mẹ: "Mẹ! Mẹ đừng lo lắng quá, mỗi lần chúng ta bơi ở nhà chẳng phải cũng mặc đồ bơi đó sao, không sao đâu ạ".
Cư An thấy mẹ còn định nói gì đó, vội vàng chuyển chủ đề, hỏi Nini: "Ông ngoại đâu rồi? Sao không giữ ông ngoại ở lại ăn cơm?".
Nini đang cầm một cái xương gặm ngon lành, hai bên má dính đầy nước sốt: "Ông ngoại bảo bà ngoại đã nấu cơm ở nhà rồi, ông về nhà ăn cùng bà ạ!".
"Sao hôm nay mẹ không qua đây?" Cư An lúc này mới nhớ ra hôm nay mẹ vợ không đến, liền hỏi Dana.
Dana vừa gặm sườn trong bát vừa nói: "Hôm nay mẹ không tìm được người trông trang trại nên không qua được!".
"Ồ!" Cư An gật đầu, tiếp tục tập trung vào món ăn trên bàn.
Bố nghe xong liền nói với Cư An: "Đợi ngày nghỉ, con và Dana đưa bọn trẻ về nhà chơi một tối, hai ông bà già ở nhà cũng cô đơn, các con qua bầu bạn với ông bà một chút cũng tốt!".
Cư An nghĩ một chút rồi gật đầu. Hai ông bà ở trang trại, chỗ Cư An còn coi là gần, chứ hai chị gái của Dana đều ở New York, một năm chỉ về được một lần, hai ông bà đúng là rất cô đơn. Đừng tưởng người già ở Mỹ không thích sống cùng con cái, người già nước nào mà chẳng thích náo nhiệt, họ không muốn là vì sợ làm phiền con cháu. Anh quay sang nói với Dana: "Vậy đợi em từ San Francisco về, chúng ta đưa bọn trẻ về nhà ông bà chơi một đêm nhé?".
Dana nghe xong gật đầu. Nghe tin được về nhà ông bà ngoại, Nini và Tiểu Trì đều rất vui. Trẻ con đứa nào cũng thích đi thăm họ hàng, Tiểu Trì và Nini cũng không ngoại lệ.
Tiểu Hổ háo hức đặt miệng bát xuống, nhìn Tiểu Trì và Nini đang reo hò. Tiểu Trì thấy biểu cảm của Tiểu Hổ liền hỏi Dana: "Tiểu Hổ có thể đi cùng chúng con không ạ?".
Cora xoa đầu Tiểu Hổ: "Tiểu Trì là về nhà ông ngoại, chúng ta cũng đi thăm ông bà ngoại nhé, được không?".
Tiểu Hổ chớp chớp mắt, nhìn Tiểu Trì rồi hỏi Cora: "Nhà ông ngoại xa quá, tại sao chúng ta không tìm ông ngoại của Tiểu Trì làm ông ngoại của mình luôn đi ạ?".
Câu hỏi này khiến mấy người lớn Cư An bật cười. Cư An nói với Cora: "Để Tiểu Hổ đi cùng chúng ta luôn đi, lúc đó Tiểu Trì cũng có bạn". Hai đứa nhỏ này từ bé đã chơi cùng nhau, thời gian xa nhau rất ít, chẳng khác nào anh em ruột thịt.
Cora gật đầu. Nghe tin được đi thăm họ hàng cùng Tiểu Trì, Tiểu Hổ cũng vui mừng khôn xiết, tốc độ ăn cơm cũng nhanh hơn hẳn.
Ăn cơm xong, Cư An dỗ dành hai đứa trẻ đi ngủ. Hiện tại Ma Vương đã quay về phòng riêng của nó để ngủ một mình, nếu để lớn hơn nữa mới cho ngủ riêng thì con bé sẽ khóc lóc không thôi. May là Ma Vương ngoài việc cáu kỉnh với bố mình ra thì gặp mẹ và bà nội lại trở thành đứa bé ngoan ngoãn. Mỗi tối chỉ cần Dana hoặc mẹ Cư An vào xem một chút là được, Cư An cũng được nhàn thân.
Tắm rửa xong, anh leo lên giường, mở laptop rồi đăng nhập QQ, tiện tay nhắn tin cho Hạo Hãn Văn Hải, chính là Hứa Đông: "Anh Hứa có đó không, hỏi anh chút việc!". Sau đó anh lướt xem lịch sử trò chuyện trong nhóm lớp.
Nhìn đám người này tán gẫu toàn chuyện vô bổ, nhưng cũng thấy rất thú vị. Xem qua vài trang tin nhắn, anh phát hiện Vương Phàm đã chạy sang chỗ đại ca Kỷ, hai người còn đăng ảnh ôm nhau uống rượu đến đỏ mặt tía tai. Đại ca béo hơn mấy năm trước nhiều, giờ đến cổ cũng chẳng thấy đâu nữa. Cư An cười hì hì để lại bình luận trêu chọc đại ca Kỷ.
Vừa lúc đó, avatar của Hạo Hãn Văn Hải nhấp nháy, anh nhấn vào xem, Hứa Đông trả lời: "Chuyện gì? Cậu cả mấy tháng nay không liên lạc với tôi rồi đấy nhé".
Cư An hơi đổ mồ hôi, nghĩ thầm, mình mới ngoài ba mươi, anh sắp chạm ngưỡng năm mươi rồi. Chắc ngoài chuyện bàn về thẻ tre, mình với anh chẳng còn chuyện gì để nói nữa.
Cư An xốc lại tinh thần, vội gõ phím: "Thời gian này em vừa mua trang trại, lại mua cả máy bay nên bận quá! Em định xây một khu vườn cổ điển Trung Hoa ở bên Mỹ này, muốn hỏi anh có biết ai am hiểu về việc này không?".
"Cái này thì cậu hỏi đúng người rồi đấy, con trai thứ ba của thầy tôi, cũng chính là sư huynh của tôi chuyên làm về cái này. Cậu định xây quy mô bao nhiêu, dự định đầu tư bao nhiêu tiền?".
Cư An suy nghĩ một chút rồi gõ: "Em dự định đầu tư khoảng hơn 300 triệu USD, nếu không đủ thì có thể thêm! Anh xem có thể xây được khu vườn như thế nào?".
"Đô la Mỹ sao?"
Cư An đáp: "Đô la Mỹ!".
"Thế thì xây được một khu vườn rất lớn đấy. Tình hình cụ thể còn phải xem đất của cậu thế nào, không có đất thì người ta có thiết kế cho cậu một khu vườn đẹp đến mấy cậu cũng chỉ để ngắm chứ không ở được đâu."
"Em chính là muốn hỏi những người am hiểu như các anh xem, kiểu đất như thế nào thì xây vườn mới tốt ạ, em mù tịt chẳng biết gì cả." Cư An gõ phím.