Cao Sơn Mục Trường

Lượt đọc: 1690 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 560
Ni Ni vào lớp chọn

❊ ❊ ❊

Thời tiết ngày càng ấm áp, các hoạt động ngoài trời tại nhà Cư An cũng dần nhiều lên, bãi cỏ trước cửa lại càng thêm náo nhiệt. Cư An nằm trên chiếc ghế dài dưới giàn hoa, tay cầm cốc nước, hưởng thụ ánh nắng mặt trời. Trong khi đó, Đaị Na và Khoa Lạp đang đưa Tiểu Chính cùng Tiểu Trì, Tiểu Hổ vừa tan học về đi bơi ở hồ bơi trong nhà. Vương Phàm thời gian này cũng bắt đầu bận rộn ngược xuôi khắp nơi trên nước Mỹ.

Cư An gác chân chữ ngũ, với tay lấy cốc nước treo trên cặp sừng của con "Mặt Không Cảm Xúc" đang nằm bên cạnh, nhấp một ngụm rồi lại treo lên. Cư An nhìn con vật đang nằm trên cỏ, thầm nghĩ sao trước đây mình không phát hiện ra ưu điểm này của nó chứ. "Mặt Không Cảm Xúc" rất ngoan, chẳng hề bận tâm việc Cư An treo cốc nước lên sừng mình, nó chỉ đang phe phẩy đôi tai to, dõi theo bảy con chó đang đùa nghịch trên bãi cỏ.

Vừa treo xong cốc nước, cái dáng người tròn ủng của Teddy đã xuất hiện từ phía bìa rừng, theo sau là Ni Ni đang nhảy chân sáo cùng hai cô bé Emily và Angel. Trên cổ con Spring đeo ba chiếc túi nhỏ xinh xắn. Đừng vội tưởng trong túi đựng sách vở, tuy cũng có sách nhưng chỉ một hai cuốn thôi, nếu trông chờ ba cô nhóc này về nhà đọc sách thì đúng là nằm mơ. Tại sao không treo lên cổ Teddy hay Fartiao? Vì đầu Teddy quá to, còn bờm Fartiao lại quá dài, chỉ có mỗi con Spring tội nghiệp là đầu nhỏ mà cổ lại không có lông.

Nhìn ba cô bé chạy tới, Cư An lớn tiếng nói: "Chạy gì mà chạy, về đến nhà rồi, sau lưng có ai đuổi đâu mà vội".

"Bố! Con với Emily và Angel đã được vào lớp chọn rồi, sau này mỗi tuần có hai buổi tối bố hoặc mẹ phải đến đón con. Con sẽ về muộn bốn mươi phút!" Ni Ni nói với Cư An xong liền dẫn hai cô bạn chạy tót vào nhà, rồi lại nghe thấy tiếng Ni Ni đang hào hứng kể lại chuyện đó cho bà nội nghe, tất nhiên là được bà khen ngợi hết lời.

Cư An chưa kịp đặt đầu xuống ghế nghỉ ngơi, ba cô nhóc đã như một cơn gió chạy ùa ra ngoài, cùng leo lên tấm bạt lò xo, vừa nhảy vừa reo hò vui vẻ, tay nắm chặt lấy nhau.

"Lớp chọn ở Mỹ giờ đã đến mức không còn ai học nữa rồi sao?" Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Cư An, sao ba cô nhóc nghịch ngợm này cũng vào được lớp chọn? Angel bây giờ cũng chẳng còn dịu dàng như trước. Đúng là người ta nói học tốt thì khó, học hư thì nhanh, từ khi nhà Hunter chuyển đến, cứ dính lấy Ni Ni và Emily, giờ thì trèo cây bắt chim, xuống sông bắt cá, chuyện gì mà không biết làm chứ.

Hay là do trường thiếu chỉ tiêu nên vơ vét ba cô nhóc này vào cho đủ số? Nhìn chúng nhảy nhót tưng bừng thế kia, đâu có thấy chút điềm tĩnh nào của học sinh lớp chọn như thời Cư An còn đi học. Anh không nhịn được mà gãi đầu. Chẳng lẽ là vì mình đã quyên góp cho trường? Nghĩ một lát, anh liền gạt phăng ý nghĩ đó sang một bên.

Giữa tiếng cười đùa của lũ trẻ và tiếng nghịch ngợm của mấy chú sư tử nhỏ, Cư An lim dim ngủ. Đang mơ màng thì thấy có người vặn tai mình, mở mắt ra thì thấy mẹ đang đứng nhìn.

Thấy Cư An tỉnh dậy, bà liền nói ngay: "Dậy đi! Ra chặt giúp mẹ khúc xương ống, tối nấu canh sườn bồi bổ canxi cho lũ trẻ".

Cư An nghe vậy liền đứng bật dậy khỏi ghế sofa, nhìn về phía Ni Ni đang nghịch ngợm rồi lầm bầm với mẹ: "Trong nhà này có đứa nào trông giống thiếu canxi đâu cơ chứ!".

Vào bếp, anh đặt khúc xương ống lên thớt, cầm dao chặt xương "bộp bộp". Chỉ chưa đầy năm phút là xong việc, anh rửa tay, bẻ nửa quả dưa chuột từ trong rổ mẹ vừa rửa sạch nhét vào miệng, vừa gặm vừa đi ra phòng khách.

Đến phòng khách, anh thấy Đaị Na đang cầm một tờ giấy, còn Khoa Lạp thì đang giúp Tiểu Trì và Tiểu Hổ lau nước trên đầu, hai đứa nhỏ cứ không chịu ngồi yên, cứ đòi chui ra ngoài.

Đi đến cạnh Đaị Na, Cư An ghé đầu nhìn tờ giấy trên tay cô, thấy trên đó viết về việc Ni Ni vào lớp chọn.

"Từ nay Ni Ni sẽ có hai ngày về muộn, không kịp đi xe bus trường nữa. Tối đến hai chúng ta thay phiên nhau đi đón con nhé." Đaị Na đưa tờ giấy cho Cư An rồi quay sang lo cho Tiểu Trì.

Cư An cầm tờ giấy, vừa nhai dưa chuột vừa nói: "Em thật là, con gái vào được lớp chọn mà chẳng thấy vui chút nào! Ngày mai ngày đầu tiên, để anh đi đón Ni Ni". Anh vừa nói vừa xem tờ giấy, thầm nghĩ ngày mai sẽ đến tận nơi xem lớp chọn của Mỹ ra sao.

Đaị Na cười nói: "Có gì mà phải vui, giờ Ni Ni vẫn còn nhỏ, đừng tạo quá nhiều áp lực cho con! Trường học cũng không muốn quảng bá rầm rộ chuyện này, tóm lại là cứ khiêm tốn thôi".

"Ừ! Ừ!" Cư An gật đầu qua loa, không phải là khiêm tốn sao, anh đây là người thích khiêm tốn nhất đấy.

Chiều hôm sau, Cư An vui vẻ lái chiếc GMC đi đón con, tất nhiên là đón luôn cả Emily và Angel. Còn tại sao không lái chiếc F650 ư? Đaị Na đã dặn là phải khiêm tốn, khiêm tốn hiểu không? Lái chiếc F650 đến đó thì không gọi là khiêm tốn nữa, mà là phô trương rồi.

Đỗ xe ở bãi đỗ của trường tiểu học, Cư An đứng ở cổng trường gật đầu chào vài vị phụ huynh rồi đi về phía phòng hiệu trưởng. Bình thường các phụ huynh khác đều chờ ở cổng, nhưng Cư An đã hẹn trước với hiệu trưởng nên được vào tham quan lớp chọn, cộng thêm việc hai vợ chồng anh là nhà tài trợ của trường nên việc này chẳng có vấn đề gì.

Dưới sự dẫn đường của hiệu trưởng, Cư An đầy hy vọng đi xem cái gọi là lớp chọn. Đến cửa, anh ghé đầu vào nhìn, không thấy giáo viên đứng lớp giảng bài, mà là một đám trẻ chia thành ba bốn nhóm, đang vây quanh những chiếc bàn nhỏ nhìn hai chậu cây ở giữa. Có đứa trẻ còn hát cho cây nghe, khiến Cư An ngẩn cả người, thế này mà cũng gọi là lớp chọn sao? Đừng có dạy hỏng bọn trẻ mới đúng.

"Đây là để bồi dưỡng khả năng quan sát của trẻ, sau này mỗi ngày bọn trẻ đều phải ghi chép lại sự sinh trưởng của cây, sau đó kiểm tra xem môi trường bên ngoài ảnh hưởng thế nào đến cây." Hiệu trưởng đứng cạnh Cư An khẽ giải thích. Cư An gật đầu: "Cái này tôi biết". Anh từng xem trên TV rồi, trong phim "The Big Bang Theory" nhân vật chính Leonard hồi nhỏ cũng từng làm việc tương tự.

Ghé đầu xem một lúc, hiệu trưởng nói với anh: "Cũng phải cảm ơn những nhà tài trợ như các anh, nhờ đó mà lớp chọn của trường mới có thể duy trì được!". Thị trấn Easton tuy không lớn, nhưng triệu phú, tỷ phú thì không thiếu. Nhờ sự tài trợ của những người này, trường mới có kinh phí cho lớp chọn.

Nhìn đám trẻ ngây ngô vây quanh chậu cây đầy hứng thú, Cư An cảm thấy hơi chán, chỉ có vậy thôi sao? Không có giáo viên giảng bài, cũng chẳng có hướng dẫn gì, thế mà cũng gọi là lớp chọn? Ít nhất cũng phải cho mấy bài toán Olympic ra chơi chứ.

Trò chuyện với hiệu trưởng một lát, Cư An ra ngoài chờ Ni Ni tan học.

Đón ba đứa trẻ lên xe, Cư An vừa lái xe vừa hỏi: "Ngày đầu tiên ở lớp chọn thế nào?".

"Rất thú vị ạ, bọn con đã đo chiều cao của ba mầm đậu, còn đo cả độ lớn của lá nữa." Ni Ni ngồi ghế sau nói với Cư An.

Cư An gật đầu: "Thú vị là tốt rồi". Nói xong, anh tập trung lái xe, ba cô nhóc ở phía sau thì đang tíu tít kể chuyện trên lớp.

Về đến nhà, Cư An chui thẳng vào thư phòng, mở máy tính tìm kiếm thông tin về lớp chọn ở Mỹ. Đừng nói là cả nước Mỹ đều có những lớp chọn ngây ngô như thế này chứ.

Sau khi xem vài đoạn tin tức, Cư An mới cảm nhận được sự lợi hại của lớp chọn ở Mỹ. Ví dụ như học sinh lớp chọn sẽ dùng gỗ để xây dựng công trình, đồng thời phải tính toán kiểm soát chi phí. Công trình xây xong sẽ dựa theo giá nhà đất hiện tại để xem nhóm nào thu lợi nhuận cao nhất. Cái này mới ghê, giáo viên phụ trách "bán" đất cố định cho mỗi nhóm, tức là một tấm bảng cứng, quy định chiều cao, còn yêu cầu diện tích cây xanh, que gỗ coi như vật liệu xây dựng, keo dán coi như xi măng, mỗi thứ đều có giá cả. Mỗi thành viên trong nhóm đều có phân công khác nhau, người phụ trách thiết kế, người mua vật liệu, người làm dự toán, ai cũng được tham gia tối đa, đóng góp trí tuệ và sức lực cho nhóm.

Cũng có lớp chọn phụ trách viết lịch sử thị trấn hoặc cộng đồng, học sinh sẽ đến thư viện tra cứu tài liệu hoặc phỏng vấn thị trưởng, cảnh sát trưởng, sau đó tổng hợp lại thành lịch sử địa phương.

Thậm chí Cư An còn thấy một bài báo nói về học sinh lớp chọn được thị trấn mời tham gia hội thảo phát triển đất đai thực tế.

Xem xong, Cư An thấy thật sự nể phục. Lớp chọn ở Mỹ không phải là dạy kiến thức, mà là dạy phương pháp tiếp cận kiến thức. Nói theo cách của chúng ta là "trao cần câu chứ không trao con cá", những kỹ năng này sẽ giúp trẻ hưởng lợi cả đời.

Tuy nhiên, đọc tiếp những tin tức sau đó, Cư An lại thấy chính phủ Mỹ hơi dở hơi. Khi ông Bush còn tại chức, đã đẩy mạnh chính sách "Không để ai bị bỏ lại phía sau", cắt giảm mạnh ngân sách cho học sinh lớp chọn trên toàn quốc, đề xướng kế hoạch giáo dục "mỗi học sinh đều là thiên tài", rồi lấy tiền đó đầu tư cho học sinh chậm phát triển. Điều này khiến ngân sách lớp chọn ở Mỹ bị giảm đáng kể, nhiều bang phải gộp mấy trường gần nhau lại mới đủ kinh phí để mở một lớp thiên tài.

Kế hoạch này của ông Bush làm Cư An mở mang tầm mắt. Chắc chắn kẻ ngốc cũng hiểu rằng lợi nhuận đầu tư cho học sinh giỏi cao hơn nhiều so với học sinh chậm phát triển. Các nhà giáo dục Mỹ đều thừa nhận điều này, học sinh có chỉ số IQ cao đóng góp cho xã hội lớn hơn nhiều. Hơn một nửa sinh viên các trường Ivy League đều xuất thân từ lớp chọn, đủ thấy hiệu quả của hệ thống này.

Hiện nay, lớp chọn ở Mỹ đều như Đaị Na nói, phải khiêm tốn, thậm chí có phụ huynh còn không biết trường con mình học có lớp chọn, nói là để tránh gây áp lực không cần thiết cho những học sinh có trí tuệ bình thường. Cách giải thích này khiến Cư An thấy đau đầu vô cùng, con người sống là phải có áp lực, nhìn tỷ lệ thất nghiệp ở Mỹ hiện nay, không có áp lực mới là lạ.

Khẩu hiệu "mỗi học sinh đều là thiên tài" ngoài việc lấy lòng đa số phụ huynh ra thì bất cứ ai có chút lý trí cũng biết nó vô lý đến mức nào. Nhưng với tổng thống Bush mà nói, chỉ cần lấy lòng được phụ huynh là đủ, vì họ nắm trong tay lá phiếu. Số phụ huynh có con IQ cao chắc chắn không đông bằng số phụ huynh có con bình thường và con chậm phát triển cộng lại, điều đó có thể giúp ông ta ngồi thêm bốn năm thoải mái trong Nhà Trắng.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:556
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »