An nghe xong sững sờ, ngẩn người một lát mới nói vào điện thoại: "Frank, ông bình tĩnh lại, nói chi tiết xem rốt cuộc là tình hình gì". Frank là nhân viên quản lý mà Mike giúp thuê từ một công ty quản lý khách sạn, hiện tại đang giám sát công trình xây dựng vườn tược của An. Sau này khi vườn tược đi vào hoạt động, người chịu trách nhiệm quản lý chính là ông ta. Với tư cách là quản gia, vị thế của ông ta còn cao hơn cả quản lý vườn tược. Nói trắng ra, khi nào doanh thu vườn tược cân bằng thì ông ta là quản lý, còn không thì ông ta chính là quản gia của An.
Từ đầu dây bên kia, Frank tường thuật chi tiết cho An: "Khi công nhân đang trải đá lát đường, họ đã san phẳng một gò đất nhỏ. Lúc san gò đất thì lộ ra một cái hang lớn. Mọi người cảm thấy kỳ lạ, bèn thử xem bên trong có không khí hay không, sau đó đưa một chiếc camera có đầu dây dài vào trong xem thử. Không ngờ bên trong lại có vài cái rương kiểu cũ, bên cạnh còn vương vãi một ít đồ bạc, vài đồng tiền vàng, xung quanh cũng bày biện lộn xộn mấy thứ này".
An nghe xong liền biết đây là vận may từ trên trời rơi xuống: "Đã lấy đồ vật lên chưa? Đã thống kê rõ rệt có bao nhiêu thứ chưa?". Trong lòng An hận không thể hét lớn một tiếng, những thứ này đều là của mình cả rồi. Theo luật pháp Mỹ, những gì tìm thấy trên đất của mình thì đều thuộc về mình. Tất nhiên, việc cần làm ngay là hỏi xem những thứ này rốt cuộc đáng giá bao nhiêu tiền.
Frank tiếp tục nói: "Đồ đạc vẫn còn nằm dưới hầm, tôi gọi điện đến thông báo một tiếng, sau đó dự định mời vài học giả đến xem thử".
An nghe xong khẽ gật đầu: "Ừm, như vậy cũng tốt, đừng vội lấy ra, ngày mai tôi sẽ qua xem. Chờ tôi đến rồi hãy lấy ra". Chuyện trăm năm có một thế này, sao mình có thể không có mặt, nhất là khi nó lại nằm trên địa bàn của mình. Sau đó, anh quay người trở về nhà.
Anh lớn tiếng tuyên bố với Dana, Cora, cùng bố mẹ và mấy đứa trẻ: "Trên mảnh đất rừng ở California vừa phát hiện một cái hầm, bên trong toàn là kho báu!".
Dana nghe vậy cũng ngẩn người, bàn tay đang giúp Tiểu Chính thay quần áo khựng lại, cô nhìn An hỏi: "Ý anh là trong đất rừng của chúng ta phát hiện ra kho báu sao?".
"Đó có phải kho báu hải tặc không bố?" Ni Ni buông đầu con gấu Teddy đang ôm trong lòng, lớn tiếng hỏi An.
An cười lắc đầu nói: "Hiện tại vẫn chưa rõ, còn chưa lấy lên nữa. Đợi ngày mai bố sẽ qua xem, tận mắt chứng kiến kho báu của nhà mình từ dưới hầm lộ diện".
Lời còn chưa dứt, Ni Ni đã giơ tay nói: "Con cũng muốn đi, con cũng muốn đi xem kho báu hải tặc của nhà mình". Tiểu Hổ và Tiểu Trì thấy chị gái muốn đi, liền quên luôn cô giáo xinh đẹp ở trường, cũng giơ tay kêu gào ầm ĩ: "Chúng con cũng muốn đi".
An nhìn mấy đứa trẻ, nhíu mày nói: "Ngày mai các con còn phải đi học mà, đến lúc đó bố quay phim về cho các con xem là được". Vừa dứt lời, anh đã thấy mấy gương mặt nhỏ nhắn bĩu môi nhìn về phía Dana.
Dana cười bảo An: "Vậy thì xin nghỉ học cho bọn trẻ đi, lỡ mất hai ngày cũng không sao". Nghe Dana nói vậy, ba đứa trẻ đều nhảy cẫng lên vui sướng, vừa nhảy trên ghế sofa vừa reo hò: "Đi xem kho báu hải tặc thôi!".
An nhìn bố mẹ đang cười hỉ hả, bèn nói: "Hay là cả nhà mình cùng đi đi".
Bố anh xua tay: "Bố không đi đâu, ngày mai trang trại có mấy con bò cái sắp đẻ. Bố mà đi, Nhị Tráng và mấy đứa sợ là không xoay xở kịp, có thêm người phụ giúp đỡ đẻ vẫn tốt hơn. Các con cứ đi đi, kho báu gì đó bố cũng không quan tâm lắm, muốn đi thì dẫn mẹ con đi cùng".
Mẹ nghe vậy cũng lắc đầu: "Mẹ cũng không đi đâu, để Tiểu Chính ở nhà, dắt díu đứa nhỏ thế này chạy tới chạy lui, thật là vẽ chuyện". Nói xong, bà nhìn đứa cháu nội đang loay hoay trong lòng Dana với chiếc áo phông trùm kín đầu, vội vàng kéo chiếc áo ra, bế đứa cháu chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi từ tay Dana đặt lên đùi mình, rồi giúp cháu mặc chiếc áo khoác nhỏ kiểu Trung Hoa vào người.
Dana nói với An: "Vậy ngày mai, em và anh cùng Cora dẫn ba đứa trẻ đi xem kho báu. Bây giờ anh gọi điện thông báo cho đội bay xem ngày mai mấy giờ cất cánh, em đi gọi điện xin nghỉ học cho Ni Ni và mấy đứa".
An gật đầu trước sự sắp xếp của Dana, sau đó lấy điện thoại từ trong túi ra, bước ra ngoài cửa. Ba đứa trẻ vừa nghe đến chuyện xem kho báu thì nhảy nhót ầm ĩ vô cùng náo nhiệt.
Đầu tiên anh gọi cho Serena. Điện thoại đổ chuông hai tiếng, giọng Serena truyền đến: "Sếp! Có chuyện gì vậy ạ? Chuẩn bị xuất phát rồi sao? Đi đâu ạ?".
"Ừm! Đi đến đất rừng ở California, chính là chỗ Fort Bragg ấy. Ở công trường bên đó phát hiện ra một cái hầm, bên trong có kho báu, anh định dẫn cả nhà đi xem. Chiều mai cất cánh sớm một chút, các em chuẩn bị đi" An cười nói với Serena.
"Kho báu?!" Serena kêu lên đầy kinh ngạc, sau đó nói vào ống nghe. Lúc này từ bên cạnh truyền đến giọng của Miles: "An nói là kho báu sao?". Sau đó nghe thấy Serena ừ một tiếng.
An nghe xong liền hỏi: "Các em đang ở nhà Miles à?". Nhận được câu trả lời khẳng định, An cười bảo: "Vậy thì vừa hay, anh qua đó nói chuyện trực tiếp với mọi người". Đã có đông người thế này, không qua khoe khoang một chút thì sao được, mua đất mà có kho báu, vận may của anh đúng là cực đỉnh.
Cúp điện thoại, thấy "Mặt Không Cảm Xúc" (tên con hươu) sáp lại gần, anh chắp tay sau lưng đi về phía nhà Miles. Đi được hai bước, anh cảm thấy chiếc gạc hươu lớn của nó khẽ đẩy vào lưng mình. An quay đầu lại nhìn thấy trên gạc hươu trống không, hóa ra là không treo chiếc cốc nào. Mặt Không Cảm Xúc đi theo sau An có chút không quen, anh đưa tay vỗ vỗ lên trán nó: "Không rảnh lấy cốc cho mày đâu, đi thẳng thôi". Mình đang mải nghĩ cách khoe khoang kho báu, đâu có thời gian đáp ứng nhu cầu làm việc của nó.
Anh chắp tay sau lưng, thong dong ngân nga vài câu hát, hát đi hát lại mười mấy lần thì đã đến trước cửa nhà Miles. Còn chưa kịp nhấn chuông, cửa đã mở, Miles bước ra: "Thật sự phát hiện ra kho báu sao?".
An gật đầu đi vào nhà, Mặt Không Cảm Xúc cũng thò đầu định đi vào theo, bị Miles ấn đầu đẩy ra, sau đó đóng cửa lại. Nó đành thò đầu qua lớp kính nhìn vào trong nhà.
An đi đến bên ghế sofa rồi ngồi phịch xuống, Sabayeva liền hỏi: "Thật sự là kho báu à?".
An gật đầu nói: "Đào được một cái hầm, bên trong có vài cái rương, xung quanh vương vãi một ít đồ vàng bạc, tất nhiên được tính là kho báu rồi".
Sabayeva nghe An nói vậy liền bảo Serena: "Vậy đúng là kho báu rồi, biết đâu còn là kho báu hải tặc nổi tiếng ấy chứ. Mọi người nói xem, liệu có phải kho báu của Blackbeard không?". Nhắc đến kho báu là mọi người lại liên tưởng ngay đến hải tặc, chẳng lẽ không thể là tên nhà giàu nào đó thích chôn đồ xuống đất sao?
"Blackbeard hoạt động ở vùng biển Caribbean và Đại Tây Dương, California lại nằm sát Thái Bình Dương, không thể là của Blackbeard được" Miles nói với Sabayeva. Thời đó làm gì có kênh đào Panama, muốn chạy đến bờ biển California giấu kho báu đâu phải chuyện dễ, phải vòng qua cả Nam Mỹ cơ mà.
"Hay là của Kidd?" Serena nói. An nghe xong sững sờ, chẳng hiểu sao đám người này lại am hiểu về hải tặc thế không biết. An chỉ biết mỗi Râu Đỏ, còn có nữ hoàng hải tặc Catherine gì đó, mà cái này cũng chẳng biết đọc từ cuốn tiểu thuyết nào, còn không phân biệt nổi có nhân vật đó thật hay không. Văn hóa hải tặc ở Âu Mỹ đúng là ăn sâu thật, một bộ phim "Cướp biển vùng Caribbean" đã mê hoặc biết bao nam thanh nữ tú.
Miles vẫn còn khá lý trí, nói với mấy người phụ nữ: "Những gì các cô nói đều không khả thi lắm, cũng có thể là một tên hải tặc không mấy tên tuổi, dù sao thì lịch sử cũng có nhiều hải tặc mà". Nói xong, anh quay sang An: "Dù sao hai ngày này cũng không có việc gì, tôi với Sasha sẽ cùng cậu đi xem kho báu hải tặc nhé?".
An suy nghĩ một chút, nhà mình có ba người cộng thêm Miles và Sasha, còn ba đứa trẻ kia cộng lại cân nặng cũng chẳng bằng một người lớn, nhiều nhất cũng chỉ tính là một người. Anh cười nói: "Được thôi, chiều mai lúc xuất phát thì đi cùng chúng tôi. Đến lúc đó Dana và Cora dẫn theo ba đứa trẻ cũng đi, mọi người cùng đi xem kho báu dưới hầm".
Nghe An nói vậy, Kayla ngồi cạnh Serena liền bảo: "Tôi cũng muốn đi xem, máy bay còn chỗ không? Nếu còn thì cho tôi đi với".
Vậy là bảy người rồi, từ Montana bay đến Fort Bragg vẫn không thành vấn đề, An cười gật đầu, sau đó đứng dậy khỏi ghế sofa: "Các nhân viên đội bay còn lại, Serena em giúp anh thông báo nhé, cố gắng chiều mai xuất phát sớm một chút, tất nhiên nếu sáng sớm cất cánh được thì càng tốt". Nhìn Serena gật đầu, An xoay người bước về phía cửa: "Mọi người thu xếp cho tốt vào, nếu không chê điều kiện kém thì đừng tìm chỗ ở, cứ ở luôn trong nhà tạm tại công trường là được". Dù sao ở công trường cũng không thiếu mấy căn nhà, đến đó ở luôn là xong.
Đến cửa, vừa bước xuống bậc thềm nhà Miles, đã nghe thấy tiếng "bộp" phía sau. Quay đầu lại nhìn, Mặt Không Cảm Xúc đã đá vỡ một chậu hoa trước cửa nhà Miles, sau đó ngẩng đầu bước theo sau An. Nhìn dáng vẻ thù dai của nó, An lắc đầu: "Hai cái sừng lớn của mày đi đến đâu quơ quào đến đó, cái chậu hoa nào mà chẳng vỡ, ai dám cho mày vào nhà cơ chứ".
Trên đường đi, An bắt đầu gọi cho Frank: "Alo! Frank, tôi là An đây, ngày mai cả nhà tôi đều đi, còn có mấy người bạn nữa, ông chuẩn bị cho chúng tôi năm căn nhà tạm được không?".
Frank hỏi ngược lại: "Bốn khu tứ hợp viện xung quanh đã xong rồi, sao ông còn phải ở nhà tạm làm gì?".
Hả! An sững sờ: "Tứ hợp viện đã xong bốn cái rồi? Nhanh vậy sao!". Từ lúc chính thức khởi công đến giờ mới chỉ hơn ba tháng, mà tứ hợp viện đã xong bốn cái rồi!
"Bốn cái xong rồi chỉ là loại đơn giản nhất thôi, tức là chỉ có nhà chính, hai gian nhà phụ phía đông tây, cộng thêm nhà hậu tráo, phía trước là bình phong, không có vườn tược. Phía sau còn có những khu lớn hơn, sân tứ hợp viện bốn tầng và bảy tầng" Frank thao thao bất tuyệt qua điện thoại. Nghe mà An ngẩn người. Hóa ra ông bạn ngoại quốc này còn hiểu về tứ hợp viện hơn cả mình.
Anh vội vàng ngắt lời khoe khoang của Frank: "Bây giờ một cái sân có thể ở được mấy gia đình? Đủ cho mấy nhà chúng tôi ở không? Nếu đủ thì để lại cho chúng tôi một cái, không đủ thì để lại thêm cái nữa".