Mang theo chút thất vọng, Cư An trở về nhà. Sau khi đưa cả nhà Đậu Thảo vào chuồng ngựa, anh đi tới cửa thì thấy hai anh em Hans và Tiến Bảo đang nằm lười biếng trên cây. Cảm thấy vui vẻ đôi chút, anh vẫy tay với hai anh em chúng: "Làm tốt lắm!"
Nghe thấy tiếng Cư An, Hans và Tiến Bảo mở mắt nhìn anh một cái, khẽ kêu hai tiếng, cái đuôi đang buông thõng giữa không trung khẽ lắc lư như muốn đáp lại, rồi chúng lại nhắm mắt, đặt đầu lên hai chân trước tiếp tục dưỡng thần.
"Suốt ngày cứ nằm ườn ra đấy, hai thằng nhóc các người định sống đến trăm tuổi à?" Cư An nhìn bộ dạng của hai anh em chúng, không nhịn được cười mắng.
Anh nhấc chân bước vào nhà, vừa vào cửa đã bắt đầu lên tiếng: "Diana! Hôm nay anh phát hiện ba con sư tử núi cái dẫn theo mấy con nhỏ, ngày mai chúng ta cùng đi xem nhé." Lời còn chưa dứt, Cư An đã cảm nhận được bầu không khí trong nhà có gì đó không ổn.
Nini đang ngồi ngoan ngoãn trên ghế sofa, khuôn mặt Diana lộ vẻ nghiêm nghị. Cô bé cúi cái đầu nhỏ, Teddy đang đặt đầu lên ghế sofa, bàn tay nhỏ bé của cô bé đang lén lút vuốt ve cằm Teddy. Thấy Cư An bước vào, cô bé ngẩng đầu gọi: "Ba!"
"Hửm?" Cư An đáp: "Con gái, con đã làm chuyện xấu gì mà khiến mẹ giận thế? Còn không mau xin lỗi mẹ đi."
Chưa đợi cô bé trả lời, Diana đã cầm một tờ giấy trên bàn trà vẫy vẫy về phía Cư An: "Con gái anh bị trường đình chỉ học rồi."
Cư An nghe vậy thì ngẩn người, thốt lên: "Cái gì?" Anh vội vàng bước nhanh hai bước, đi tới cạnh bàn trà cầm tờ giấy lên xem xét kỹ lưỡng.
Trên giấy viết: Annie Cư, do đánh bạn học tại trường nên bị đình chỉ học ba ngày, phía dưới là chữ ký của hiệu trưởng. Cư An đọc xong nội dung trên giấy, rồi nhìn thấy trên bàn còn có một cuốn sổ nhỏ, anh quay đầu hỏi Nini: "Tại sao lại đánh bạn? Con biết đánh người là không đúng không?"
Nini cúi đầu gật gật, tay nhỏ nắm lấy tai Teddy, lí nhí nói: "Con biết rồi ạ."
"Biết rồi thì đừng làm nữa, lúc đi học lại thì xin lỗi bạn đó. Nói cho ba biết, tại sao lại đánh người?" Cư An ngồi xuống bên cạnh Nini, vẻ mặt nghiêm túc hỏi.
"Ở lớp khác có một cậu bé thường xuyên bắt nạt bạn con là Angur. Lúc con và Emily ăn cơm trưa xong lại thấy cậu bé đó túm tóc bắt nạt bạn ấy ở cửa, con bảo cậu ta dừng lại, cậu ta lại cười nhạo con. Con nói, nếu cậu còn dám cười nhạo con thì con sẽ đánh cậu. Cậu ta lại nói thế nữa, nên con và Emily đã đánh cậu ta một trận. Sau đó cậu ta báo cáo với giáo viên, thế là con và Emily bị đình chỉ học."
Angur là con gái của Hunter, quản lý công ty an ninh. Tính cách cô bé không giống cha, hơi nhút nhát. Sau khi cả nhà chuyển đến, cô bé chuyển vào học ở trường tiểu học trong trấn, Angur trở thành bạn của Nini và Emily.
"Chỉ vì chuyện này thôi sao?" Cư An trợn mắt nhìn Nini. Thấy Nini gật đầu, Cư An lại nhìn sang Diana.
Diana gật đầu nói: "Vừa rồi em đã đến gặp hiệu trưởng, hiệu trưởng cũng nói y như vậy. Không chỉ Nini và Emily, cậu bé kia cũng bị đình chỉ học."
Cái quái gì thế này, con gái nhà mình là thấy chuyện bất bình ra tay tương trợ, vậy mà cũng bị đình chỉ học? Cư An lập tức nổi nóng, buột miệng: "Chuyện chó má gì thế này, một năm quyên góp hơn hai mươi vạn..." Lời chưa nói hết, anh đã thấy vợ mình trừng mắt nhìn, vội vàng nuốt những lời còn lại vào trong. Vẻ giận dữ trên mặt biến mất ngay lập tức, anh sờ sờ trán, ngồi xuống đầy ngượng ngùng. Vốn dĩ Cư An định nói: "Ông đây một năm quyên góp hơn hai mươi vạn mà như ném tiền qua cửa sổ à, đình chỉ cái gì mà đình chỉ, hai mươi vạn một năm đủ cho con gái nhà mình học trường quý tộc rồi, còn làm khó dễ thì đừng hòng lấy được một xu." Tất nhiên là những lời thô tục phải lược bỏ đi, nếu không phải đang đối diện với Diana, mà đi cùng Vương Phàm, thì Cư An chắc chắn đã buông lời hỏi thăm tổ tông tám đời nhà hiệu trưởng rồi.
"Con lên lầu về phòng tự kiểm điểm lại đi, mẹ sẽ bàn bạc với ba con về hình phạt dành cho con." Diana thu hồi ánh mắt từ mặt Cư An, nói với Nini.
Cô bé "dạ" một tiếng, đứng dậy khỏi ghế sofa, lén lút ngoắc ngón tay với Teddy. Teddy lắc cái mông to định đi theo cô bé vào phòng chơi. Diana thấy hành động nhỏ của cô bé, hét lên với Teddy: "Teddy, quay lại!" Sau đó cô nói với Nini: "Mẹ bảo con vào phòng kiểm điểm, con dắt Teddy theo làm gì?"
Cư An nhìn cô bé lề mề đi lên lầu. Đến chỗ rẽ cầu thang, nơi Diana không nhìn thấy, cô bé quay lại làm động tác với Cư An. Cư An chớp chớp mắt ra hiệu rằng mình đã biết, vậy mà hành động chớp mắt đó vẫn bị vợ nhìn thấy: "Anh còn đứng ở chân cầu thang làm gì, mau về phòng kiểm điểm đi!" Theo sau đó là tiếng bước chân huỳnh huỵch chạy lên lầu của cô bé.
"Hiệu trưởng này cũng quá khốn nạn rồi, Angur bị người ta bắt nạt ở trường sao không quản! Con gái tôi thấy chuyện bất bình ra tay tương trợ mà không phát bằng khen thì thôi, lại còn đình chỉ học, đây là đạo lý gì chứ?" Cư An phàn nàn với Diana.
Diana nhìn Cư An: "Em biết ngay anh sẽ nghĩ như vậy, nên sau khi nhận điện thoại, em đã trực tiếp đến văn phòng hiệu trưởng đón Nini về. Chuyện này Nini làm là không đúng, thấy Angur bị bắt nạt thì nên báo cho giáo viên trước, chứ không phải xông lên vung nắm đấm."
Đợi giáo viên ư? Cư An bĩu môi trong lòng, nếu giáo viên có ích thì Nini đã không nói cậu bé kia thường xuyên bắt nạt Angur rồi. Giáo viên cũng chẳng khác gì cảnh sát, toàn là "chuyện đã rồi mới đến".
Dù trong lòng không tán thành, nhưng ngoài mặt Cư An vẫn tỏ vẻ nghiêm túc lắng nghe Diana nói tiếp: "Anh có biết khoảng 50% học sinh cả nước từng bị bạn học bắt nạt không? Bây giờ Nini có thể vung nắm đấm, nếu anh nuông chiều con, sau này có khi nó sẽ coi việc dùng nắm đấm giải quyết vấn đề là một thói quen đấy."
"Ừm!" Cư An gật đầu nghiêm túc. Nhưng trong lòng lại nghĩ, 50% học sinh cả nước bị bắt nạt, vậy chẳng phải 50% còn lại là người đi bắt nạt kẻ khác sao? Không thể để con mình đứng trong nhóm 50% bị bắt nạt được. Nếu để Cư An chọn, thì đứng trong hàng ngũ 50% đi bắt nạt người khác vẫn tốt hơn.
"Lần này anh nhất định phải đứng về phía em, để Nini nhận ra dùng nắm đấm giải quyết vấn đề là không đúng. Đến lúc đi học lại thì phải xin lỗi bạn học cho đàng hoàng, mấy ngày này ở nhà phải học kỹ cuốn sổ tay của trường đi." Diana nói xong liền đẩy cuốn sổ nhỏ trên bàn trà về phía Cư An.
Cư An cầm lên lật xem, chẳng qua cũng chỉ là những thứ như thế nào là thói quen tốt, thế nào là thói quen xấu, tương tự như nội quy học sinh ở trong nước. Phía sau cuốn sổ còn có mấy câu hỏi điền vào chỗ trống, chắc là để cho bọn trẻ làm.
Nhìn Cư An lật cuốn sổ, có lẽ vì thấy vẻ mặt thờ ơ của anh nên Cora bên cạnh bật cười.
"Ừm! Anh biết rồi, cuốn sổ này là anh dạy hay em dạy con đây?" Cư An lắc lắc cuốn sổ trong tay nói với Diana.
Diana suy nghĩ một lúc rồi chốt lại: "Để em dạy đi, không biết anh sẽ dạy con thành cái dạng gì nữa." Nói xong, cô nhận lấy cuốn sổ từ tay Cư An rồi bảo: "Lần này đối với lỗi lầm của Nini, em quyết định hình phạt là cấm túc hai tuần, phải để con bé hiểu rõ sai lầm của mình."
"Ủng hộ!" Cư An lập tức giơ tay tán thành quyết định hình phạt của vợ. Vừa nãy còn nói bàn bạc xem phạt con thế nào, thế mà quay đi quay lại đã tự mình quyết định hết, đúng là không thể tin được lời phụ nữ.
Sau khi quyết định hình phạt, Cư An là người đi thông báo cho cô bé, vai ác này đành để anh đảm nhận. Anh nhấc chân lên lầu, đi đến cửa phòng Nini gõ gõ, thử mở cửa thấy không khóa liền đẩy cửa bước vào. Vừa vào đã thấy cô bé đang ngồi trên giường, tay ôm một con gấu bông đồ chơi thật lớn.
Anh tùy tay đóng cửa phòng, ngồi xuống bên cạnh Nini: "Ba và mẹ quyết định cấm túc con hai tuần! Con có ý kiến gì không?"
"Dạ!" Nini gật đầu đáp, rồi ngẩng đầu nhìn Cư An hỏi: "Ba ơi, có phải con làm chuyện rất tệ khiến mẹ nổi giận không ạ?"
"Thật ra chuyện này, xét ở một khía cạnh nào đó, ba thấy con làm cũng không tệ." Cư An chột dạ nhìn ra cửa, rồi nhìn Nini đang mở to mắt nhìn mình, nói tiếp: "Giúp đỡ bạn bè là đúng, hơn nữa con có tinh thần chính nghĩa, khi bạn bị bắt nạt con đã đứng ra bảo vệ, điểm này ba vẫn khá hài lòng về con. Ít nhất con của ba không phải là người gặp khó khăn là lùi bước." Cư An đưa tay xoa đầu Nini, nói tiếp: "Nhưng động tay động chân đánh người không phải là cách hay, như mẹ con nói, nên báo cho giáo viên trước."
"Emily đã báo cho giáo viên lớp Angur rồi, giáo viên đó chỉ phê bình một trận rồi thôi, qua hai ngày cậu bé kia lại bắt đầu bắt nạt Angur!" Nini nhìn Cư An nói.
"Vậy nên con và Emily mới muốn cho cậu ta một bài học?"
"Dạ!"
Nghe đến đây, Cư An chỉ vào cái đầu nhỏ của Nini: "Vậy thì con phải dùng cái đầu nhỏ này suy nghĩ. Thứ nhất, con và Emily ra tay trước là sai, sai hơn nữa là hai đứa lại đánh người ngay trước mặt bao nhiêu người ở cửa lớp."
Nini rất thông minh, lập tức nói với Cư An: "Vậy con đợi cậu ta ra tay trước rồi mới đánh thì không sao hoặc tìm chỗ không có người ạ?"
Cư An đưa tay búng vào mũi cô bé: "Nếu con muốn đối phó với người khác, trước tiên phải nghĩ cách chiếm được vị thế có lợi về đạo đức. Con giúp Angur ra mặt như vậy, đấm một cái, người khác nhìn vào chỉ thấy con đánh người. Dù ban đầu các con có lý, thì cũng thành không có lý rồi."
Nini nghe xong vui vẻ vung nắm đấm nhỏ: "Con biết rồi, lần sau con sẽ không ngốc như vậy nữa."
"Còn có lần sau à!" Cư An trừng mắt nhìn cô bé: "Nhớ kỹ không được tùy tiện bắt nạt bạn học. Lần này ngoan ngoãn ở trong phòng, lát nữa xuống dưới nhận lỗi với mẹ, lúc đi học lại thì xin lỗi bạn kia đi."
"Dạ." Nini gật đầu đồng ý.
Cư An chẳng quan tâm đến mấy chuyện vụn vặt khác, dù sao con mình cũng phải kiên cường, nếu nuôi dạy như con chim cút thì sau này làm sao sống sót trên thế giới này. Chỉ cần bọn trẻ không tùy tiện bắt nạt người khác, Cư An đã vô cùng hài lòng rồi, nếu còn có chút tinh thần chính nghĩa nữa thì Cư An ngủ cũng có thể cười tỉnh giấc.
Là một người cha, Cư An chết cũng không bao giờ hy vọng con mình nằm trong 50% số người bị bắt nạt. Con có thể giữ vẻ ngoài nho nhã, phong độ, nhưng khi bị sỉ nhục thì nhất định phải biết phản kháng.
Đứa trẻ yếu đuối mà con trao cho khối tài sản khổng lồ thì chẳng khác nào thắt dây thừng vào cổ nó. Chỉ có đứa trẻ có tính cách kiên cường mới giữ được tài sản mà Cư An để lại sau này. Cư An hy vọng con mình không chỉ tận hưởng được tài sản đó, mà còn được hưởng thụ cuộc sống thoải mái mà nó mang lại.