Cao Sơn Mục Trường

Lượt đọc: 1690 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 561
Chó chăn bò nổi tiếng rồi

❊ ❊ ❊

Cư An chán nản nhìn những thông tin trên máy tính xách tay, bất lực lắc đầu. Cậu cảm thấy hiện giờ ở nước Mỹ có nhiều thứ giống như câu nói cũ của người Trung Quốc là "uốn cây cong thành thẳng" - làm quá đi. Ví dụ như hai người da đen và da trắng có thành tích ngang nhau, khi xét tuyển đại học, trường học sẽ ưu tiên chọn người da đen. Bây giờ chuyện này cũng vậy, kinh phí đầu tư cho học sinh thiên tài chỉ bằng một phần mười so với học sinh thiểu năng trí tuệ. Nhìn thì có vẻ công bằng, nhưng thực tế đối với học sinh thiên tài và đại đa số học sinh da trắng mà nói, đó lại là một sự bất công.

Thôi bỏ đi! Cư An ngả đầu ra sau ghế, quản nó mẹ gì công bằng hay không, liên quan quái gì đến mình? Tại sao không nghe thấy các đại phú hào Mỹ phàn nàn về hệ thống giáo dục này? Bởi vì dù người da đen có chen lấn thế nào thì cũng không thể chen mất chỗ của con cái họ. Tương tự, cũng không thể chen mất con cái của Cư An. Sau này Ni Ni lớn lên thậm chí chẳng cần nộp đơn, ngôi trường đại học mà Cư An tài trợ sẽ tự chạy đến mời chào Ni Ni. Đối với các trường đại học, con cái của những đại phú hào này có giá trị đầu tư lớn hơn nhiều so với sinh viên bình thường.

Lấy ví dụ, nếu con cái của Cư An là Ni Ni, Tiểu Trì, Tiểu Chính đều tốt nghiệp Đại học Princeton, thì dù Cư An có nhắm mắt xuôi tay, ba đứa trẻ này khi chọn nơi hỗ trợ tài chính chắc chắn sẽ ưu tiên chọn trường cũ Princeton chứ không phải Harvard. Nếu Cư An đổ tiền vào Princeton nhưng ba đứa trẻ lại tốt nghiệp Yale, vậy sau khi Cư An qua đời hoặc bọn trẻ tiếp quản sự nghiệp của Cư An, thử hỏi Princeton muốn nhận được tài trợ từ doanh nghiệp nhà họ Cư liệu còn dễ dàng như trước không? Đối với các trường đại học, con cái của những đại phú hào này cũng là nguồn tài nguyên khan hiếm. Đây chính là lý do vì sao mỗi năm các trường Ivy League ở Mỹ đều có rất nhiều sinh viên không cần thi cử vẫn được nhập học.

Đang lúc Cư An miên man suy nghĩ, cậu nghe thấy tiếng gõ cửa. Cư An ngẩng đầu hô lên: "Vào đi!". Cậu thấy Miles đẩy cửa bước vào, nhìn chiếc máy tính xách tay trên bàn Cư An rồi hỏi: "Đang xem gì thế?". Nói xong, Miles kéo ghế trước bàn làm việc ngồi xuống.

"Ni Ni được vào lớp chọn, tôi đang tìm hiểu tài liệu về lớp chọn ở Mỹ đây." Cư An nói xong liền gập máy tính lại, đẩy sang một bên: "Có chuyện gì không? Không ở nhà bầu bạn với Sasha mà lại chạy sang đây." Sabayeva và Miles quả thật có chút ý tứ đó. Ngay sau lễ Giáng sinh, Sabayeva mượn cớ đến thăm ngựa của mình nên đã tới Montana. Sau đó, Miles mặt dày xin cho Sabayeva một chuồng ngựa miễn phí tại trang trại của Cư An, bảo là chuẩn bị cho ngựa cái của Sabayeva chờ đẻ, cũng chẳng nhắc gì đến chuyện tiền nong. Người này đã bị Vương Phàm làm cho hư hỏng hoàn toàn rồi.

"Sasha đang ở nhà chơi với ba con mèo rừng đuôi ngắn, giờ ba nhóc đó hoạt bát hơn nhiều rồi, hôm kia còn chạy lên cây bắt chim nữa đấy." Miles cười nói với Cư An.

Nghe Miles nói, Cư An xua tay không bận tâm: "Mèo con mà, đứa nào chẳng nghịch ngợm. Nhìn bảy con nhà tôi là biết, ngày nào cũng chỉ ăn với chơi, trông chẳng lớn nổi."

Miles cười rồi hỏi Cư An: "Chó chăn bò ở trang trại của cậu có con nào đẻ không? Nếu có thì cho tôi xin hai ba con."

"Cậu cần chó chăn bò làm gì? Chẳng phải nhà cậu đã có mấy con thú cưng rồi sao?" Cư An nghe Miles nói vậy liền cười hỏi. Nhà Miles nào là rùa, dê, rồi mèo, thế vẫn chưa đủ à? Chẳng lẽ định học theo cậu biến nhà thành sở thú sao?

Miles vắt chéo chân, cười nói: "Không phải tôi muốn, mà là một hai người bạn của tôi xem bộ phim tài liệu kia xong thấy rất hứng thú với chó chăn bò của cậu. Sau khi tìm hiểu thì thấy giống chó này rất đáng nuôi, ít sủa, lại trung thành dũng cảm. Họ biết tôi là bạn cậu nên nhờ tôi hỏi xin cậu vài con."

"Ừm! Chó ở trang trại chắc là có đẻ đấy. Cậu cứ đi hỏi Thomas hoặc Lawrence xem. Dù hiện tại không có thì đợi khi nào có tôi sẽ để cho cậu hai ba con." Cư An nói với Miles.

Miles cười bảo: "Cậu ở nhà suốt hai ba tháng nên không biết tình hình bên ngoài rồi. Nếu dễ dàng thế thì tôi đã chẳng mở lời. Mấy người bạn kia của tôi không thiếu tiền, trực tiếp mua chẳng phải xong sao? Cậu có biết hiện giờ một con chó chăn bò con ở Montana giá bao nhiêu đô la không?"

"Bao nhiêu đô la một con?" Cư An nhìn Miles hỏi. Đừng nói đến chó chăn bò dùng trong trang trại của mình, ngay cả chó chăn bò của những chủ trang trại quen biết gần đây cũng đều là hậu duệ của những con chó đời đầu như Hổ Đầu, Tỏi Đầu. Toàn bộ Lewis Town ước chừng có bốn năm trăm con chó chăn bò Montana, cái tên này vẫn là do Norman và Leonard đặt.

Miles nói với Cư An: "Bảy nghìn đô la một con! Mà muốn mua cũng chẳng mua được đâu." Miles nói xong liền chằm chằm nhìn vào mặt Cư An.

"Đắt thế ư?" Cư An nghe Miles nói vậy thì vô cùng kinh ngạc.

Miles nhìn biểu cảm ngạc nhiên trên mặt Cư An rồi nói: "Tôi biết ngay cậu sẽ có biểu cảm này mà." Nói xong, Miles cười ha hả, rồi giải thích với Cư An: "Dạo này liên tục có người đến Montana để thu mua chó chăn bò, nhưng kết quả không khả quan lắm. Người chịu bán chẳng có mấy, hơn nữa phần lớn lại là giống lai với các loài chó khác. Chó chăn bò Montana thuần chủng chỉ có ở vài trang trại. Nhiều nhất đương nhiên là mấy trang trại của cậu rồi, ngoài ra còn có trang trại của Taylor, Thornton và vài người nữa. Cái bộ phim của Animal Planet quay chó chăn bò khéo quá mà."

Cư An gãi đầu, nghĩ một lát rồi hiểu ra. Những người này đến Montana thu mua chó chăn bò, mà người Mỹ vốn coi chó là một thành viên trong gia đình, nếu không quá túng thiếu thì ai lại bán? Hơn nữa, mấy trang trại nuôi chó chăn bò đó nhà ai mà thiếu chút tiền này? Cư An vốn không ngờ rằng, một bộ phim của Animal Planet không chỉ cung cấp một tấm bùa hộ mệnh cho cuộc đời của đám nhỏ Lão Đại, Lão Nhị, Tam Cô Nương và đàn sói sau này, mà còn vô tình làm cho chó chăn bò Montana trở nên nổi tiếng.

Nếu là lúc mới bắt đầu, Cư An còn phải lo lắng xem người ta hỏi chó lấy ở đâu ra này nọ, nhưng bây giờ cậu còn sợ gì nữa? Ở Mỹ này, chó gì mà chẳng có người nuôi? Chỉ cần làm cái giấy chứng nhận chó khỏe mạnh là xong, chó con ở nước ngoài có thể đi máy bay sang đây. Đám người FBI đó hơi đâu mà rảnh rỗi đi hỏi bạn chó từ đâu ra, có thời gian đó thà đi điều tra các vụ xả súng hoặc khủng bố còn hơn. Người đóng thuế nộp tiền không phải để cho cơ quan bạo lực như chính phủ rảnh rỗi đi gây khó dễ cho dân, mà là để bảo vệ sự an toàn cho người dân. Hơn nữa, Cư An nuôi mấy con chó thì ảnh hưởng gì đến an ninh quốc gia Mỹ chứ? Đến lúc điều tra ra, chẳng bắt được con cáo nào mà lại rước họa vào thân. Cảnh sát mà lỡ bắn chết tội phạm thì cục trưởng cảnh sát còn phải mở họp báo, truyền thông còn truy hỏi đủ loại chi tiết, quan chức nào mà chẳng biết "thêm một việc không bằng bớt một việc".

"Tôi thật sự không ngờ chó chăn bò lại đắt đến thế." Cư An cười nói.

Miles cười bảo với Cư An: "Chó của cậu cũng bán được tiền rồi đấy, lại có thêm một con đường kiếm tiền. Một con bảy nghìn đô, một đàn là mấy chục nghìn rồi."

Cư An lắc đầu nói: "Chẳng bán được bao nhiêu đâu, chó chăn bò ở trang trại của chính tôi còn chưa đủ dùng đây này." Chó ở trang trại Hans còn chưa đủ, cộng thêm việc nuôi giống bò thịt lớn mà Norman đang gây dựng sau này, nhu cầu về chó chăn bò ở trang trại rất lớn, làm sao có chuyện đem bán được. Không thể vì chút tiền mà để các chàng cao bồi trong trang trại dùng giống chó khác, hai ba con chó chăn bò có thể thay thế khối lượng công việc của một cao bồi, tiền bán chó còn không đủ trả lương cho họ nữa là. Loại buôn bán lỗ vốn này Cư An đâu có làm.

"Vậy thì giữ lại cho tôi hai ba con nhé." Miles mỉm cười giải thích với Cư An: "Hai người bạn hồi ở hội nam sinh đại học ấy mà."

"Được rồi, tôi biết rồi. Cậu cứ nói với Thomas và Lawrence, nếu có thì chọn lấy hai con." Cư An cười nói với Miles. Sau đó, cậu nghĩ ngợi rồi hỏi Miles: "Cậu và Sasha tiến triển tốt nhỉ? Có tình hình gì mới không?". Xong việc chính, Cư An bắt đầu hỏi han chuyện bát quái.

Miles nghe xong trả lời: "Hiện tại xem ra vẫn ổn. Chuyện tương lai tôi vẫn chưa tính đến, đợi một thời gian nữa xem sao đã."

Cư An cười nói: "Chuyện này đừng có xoắn xuýt quá, thấy tốt thì cứ lao đầu vào là xong! Cứ suy trước tính sau lại làm lỡ việc."

Miles nhìn Cư An cười, rồi chợt nhớ ra điều gì đó, nói với Cư An: "Hơn một tháng nữa là công ty sữa bột chính thức đi vào sản xuất, lúc đó cậu cũng đi chứ?".

Cư An gật đầu: "Đương nhiên rồi, đến lúc đó mọi người cùng đi, xem tình hình sản xuất sữa bột thế nào."

"Vậy đến lúc đó chúng ta cùng đi." Miles đứng dậy khỏi ghế, hỏi Cư An: "Không còn chuyện gì nữa thì tôi về đây, còn phải ở bên Sasha nữa!".

Cư An vẫy tay với Miles: "Vậy cậu đi trước đi." Nhìn Miles rời khỏi cửa thư phòng, Cư An nằm ngả người suy nghĩ một lúc, chó của mình cũng nổi tiếng thật rồi. Nghĩ đến đây, cậu cầm máy tính xách tay lên, gõ thẳng mấy chữ "Chó chăn bò Montana", rồi thấy hơn mười trang tài liệu về chó chăn bò hiện ra.

Thậm chí còn có cả trang web dành cho người hâm mộ. Bấm vào ảnh, đa số đều là ảnh của Hổ Đầu và Tỏi Đầu, còn có cả vài đoạn video, trên đó là cảnh trang trại Jinman tràn ngập hoa, rồi cảnh một con chó chăn bò đang lùa đàn bò sữa.

Bấm vào Bách khoa toàn thư Baidu, ở mục huyết thống, Cư An nhìn mà thấy đau đầu. Chó chăn bò của mình lại có nhiều huyết thống thế này, đương nhiên nhiều nhất vẫn là chó cỏ Trung Quốc, rồi còn chó chăn cừu Đức, chó Caucasian... Cư An gãi đầu đầy bực bội. Cái lão già chết tiệt kia lúc bán cho mình bảo là chó ta, sao lại lẫn cả chó chăn cừu Đức vào? Nghĩ một lúc Cư An mới hiểu ra, chó lưng đen (German Shepherd) ở trong nước cũng khá phổ biến. Còn huyết thống chó Caucasian ở đâu ra? Chẳng lẽ là vì ngoại hình giống chó Caucasian? Nhưng chó Caucasian là tai cụp, còn chó chăn bò của mình là tai dựng, hơn nữa đuôi bình thường cũng không vểnh lên mà là rủ xuống.

Tiếp đó còn có phần tổng kết về huyết thống thuần chủng, chiều cao cân nặng, rồi ngoại hình. Đám người này còn tìm hiểu kỹ hơn cả Cư An. Tuy nhiên, nhìn vào số lượt truy cập của trang web thì thấy cũng không cao lắm. Cư An lại quên mất, người Mỹ ít hơn trong nước nhiều, một hai tháng mà có hơn hai mươi vạn lượt truy cập đã là khá lắm rồi.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:556
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »