Trở về nhà chưa được mấy ngày, Vương Phàm lại hối hả chạy đi. Thế nhưng chỉ ở ngoài hai ngày cậu ta đã quay lại, bởi vì Vương Phàm và Cora sắp có đứa con thứ hai. Việc này khiến Vương Phàm vui sướng không thôi, miệng cứ lẩm bẩm mãi rằng lần này nhất định phải là một cô con gái.
Cưỡi trên lưng ngựa, hai anh em chạy một vòng. Vương Phàm ghì cương con ngựa Quarter của mình lại, cúi người chống tay lên yên ngựa, quay đầu nói với Cư An: "Người ta bảo bụng nhọn thì sẽ là con gái, bụng tròn thì là con trai. Lần này bụng Cora nhọn hoắt, chắc chắn là con gái rồi".
Cư An giơ tay vỗ vỗ vào cổ Đậu Thảo. Đậu Thảo vừa lắc đầu vừa hắt hơi, móng ngựa khẽ cào lớp đất trên đường mòn, có vẻ như vừa rồi chạy chưa được đã đời mà Vương Phàm đã vội ghì cương, đến cả Đậu Thảo cũng tỏ ra bất mãn. Nhìn Vương Phàm nhe hai chiếc răng cửa, Cư An nói: "Mới có chưa đầy ba tháng, cậu đã biết bụng Cora nhọn hay tròn rồi sao? Nếu phương pháp xem trai gái kiểu này mà hiệu quả thì cần gì phải đi siêu âm nữa". Nói đoạn, anh thúc Đậu Thảo chạy tiếp.
Thấy Cư An chạy đi, Vương Phàm cũng thúc ngựa đuổi theo. Vừa mới chạy được một lúc cho sảng khoái, điện thoại trong túi Cư An lại vang lên. Anh đành phải ghì cương ngựa lần nữa, lấy điện thoại ra xem thì hóa ra là Norman gọi. Cư An đoán chắc là chuyện Alexander sắp đi, liền bắt máy: "Alo! Norman, tôi là An đây, có chuyện gì à? Alexander quyết định đi rồi sao?".
"Không phải!" Norman cười ha hả với Cư An rồi nói: "Mau đến chỗ đàn ngựa Shire xem đi, có mấy chú ngựa con mới chào đời đấy".
"Đẻ ngựa con à?" Cư An ngẩn ra, ngựa đẻ thì có gì lạ đâu, đàn ngựa ở nông trường đâu phải lần đầu sinh sản.
Norman tiếp tục nói với Cư An: "Mau qua đây xem đi, thú vị lắm. Anh đến nơi rồi sẽ biết, chúng tôi đều đang ở cạnh đàn ngựa Shire đây. Nhanh lên nhé, chúng tôi chờ anh". Nói xong, ông liền cúp máy.
Cư An nghe tiếng tút tút trong điện thoại, quay đầu nói với Vương Phàm: "Ngựa Shire đẻ con thì có gì lạ chứ, chẳng lẽ còn đẻ ra được giống rồng hay sao? Đi, chúng ta qua đó xem thử". Đồng cỏ chăn thả ngựa Shire cách đó không xa, cưỡi ngựa chừng hai mươi phút là tới. Cư An và Vương Phàm men theo lối rẽ của đường mòn tiến vào trong nông trường, hai người thúc ngựa phi nước đại về phía đồng cỏ kia.
Từ đằng xa đã thấy Norman và vài người khác đang cưỡi ngựa, quan sát đàn ngựa Shire lai gần đó. Cư An nhìn đàn ngựa nhưng không thấy có hành vi gì kỳ quái. Khi đến gần Norman, anh khẽ kéo dây cương, Đậu Thảo dừng bước cách ngựa của Norman chừng hai mét.
"Có chuyện gì vậy, ngựa con đâu rồi?" Cư An hỏi Norman.
Norman cười hì hì, dùng ngón tay chỉ vào một chú ngựa con trong đàn: "Đằng kia! Chính là chú ngựa này, bên trong còn có bốn chú ngựa con nữa".
Cư An nhìn qua, chú ngựa con đó đang vươn cái đầu ra giữa đàn, không nhìn thấy rõ toàn thân, chỉ thấy cái cổ vươn dài, lộ ra khuôn mặt ngựa trắng muốt. Chẳng có gì lạ cả, chỉ là một chú ngựa trắng bình thường. Thế nhưng chợt nghĩ lại, ngựa trắng? Anh rướn cổ từ trên lưng Đậu Thảo nhìn về phía chú ngựa trắng chỉ lộ mỗi cái đầu: "Đây là bệnh bạch tạng à?". Ngựa trắng lúc nhỏ không phải màu trắng, thường là màu xám hoặc màu xanh, lớn lên mới chuyển sang trắng. Ngựa mà từ nhỏ đã trắng muốt thì mười phần là do bệnh bạch tạng.
"Không phải bệnh bạch tạng đâu, chúng tôi vừa mới qua xem rồi, da dẻ nó cũng giống mẹ nó, chỉ có lông là màu trắng. Mà cũng không hẳn là trắng, trông nó hơi giống màu bán trong suốt. Anh cứ lại gần mà xem, còn có bất ngờ lớn hơn nữa đấy", Norman cười nói với Cư An.
"Giá!" Cư An khẽ quát một tiếng, Đậu Thảo bước những bước nhỏ tiến về phía đàn ngựa. Vương Phàm tất nhiên cũng thúc ngựa theo sau Cư An để xem cái bất ngờ lớn mà Norman nhắc đến. Khi tới gần đàn ngựa, Cư An sững sờ, Vương Phàm bên cạnh cũng lẩm bẩm chửi thề: "Mẹ kiếp! Còn có loại ngựa thế này sao? Đỉnh thật đấy".
Không phải là ngựa có hình thù kỳ dị, chú ngựa con vẫn phát triển bình thường, không thừa không thiếu cái chân nào. Chỉ là dọc theo bờm sau cổ nó lại mọc lên những sợi lông màu vàng óng, ngay cả đuôi cũng là màu vàng, chưa kể đến phần lông ở chân. Nhìn chú ngựa con này, rồi nhìn vào trong thì quả nhiên còn ba chú ngựa con nữa. Một chú màu hạt dẻ, vẫn khá bình thường; một chú có màu đỏ toàn thân, màu sắc hơi kỳ lạ, gần giống màu đỏ sẫm nhưng vẫn chấp nhận được; chú còn lại thì càng kỳ lạ hơn, thân mình màu đen, nhưng bờm, đuôi và lông ở chân lại trắng muốt như tuyết, lớp lông dài phủ kín cả móng, khi bước đi trông như đang dẫm lên những đám mây trắng. Chẳng lẽ đây là bảo mã trong truyền thuyết "Ô vân cái tuyết" (Mây đen phủ tuyết)?
"Yêu! Thật sự rất yêu!" Cư An thốt lên, quay đầu nói với Vương Phàm: "Cậu chưa từng thấy con ngựa nào quái dị thế này đúng không?".
Vương Phàm liếc nhìn Cư An: "Anh đừng nói với tôi là anh từng thấy rồi đấy nhé!". Đúng lúc này, Norman, Bird và Benson cùng vài sinh viên cưỡi ngựa tới bên cạnh hai người.
Cư An lắc đầu với Vương Phàm, rồi hỏi Norman và những người khác: "Cái này là ai phát hiện ra?". Từ khi ngựa Shire đến nông trường, lúc đầu Cư An còn hay tới xem, rảnh rỗi lại tới tưới ít nước không gian, nhưng sau ba bốn tháng thì tần suất giảm dần. Giờ đây mười ngày nửa tháng anh mới tới một lần. Nhìn mấy chú ngựa con này, Cư An đoán ít nhất mình cũng phải hơn một tháng chưa ghé qua đàn ngựa Shire lai của mình rồi.
Norman chỉ vào một sinh viên trẻ kiêm nghiên cứu viên bên cạnh: "Lawton phát hiện ra. Hôm nay tôi bảo họ qua thống kê dữ liệu của ngựa thì mới phát hiện ra mấy chú ngựa này". Không chỉ Cư An lơ là, mà cả đám người làm nghiên cứu này cũng vậy, bình thường chỉ qua đo đạc dữ liệu rồi thôi.
"Đây là cái gì? Đột biến gen à?" Cư An nhìn hai chú ngựa kỳ lạ rồi hỏi Norman.
Norman cũng nhìn hai chú ngựa, sau đó đáp: "Không biết có tính là đột biến gen không. Đàn ngựa này nói đúng ra không phải ngựa Shire thuần chủng, mà là ngựa lai có huyết thống Shire". Ông dùng ngón tay chỉ vào con ngựa trắng cao lớn mà Cư An mua từ thị trấn về, tiếp tục nói: "Con ngựa đực trắng đó mang huyết thống của ngựa Shire, ngựa Morgan, ngựa Quarter và ngựa Pháp. Loại nào cũng có một chút, chúng tôi đã phân tích gen của vài con ngựa, đều là giống lai tạp phức tạp như vậy, có những con chúng tôi còn chẳng biết là giống ngựa gì lai với gì, biết đâu còn có cả huyết thống ngựa Mông Cổ nữa".
Nghe Norman giải thích, Cư An mới hiểu tại sao đám người làm khoa học này lại không quan tâm đến đàn ngựa Shire của mình. Hóa ra là vì lý do này, một đàn ngựa mà không có huyết thống nào ra hồn, chẳng có thế mạnh nào nổi trội. Trong cái thời đại mà đến ngựa cũng phải xét lý lịch như hiện nay, thực sự không đáng để các nhà khoa học này lãng phí tâm sức.
Vương Phàm thì nhìn hai chú ngựa kỳ lạ rồi cười tươi nói: "Hai con ngựa này mà lớn lên cưỡi thì oai phải biết, đi đến đâu cũng hút mắt, yêu diễm quá".
Cư An nhìn Vương Phàm: "Nếu nó lớn lên cao trên một mét tám, thì cậu đi đâu cũng phải mang theo cái ghế, nếu không riêng việc trèo lên lưng ngựa thôi cũng đủ khiến cậu mất mấy phút rồi". Đừng nói là một mét tám, ngay cả "Naughty" và Đậu Thảo cao một mét bảy mấy, người nào thấp một chút khi lên ngựa còn chẳng thể giẫm vào bàn đạp. Ngựa cao một mét tám thì với chiều cao một mét bảy mấy như Cư An cũng phải leo mới lên được.
"Chú ngựa con này đoán chừng lớn lên cao bao nhiêu?" Vương Phàm nghe Cư An nói vậy liền quay sang hỏi Norman.
Norman cũng lắc đầu cười nói: "Bây giờ thật sự không nhìn ra được. Ước chừng dựa vào chiều cao của bố mẹ nó thì thấp nhất cũng phải trên một mét bảy lăm, trừ khi có đột biến gen lần nữa mới có thể đạt tầm một mét bảy".
Cư An nhìn hai chú ngựa con kỳ lạ, hỏi Norman và những người khác: "Có thể nhân giống những con ngựa sau này đều như thế này không?". Sau này nếu ngựa con đều như vậy, màu lông khác biệt hoàn toàn với màu da, chỉ riêng cái vẻ ngoài yêu dị này thôi cũng đủ thu hút một đám fan hâm mộ. Giống ngựa nhà họ Cư của anh mới thực sự là danh xứng với thực.
Norman suy nghĩ một chút rồi nói với Cư An: "Tuy màu lông của hai chú ngựa này khá yêu dị, nhưng trong lịch sử nuôi ngựa của nhân loại, những màu lông kỳ lạ như vậy không phải là chưa từng xuất hiện. Thậm chí còn có nhiều con ngựa mọc sừng trên đầu, bị coi là kỳ lân. Thế nhưng những con ngựa này cuối cùng đều bị nhấn chìm trong lịch sử. Nếu anh muốn chuyên tâm nhân giống chúng thì phải tìm các học giả chuyên nghiệp. Mấy người chúng tôi chỉ là tay ngang, nuôi bò nuôi cừu thì được, chứ nhân giống một giống ngựa thì không thực sự giỏi, họ sẽ chuyên nghiệp hơn".
Cư An gật đầu, "nghề nào nghiệp nấy", câu này không hề sai. Anh nói với Norman: "Vậy thì tuyển vài chuyên gia nuôi ngựa về giúp nhân giống những con ngựa này. Ông có con số dự trù kinh phí cần thiết không?". Cư An muốn hỏi xem liệu khoản đầu tư mười triệu mỗi năm của mình có cần tăng thêm chút nào không.
Norman lắc đầu: "Về phần lương bổng thì kinh phí của viện nghiên cứu sinh học hiện tại là dư dả. Tuy nhiên các khoản chi phí khác thì thực sự khó nói, phải đợi các chuyên gia nhân giống này đến rồi mới tính được".
Cư An suy nghĩ một chút rồi hỏi Norman: "Vậy các ông có ai giới thiệu được nhân sự chuyên môn phù hợp không? Đãi ngộ thì dễ thương lượng thôi". Bản thân anh sao có thể hiểu biết bằng những người ngày ngày lăn lộn trong giới này như Norman. Ngay cả khi họ không biết, chỉ cần hỏi vài người bạn là có thể biết ai có tên tuổi trong giới học thuật nhân giống ngựa, đến lúc đó viết vài lá thư mời chào, không tin là không tìm được người.
Bird gật đầu nói: "Nếu cần, tôi có thể giới thiệu một người, nhưng ông ta là người Pháp, hiện đang làm việc tại một nông trường ở Pháp, chưa chắc đã chịu tới. Anh biết đấy, người Pháp đôi khi suy nghĩ hơi khó hiểu". Bird nói xong liền chỉ vào đầu.
Cư An biết, người Pháp mà, là dân tộc làm nghệ thuật, còn về làm việc khác? Chắc cũng chỉ hơn quân đội "mì ống" châu Âu một chút. Nếu nói về làm nghệ thuật thì đúng là hạng nhất, về điểm này thì những chú "Gà trống Gaulois" vẫn luôn kiêu ngạo. "Được! Vậy anh cứ hỏi thử xem". Cư An gật đầu đồng ý với đề nghị của Bird.