Nghe tiếng hai cảnh sát dưới cửa sổ dần đi xa, nữ tiểu thương mới thở phào nhẹ nhõm, nói với Cư An: "Cảm ơn anh!"
Cư An vừa thở hổn hển vừa nói đùa: "Cũng may vừa rồi cô không tưởng tôi là kẻ cướp đồ hay bắt cóc trẻ con đấy."
"Ở đây người Trung Quốc đông, mọi người đều hay giúp đỡ lẫn nhau," nữ tiểu thương mỉm cười đáp. Ừm, từ lúc thấy người tiểu thương bị cảnh sát đè xuống đất vẫn còn lớn tiếng kêu bằng tiếng Trung "Cảnh sát đến rồi", trong lòng Cư An bỗng dâng lên một luồng ấm áp. Ai bảo một người Trung Quốc là rồng, một đám người Trung Quốc là sâu? Chỗ nào giống sâu bọ đâu chứ? Nếu một đám người là sâu, thì tại sao trên thế giới này lại có vô số khu phố Tàu (Chinatown) như vậy! Bước chân của người Hoa đi khắp các châu lục chính là nhờ vào sức mạnh đùm bọc lẫn nhau, dựa vào nhau để đứng vững trên đất khách quê người.
Nữ tiểu thương đứng dậy, thò đầu ra ngoài ngó nghiêng một vòng rồi bảo Cư An: "Cảnh sát đi rồi, lát nữa là có thể ra ngoài bày hàng tiếp."
Cư An mỉm cười gật đầu, liếc nhìn xung quanh, thấy cách bài trí trong phòng này có vẻ là nơi ở của phụ nữ. Anh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, định leo xuống bằng thang thoát hiểm: "Không có gì nữa thì tôi đi đây!"
"Anh cứ ở lại chút đã, uống chén trà, hôm nay phải cảm ơn anh," cô tiểu thương nói. Cư An xua tay: "Mọi người đều là người Trung Quốc, khách sáo làm gì." Cư An vừa dứt lời đã thấy cô tiểu thương rót cho mình một ly nước, anh vội vàng đón lấy: "Cảm ơn! Cảm ơn."
Nữ tiểu thương bế con gái vào lòng, hỏi Cư An: "Tôi tên Thôi Vân, nghe giọng anh chắc là người Giang Nam nhỉ?"
"Ừm! Tôi tên Cư An, quê ở Giang Nam," Cư An nhấp một ngụm nước đáp.
Thôi Vân vui vẻ nói: "Tôi cũng từ Giang Nam đến, chúng ta là đồng hương rồi." Hai người là đồng hương nên cuộc trò chuyện càng thêm thân thiết.
Cư An đưa tay xoa đầu cô bé: "Cha của cháu đâu?"
Thôi Vân xoa đầu con gái: "Cha nó đang kiếm tiền ở trong nước, tôi sang Mỹ sinh con, rồi định gửi nó học ở đây. Cuộc sống ở Mỹ đắt đỏ quá, tôi nghĩ mình kiếm chút tiền để giảm bớt gánh nặng cho chồng. Nghe bạn bảo ở đây buôn bán được nên tôi đến thử, ai ngờ ngày đầu tiên ra hàng đã đụng độ cảnh sát."
Nghe Thôi Vân nói, Cư An đưa tay xoa đầu cô bé: "Cha mẹ vất vả như vậy, sau này phải hiếu thảo với cha mẹ biết chưa." Nhìn qua là biết hai vợ chồng này ở trong nước cũng chẳng dư dả gì, vì tương lai học vấn của con mà phải vất vả ngược xuôi cách nửa vòng trái đất, đúng là tấm lòng cha mẹ thật đáng thương.
Hai người trò chuyện thêm một lát, Thôi Vân nhìn đồng hồ rồi nói với Cư An: "Chắc không sao rồi, giờ có thể ra bán hàng." Nói xong cô đứng dậy.
Cư An nghe vậy cũng giúp xách thùng hàng, định leo thang thoát hiểm ở cửa sổ. Thôi Vân nhìn Cư An cười nói: "Đừng leo thang thoát hiểm nữa, đi cửa chính đi."
Nghe Thôi Vân nói, Cư An cười lớn: "Tôi lại quên mất chuyện đó." Nói đoạn anh xách hành lý, đi theo sau Thôi Vân ra khỏi cửa phòng.
Ai ngờ vừa ra đến cầu thang đã thấy hai viên cảnh sát đuổi theo lúc nãy đang đi lên. Đúng là cái chuyện quái gì thế này, vận may của mình vẫn tốt như ngày nào!
Hai cảnh sát thấy Cư An và Thôi Vân lại xuất hiện, một trong số đó quát: "Đứng lại! Không được cử động!" Cô bé sợ hãi bật khóc oa oa. Cư An và Thôi Vân đành giơ tay lên. Hai cảnh sát tiến lại gần, ấn Cư An và Thôi Vân vào tường, một người trong đó mở thùng hàng ra. Sau khi nhìn qua, họ trịnh trọng tuyên bố Cư An và Thôi Vân bị bắt. Thôi Vân lần đầu bị cảnh sát bắt nên rất hoảng sợ, tiếng khóc của cô bé càng lúc càng to.
Một viên cảnh sát cúi xuống: "Đừng khóc nữa, sweety!" Viên cảnh sát trẻ không biết dỗ trẻ con, bèn hỏi người kia: "Giờ làm sao đây?"
Viên cảnh sát còn lại nói: "Người phụ nữ này khỏi cần còng tay." Sau đó bảo Thôi Vân bế con đi theo, còn Cư An thì bị còng tay ra sau lưng. Hai viên cảnh sát Mỹ này cũng khá biết điều, nếu còng tay Thôi Vân, cô bé cứ nắm vạt áo mẹ khóc lóc suốt dọc đường, chuyện này mà bị ai đó chụp lại đăng lên báo thì Sở cảnh sát New York sẽ có chuyện để lo. Thế là hai viên cảnh sát hơi khôn lỏi một chút, Cư An đành chịu xui xẻo, bị hai người kẹp hai bên áp giải lên xe cảnh sát.
Cô bé trong lòng Thôi Vân nhìn Cư An hỏi: "Chú ơi! Tại sao chú bị chú cảnh sát bắt vậy ạ?" Câu hỏi khiến Cư An suýt nữa phun máu, nhưng anh không thể chấp nhặt với trẻ con, bèn cười với cô bé: "Chú không sao, cảnh sát bắt nhầm thôi, lát nữa sẽ thả chú ngay." Sau đó anh quay sang Thôi Vân dặn: "Đến đồn cảnh sát đừng nói gì cả, cứ chờ luật sư của tôi đến, nghe rõ chưa?"
Đầu óc Thôi Vân chắc đang rối bời, nghe Cư An nói vậy liền gật đầu, mặt cắt không còn giọt máu. Cư An nhìn Thôi Vân nói: "Đừng sợ! Hai viên cảnh sát này khá có trách nhiệm đấy, lại còn chờ lâu như vậy. Nhưng mà, người xưa có câu: bắt người thì bắt cho trót, đi ăn xin thì xin đến già, chỉ là hai tay cảnh sát quèn không có tương lai thôi." Một câu nói khiến Thôi Vân bật cười, nhưng nhìn sang hai viên cảnh sát, mặt cô lại lộ vẻ lo lắng.
Cư An làm sao có thể sợ hãi, anh nói với hai viên cảnh sát: "Tôi muốn gọi cho luật sư của tôi!"
Một trong hai viên cảnh sát liếc nhìn Cư An: "Đến đồn cảnh sát, tự nhiên sẽ cho cậu tìm luật sư, cậu thực sự không cần phải nhờ chỉ định một người đâu." Hai gã ngốc này cứ tưởng anh là tiểu thương không thuê nổi luật sư, khóe miệng Cư An nhếch lên: "Đừng nói một luật sư, cả một đoàn luật sư tôi còn có."
Nghe đến "đoàn luật sư", hai viên cảnh sát đang giữ chặt tay Cư An lập tức sững sờ, rồi nới lỏng tay ra một chút, cánh tay anh cuối cùng cũng dễ chịu hơn. Một viên cảnh sát nhìn Cư An nói: "Đến lúc đó sẽ cho cậu cơ hội gọi đoàn luật sư!" Dù không tin một tiểu thương như anh có thể thuê nổi đoàn luật sư, nhưng lực tay của họ đã giảm đi đáng kể.
Ngồi ở ghế sau chiếc xe cảnh sát hú còi ầm ĩ, Cư An bị hai cảnh sát đưa đến đồn. Đến cửa, anh bị lôi ra khỏi xe, áp giải vào trong. Cư An ngẩng đầu nhìn cổng đồn cảnh sát, chậc, nhìn xem thật đáng thương, lần trước đến thế nào thì giờ vẫn y như vậy, chẳng có chút uy nghiêm nào của một đồn cảnh sát, còn thua cả mặt tiền đồn cảnh sát ở quê anh.
Bị lôi vào trong đồn, lần này vận may đã cạn, Cư An chỉ mong gặp được vài gương mặt quen, không dám mơ tới Joanna - người quen cũ, nhưng sao lần trước đi cùng Cora bắt anh và Vương Phàm mà giờ chẳng gặp được ai nhỉ? Hay là những cảnh sát cũ này đều thăng chức hết rồi? Hay là bỏ nghề đi mở công ty cả rồi?
Trước khi bị hai cảnh sát tống vào lồng sắt, Cư An đặc biệt dặn dò Thôi Vân một câu: "Nhất định phải kiên quyết chờ luật sư đến mới được nói chuyện, tôi đảm bảo cô không phải nộp phạt đâu, ngoài ra không được nói gì cả, nói càng nhiều càng sai." Thấy Thôi Vân gật đầu lần nữa, Cư An mới yên tâm.
Bị nhốt trong lồng sắt, suốt hơn một tiếng đồng hồ chẳng ai ngó ngàng tới, Cư An cũng chẳng vội, ngồi trên chiếc ghế đẩu, xoay đầu nhìn xung quanh, miệng khẽ ngâm nga giai điệu. Ngâm nga vài lần thấy chán, anh đứng dậy, thò tay ra ngoài lồng, áp mặt vào song sắt, chán chường nhìn các cảnh sát đang làm việc xung quanh.
Một bài hát còn chưa kịp hát hết ba lần thì bên tai đã vang lên giọng nói quen thuộc: "An! Sao anh lại vào đây?" Cư An quay đầu lại, thấy Joanna đang đứng cách lồng sắt hai mét nhìn mình. Nhìn Joanna mặc đồ công sở, bên cạnh còn có hai người đi theo, có vẻ như đã thăng chức, Cư An cười nói: "Bị cảnh sát New York bắt vào đây, không thì sao tôi rảnh rỗi chạy vào lồng sắt chơi được."
Joanna hỏi viên cảnh sát đang canh gác lồng sắt đứng bên cạnh, sau đó gọi hai viên cảnh sát đã bắt Cư An đến xác minh, rồi chỉ chỉ về phía Cư An.
Rất nhanh, Cư An được thả ra khỏi lồng sắt, dẫn đến phòng thẩm vấn. Vừa ngồi xuống, anh đã thấy Joanna và hai viên cảnh sát bắt mình bước vào.
Joanna đặt tập hồ sơ trong tay lên bàn, mỉm cười hỏi Cư An: "Có phải ngày mai tiêu đề tờ New York Times phải thay đổi rồi không: 'Ông trùm mười trang trại lớn nhất nước Mỹ chuyển nghề bán hàng giả'?"
Cư An đâu dễ mắc lừa, cười đáp: "Vậy hai ngày nữa, có khi New York Times lại đổi tiêu đề khác: 'Cảnh sát New York khám xét phi pháp, tỷ phú được giải oan', cô thấy thế nào?"
Trước hết, quy trình khám xét của cảnh sát này đã sai! Chẳng có gì cả mà lại đi khám thùng hàng của Thôi Vân, vốn dĩ đã không đúng quy trình. Thủ đoạn này dùng với những tiểu thương không có quyền thế thì được, luật sư chỉ định cho họ thường là hạng trí tuệ thấp hoặc đầu óc có vấn đề, nhưng muốn áp dụng lên người Cư An thì hoàn toàn không phù hợp. Đừng nói là quy trình không chính xác, ngay cả khi có một kẽ hở nhỏ, luật sư của Cư An cũng có thể đào bới nó ra đủ rộng để chạy cả đoàn tàu qua, chứ đừng nói đến loại quy trình này.
Hơn nữa, ở nhà Cư An có một vị luật sư đang thèm khát được đi kiện đến mức mắt xanh lè, giờ đang ngồi ở Montana, chỉ thiếu nước tự tranh luận với chính mình trước gương. Thậm chí một thời gian trước, khi gặp một vụ kiện ly hôn, vị luật sư này đại diện cho người vợ mà đã hồ hởi giày vò suốt hơn ba tháng, suýt nữa lột sạch cả quần lót của người chồng ngoại tình, đủ thấy người này bức bối đến mức nào. Vừa nghe tin được kiện Sở cảnh sát New York, chắc chắn sẽ bay đến ngay lập tức. Nếu không có chuyến bay, có khi còn tự lái xe, vừa ngâm nga vừa phi thẳng đến New York, lái xe suốt đêm, sáng hôm sau vẫn tràn đầy năng lượng hỏi Cư An: "Anh định kiện bao lâu, đòi bồi thường bao nhiêu!"
Người bình thường sợ kiện tụng, sợ lãng phí thời gian, còn các tỷ phú, ai mà chẳng có người chuyên đi kiện tụng, tranh cãi thay mình? Không có thì làm sao dám vỗ ngực xưng là tỷ phú?
Joanna nghe xong, liếc nhìn hai viên cảnh sát đang đứng hai bên, hai người họ bắt đầu thấy nhức đầu. Joanna hỏi hai cảnh sát: "Chẳng phải còn một người phụ nữ và đứa trẻ sao, đưa cả đến đây đi." Hai viên cảnh sát liền đi ra ngoài.
"Đó là con của anh à?" Joanna hỏi Cư An.
Cư An lắc đầu cười: "Không phải! Tôi gặp ở phố Canal chiều nay thôi." Sau đó anh suy nghĩ một chút rồi nói với Joanna: "Đừng hòng gài bẫy tôi, lên tòa án tôi sẽ thay đổi lời khai đấy."
Joanna nhìn Cư An cười nói: "Sở cảnh sát New York không có ngân sách để chơi cùng các tỷ phú như các anh đâu, đợi người đến là các người có thể đi rồi!"
"Trả cả thùng hàng cho tôi nữa," Cư An nhìn Joanna cười nói.
(Còn tiếp)