Cao Sơn Mục Trường

Lượt đọc: 1690 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 588
Sự khoe khoang của lão cha

❊ ❊ ❊

Cưỡi trên lưng Đậu Thảo chạy được một lúc, Phát Điều và Đạn Hoàng đã bị bỏ lại phía sau. Tốc độ của sư tử và báo tuy không tệ, nhưng nếu so về sức bền thì kém xa ngựa. Thấy đoạn đường này chúng tụt lại phía sau, Cư An đành phải bảo Đậu Thảo giảm tốc độ để chờ hai tên nhóc quậy phá này. Nếu cứ để mặc hai thứ đó chạy nhảy lung tung trong nông trường cũng là một chuyện phiền phức.

Cứ chạy chạy dừng dừng như thế, cậu gặp gia đình ba người nhà Đại Ngưu. Khi Cư An cưỡi ngựa đi tới, thấy Đại Ngưu đang thong thả gặm cỏ, bên chân còn nằm mấy con cáo nhỏ lười biếng, người đến gần mà chúng cũng chẳng buồn nhúc nhích. Không cần hỏi cũng biết đây là gia đình "kẻ trộm trứng". Chẳng biết đây là lứa thứ mấy rồi, mỗi lần đến giờ ăn nghe tiếng sói tru, ăn no xong là chúng lại lẻn vào nông trường đùa nghịch rồi ngủ khò. Gia đình này đúng là đang hưởng cuộc sống thần tiên. Cáo hoang dã ngoài kia mỗi lứa thường chết mất mấy con, vậy mà tên trộm trứng già này dựa vào cái mặt dày của mình mà nuôi mấy lứa cáo con chẳng con nào chết yểu. Không những không chết mà con nào con nấy cũng được nuôi cho lông lá bóng mượt, béo tốt mập mạp.

Cáo già thấy Cư An còn kêu hai tiếng chào hỏi, mấy con cáo nhỏ thì chẳng có chút lễ phép nào, cứ cuộn tròn ngủ tiếp, chẳng biết sáng sớm tinh mơ mà ngủ cái gì không biết. Cư An vuốt ve cặp sừng lớn của Đại Ngưu, Phát Điều và Đạn Hoàng là chỗ quen biết cũ với Đại Ngưu, tự nhiên lại là một màn cọ qua cọ lại chào hỏi. Thấy Phát Điều và Đạn Hoàng tới, đám cáo nhỏ mới bắt đầu có tinh thần, con liếm lông, con gãi ngứa, cái vẻ nịnh nọt bẩm sinh khiến Cư An vô cùng coi thường.

Để mặc gia đình Đại Ngưu thong dong gặm cỏ, Cư An dẫn theo Phát Điều và Đạn Hoàng tiếp tục men theo đàn bò đi tìm đàn bò của Nhị Tráng. Hỏi qua mấy tay cao bồi, Cư An mới tìm được vị trí của đàn bò. Nhị Tráng, Đại Quân và mấy người khác từ xa đã thấy Cư An dẫn Phát Điều và Đạn Hoàng tới.

Nhìn thấy Cư An cưỡi Đậu Thảo đến gần, Nhị Tráng đón lên cười chào hỏi: "Anh An, hôm qua mới về ạ?".

Cư An cười gật đầu với Nhị Tráng: "Ừ, hôm qua mới về. Đang định mấy hôm nay luyện tập bắt bê con một chút, kẻo đến lúc thi đấu lại mất mặt". Nói xong, cậu vỗ vỗ vào sợi dây thừng bên yên ngựa, ngó đầu nhìn quanh: "Bố tôi đâu? Không phải ở cùng các cậu sao?".

"Bác trai đi lấy nước cho chúng em rồi, lát nữa là về thôi" Đại Quân cũng cưỡi ngựa đi tới, cười nói với Cư An.

Cư An nghe vậy gật đầu: "Vậy đi cùng tôi tìm một con bê con luyện tay nghề". Nói đoạn, cậu thúc ngựa đi về phía đàn bò. Đến bên cạnh đàn bò, Cư An nhìn thấy một con bê xám đang tinh nghịch chạy quanh rìa đàn.

Thúc Đậu Thảo bắt đầu tách con bê ra, tức là tách con bê khỏi đàn. Đậu Thảo đã lâu không chơi trò này nên có chút lạ lẫm, lúc đầu còn tưởng là chạy đua với con bê, lần nào cũng chạy vượt lên trước nó. Cư An thử vài lần mới khiến Đậu Thảo hiểu được ý đồ của mình. Nó cứ chằm chằm nhìn theo con bê, luôn đứng trên đường về đàn của con bê để chặn đường nó lại.

Lúc này con bê bắt đầu hoảng sợ, kêu "mò mò" lên. Bò mẹ nghe thấy tiếng kêu của con liền muốn chạy tới đưa con về đàn, nhưng bị chó chăn bò thuần thục đuổi đi. Phát Điều và Đạn Hoàng thì chạy theo sau chó chăn bò, bắt chước động tác của chúng, rất nhanh đã yêu thích trò chơi này và bắt đầu đuổi theo đàn bò. Đàn bò không thể yên tâm gặm cỏ được nữa, cuối cùng Nhị Tráng và mấy người kia không nhịn nổi nữa mới quát Phát Điều và Đạn Hoàng lại.

Đậu Thảo thì đã hiểu ý, nhưng phía Cư An lại gặp rắc rối. Con bê quá linh hoạt, mấy lần né được dây thừng của Cư An. Ngay lúc Cư An thu dây thừng lại định làm lại lần nữa, bên cạnh vang lên tiếng của bố: "Con luyện tập ít quá rồi. Sống sướng lâu ngày quá, nghề tinh ở chỗ siêng năng, hoang phế ở chỗ vui chơi đấy".

Cư An ngẩng đầu nhìn bố đang cưỡi con bò sữa lớn, đang đứng cách đó vài bước nhìn mình, tay còn cầm một cái cốc. Bên cạnh là ba con chó chăn bò Hổ Đầu, Tỏi Đầu và Bì Đản đang ngồi trên đất thè lưỡi thở dốc, chắc là vừa chạy về. Bố dạy dỗ con trai mà còn thỉnh thoảng nhấp vài ngụm nước, bên cạnh Đại Quân, Nhị Tráng và Đỗ Hổ thì cúi đầu uống nước cười trộm.

Nhìn thấy Cư An đang nhìn mình, bố đậy nắp cốc lại, bỏ vào cái túi bên yên ngựa, rồi cầm lấy sợi dây thừng bên yên: "Để bố bắt cho con xem". Nói xong, sợi dây thừng bay vút về phía con bê, rơi chính xác vào cổ nó. Con bò sữa lập tức đạp bốn chân bắt đầu lùi lại, sợi dây thừng căng thẳng tắp. Bố vuốt chòm râu rồi tuột xuống lưng ngựa, chạy bộ đến bên cạnh con bê, chỉ mười mấy giây sau con bê đã bị bố trói nằm trên đất.

Nhị Tráng và ba người kia lập tức vỗ tay rầm rộ, Đại Quân còn lớn tiếng hét lên: "Hay!". Cư An đành phải giơ ngón cái về phía bố: "Lợi hại!". Khoảng thời gian mười mấy giây này là tính từ lúc ném dây đến lúc bắt được, rất nhiều cao bồi chuyên nghiệp cũng chỉ mất chừng đó thời gian. Nhưng bố cậu cũng đã hơn sáu mươi tuổi rồi, lại không phải là cao bồi chơi trò này cả đời, có được tốc độ này quả thật rất khó khăn.

Bố lại truyền thụ kinh nghiệm cho Cư An, những thứ này nghe khiến Cư An chỉ biết cười khổ. Biết cách bắt và có thể bắt được là hai chuyện khác nhau. Cậu chỉ là thiếu luyện tập thôi, mà người đang nói lại là bố mình, chỉ có thể vểnh tai lên nghe bố giảng kinh nghiệm.

Nghe xong, Cư An lập tức lảng sang một bên, tránh xa bố mình ra để bắt đầu luyện tập bắt bê. Sau hơn một tiếng đồng hồ, Cư An đã thuần thục hơn nhiều. Dù sao trước kia cũng từng bắt, chỉ là hơi lạ tay thôi. Đậu Thảo cũng dần dần nhập vai, một người một ngựa phối hợp ăn ý, tốc độ lập tức nhanh hơn bố lúc nãy. Bố cưỡi ngựa đi một vòng, nhìn Cư An bắt thành công hai lần, rồi dẫn theo Hổ Đầu và mấy con chó quay về, cũng không tiện chỉ điểm con trai nữa.

Đậu Thảo căn bản không cần Cư An điều khiển dây cương, tự mình chặn đứng đường lui của con bê. Đợi Cư An thuần thục thắt một nút dây trên cọc yên ngựa, ngay khoảnh khắc sợi dây bay ra rơi vào đầu con bê, nó liền lập tức căng cứng cơ thể. Cư An chỉ cần nhẹ nhàng nhảy xuống ngựa, rồi chạy đến trói ba cái chân của con bê lại là xong.

Đang lúc Cư An chơi rất vui vẻ, Phát Điều và Đạn Hoàng tiến lại gần giúp đuổi bê. Phải nói là có sự giúp đỡ của hai tên nhóc quậy phá này, việc tách bê con ra khỏi đàn dễ dàng hơn nhiều. Đúng là mãnh thú bẩm sinh, đuổi một hồi là tách được một con bê ra khỏi đàn.

Chơi mệt rồi, Cư An ngồi trên bãi cỏ, tháo yên ngựa của Đậu Thảo xuống cho nó nghỉ ngơi. Một người một ngựa một sư tử một báo cứ thế nằm trên bãi cỏ. Cư An dựa lưng vào bụng Đậu Thảo, Phát Điều và Đạn Hoàng thì nằm ngửa cẳng cạnh chân Cư An.

Ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh biếc và những đám mây mỏng manh, Cư An kéo vành mũ cao bồi xuống thấp để che bớt ánh nắng, vừa vuốt ve đầu Phát Điều vừa nhìn đàn bò xung quanh. Phát Điều và Đạn Hoàng đã ngoan ngoãn hơn, đàn bò đương nhiên lại yên tâm gặm cỏ. Đàn bò này thường xuyên gặp mãnh thú nên cũng đã quen, căn bản chẳng sợ Teddy và mấy con kia. Tất nhiên mấy con thú này đều được ăn đồ chín, chẳng có hứng thú gì với bò sống, khiến cảnh giác của đàn bò giảm đi không ít. Cũng may ở chỗ Cư An chẳng có con thú hoang nào dám vào trộm bò, nếu không đám bò ngốc này đúng là chẳng biết trốn đi đâu.

Nghỉ ngơi một lát, Cư An lại chuẩn bị lên ngựa tập tiếp. Vừa leo lên lưng ngựa, Lawrence đã cưỡi ngựa đi tới, chào hỏi Cư An: "An! Hôm nay sao không lái trực thăng mà đổi sang cưỡi ngựa rồi?".

Cư An cười nói: "Hôm nay định luyện tập bắt bê".

Lawrence nghe vậy gật đầu: "Đây là chuẩn bị cho hoạt động của các chủ nông trường vào tháng sau à?". Thấy Cư An gật đầu, Lawrence lại hỏi: "Sao năm nay lại nảy ra ý định bắt bê thế?".

Cư An lắc đầu, trong lòng nghĩ: Ông hỏi tôi thì tôi biết hỏi ai. Mấy ông lão cao bồi sáu bảy mươi tuổi, người trẻ nhất cũng hơn năm mươi, cứ nhất quyết đòi chơi bắt bê, chẳng lẽ mình lại bảo không được? Thế thì chẳng phải bị người ta cười chết sao. Đám lão già này còn chẳng sợ, mình là một thanh niên ngoài ba mươi tuổi thì sợ cái gì.

Nghĩ đến đây, cậu chợt nhớ ra một việc, bèn hỏi Lawrence: "Stan nói là đến nông trường lấy hai con chó chăn bò, đã đến chưa?".

Lawrence cười nói: "Đến rồi, đã phái một cậu thanh niên ở lâm trường của ông ấy đến chọn hai con màu trắng đi rồi".

Nghe lời Lawrence, Cư An gật đầu: "Chuyện sữa bột này còn phải nhờ ông ấy giúp bán nữa".

"Thật ra nếu sữa bò muốn thâm nhập thị trường nội địa, sữa bột thật sự không phù hợp, sữa tươi còn dễ bán hơn sữa bột" Lawrence gợi ý.

Cư An cười giải thích: "Tôi đương nhiên biết sữa tươi dễ bán hơn sữa bột. Chúng ta vốn dĩ là định cung cấp cho thị trường Trung Quốc, bên đó có thói quen cho trẻ uống sữa bột. Ai ngờ báo chí đưa tin xong, ngược lại có người phàn nàn, Berman bên đó đang chịu áp lực, nên chúng ta đành làm một ít bán ở thị trường Mỹ thôi". Nói tóm lại là làm cho có lệ, nếu thực sự muốn thâm nhập thị trường Mỹ thì vẫn phải dựa vào sữa tươi, bán sữa bột thật sự không phù hợp.

"Còn một việc nữa, một nhà hàng ở New York muốn mời chúng ta đến tham quan, họ muốn tham gia vào danh sách các nhà hàng bán thịt bò xám" Lawrence nói với Cư An.

Cư An khựng lại hỏi: "Vậy các ông cứ cử người đi là được mà". Chuyện này còn cần bàn với tôi sao, chẳng phải đều do các ông tự xử lý hết sao?

Lawrence cười nói: "Nhà hàng này là nhà hàng Trung Quốc, tôi và Thomas đều không rành lắm, sao mà hiểu được ngon hay không. Việc này vẫn cần ông bớt chút thời gian đến xem thử. Rất dễ tìm, ngay cạnh Công viên Trung tâm ở New York, tự xưng là một nhà hàng Trung Quốc rất cao cấp".

Cư An nghe vậy gật đầu. Theo số lượng người Trung Quốc đến Mỹ du lịch ngày càng tăng trong những năm gần đây, hiện nay khách Trung Quốc đã trở thành khách hàng lớn nhất của ngành du lịch Mỹ, tự nhiên nhiều nhà hàng Trung Quốc cũng hướng tới sự cao cấp. Không những vậy, một số khách sạn lớn cũng bắt đầu cung cấp các món ăn Trung Quốc.

Cậu nói với Lawrence: "Vậy tôi sẽ đi xem thử, khoảng khi nào?".

Lawrence cười: "Tốt nhất là nhanh lên, hai ba ngày nữa bớt chút thời gian đi, như vậy chúng ta có thể sớm sắp xếp thứ tự cung ứng".

"Được thôi! Ngày kia tôi sẽ đi xem" Cư An đồng ý. Dù sao cũng chẳng tốn công sức gì, máy bay vòng qua là được. Trò chuyện xong với Lawrence, lại nhận thêm một việc, Cư An tiếp tục bắt đầu luyện tập.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:556
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »