Sau khi cuộc phỏng vấn kết thúc là đến phần bốc thăm. Chủ tịch Hiệp hội Ngựa đua Hoa Kỳ bắt đầu cùng quản lý trường đua bốc tên ngựa và chọn đường đua. "Naughty" nhanh chóng được bốc trúng, ở đường đua số 4, một vị trí vô cùng lý tưởng. Với tốc độ của "Naughty", càng sát vòng trong thì càng có lợi. Nhìn từng con ngựa được bốc thăm, Cư An cảm thấy cuộc thi này càng lúc càng thú vị. Tất cả các con của "Naughty", ngoại trừ con ngựa của "Prince of Arabia" rơi vào đường đua số 11 hơi lệch một chút, thì những con còn lại đều có vị trí rất đẹp. Nhìn kết quả, khóe miệng Cư An nở một nụ cười.
Toàn bộ danh sách đường đua vừa công bố, cánh phóng viên bên dưới lập tức bùng nổ. Điểm nhấn lớn nhất của giải đấu ngày mai chính là trận đấu giải nghệ của "Naughty", lần cuối cùng hai cha con cùng tranh tài, và xem thử trong số những đứa con này, ai sẽ là người kế thừa của cha nó. Giờ thì hay rồi, gần như tất cả các con của "Naughty" đều có đường đua thuận lợi, điều này càng khiến cuộc cạnh tranh trở nên gay gắt hơn.
Ngay lập tức có phóng viên đứng dậy chất vấn hai người bốc thăm trên đài, hỏi liệu kết quả này có phải là dàn dựng hay không. Nhìn hai người trên đài vẫn giữ nụ cười, liên tục khẳng định kết quả là công bằng và đáng tin cậy, Cư An chỉ muốn bật cười. Cũng giống như giải Euro, mỗi lần đều phải sắp xếp vài cặp đối thủ không đội trời chung đụng độ nhau, ai cũng biết UEFA giở trò, nhưng đám người này lại khôn khéo đến mức không để ai bắt được thóp. Rõ ràng Hiệp hội Ngựa đua Hoa Kỳ cũng đã học được chiêu này từ UEFA, tất nhiên xét đến việc Hiệp hội Ngựa đua Hoa Kỳ ra đời sớm hơn Champions League hiện nay, có khi là UEFA học của họ, hoặc cũng có thể là tự học lẫn nhau, hay đơn giản là khi chơi trò gian lận thì ai cũng có khả năng tự thông suốt.
Trong tiếng ồn ào, Cư An và Dana rời khỏi hội trường bốc thăm náo nhiệt như cái chợ. Vừa đi về phía chuồng ngựa, Cư An vừa nói với Dana: "Lần nào cũng hỏi câu này, đám phóng viên này không thể đổi câu hỏi khác sao, chuyện ai cũng biết rõ mười mươi mà cứ phải xới lên".
Dana cười đáp: "Họ cũng cần tìm chủ đề để viết chứ, phóng viên cũng không dễ dàng gì, lần trước em thấy một phóng viên chia sẻ trải nghiệm tác nghiệp, mùa đông phải đứng ngoài trời chờ đợi suốt mấy tiếng đồng hồ".
Cư An nghe xong lắc đầu, thế đạo này đúng là thay đổi rồi, đến cả đám paparazzi cũng bắt đầu dùng chiêu bài đáng thương trên truyền hình. Chỉ lo kể khổ cho mình mà không nghĩ đến nỗi khổ của người bị các người quấy rầy. May là Cư An và Dana sống trên mảnh đất riêng ở Montana, hơn nữa nơi này đủ rộng, phóng viên còn chưa kịp tới cửa nhà đã bị coi là xâm phạm tư gia, nhờ vậy mà Dana bớt được không ít phiền phức. Nếu sống trong những khu chung cư như ở thành phố, thì chắc gia đình Cư An đừng hòng có ngày nào yên ổn.
Đi đến gần chuồng ngựa, không thấy bóng dáng Stan Kroenke đâu. Sanders nói rằng ông ấy đã về rồi. Ni Ni đang ra sức kéo chiếc túi cỏ treo bên cạnh chuồng của "Naughty" để nó ăn được thoải mái hơn, Tiểu Trì thì bám vào máng cỏ, kéo cỏ ra rồi đưa đến miệng con "Victory Wreath" ở chuồng bên cạnh.
Nhìn hai đứa nhỏ đang hăng say chơi đùa, cái mông chổng lên trời, Cư An cười nói với Dana: "Hai đứa này đúng là, không lúc nào chịu ngồi yên, toàn bày trò nghịch ngợm! Đúng là có phong thái của anh ngày xưa". Nghĩ đến những trò nghịch ngợm hồi bé, Cư An không khỏi bật cười.
Dana bước tới, kéo hai đứa nhỏ lại, vươn tay phủi nhẹ những cọng cỏ dính trên người chúng: "Đừng chơi nữa, về khách sạn thôi".
Dẫn theo hai đứa trẻ, chào hỏi Sanders và vài người khác, gia đình Cư An thong thả đi về phía khách sạn. Rút kinh nghiệm từ mấy lần trước, Cư An và Dana không định đưa các con đi dạo phố nữa, vì Dana bây giờ quá dễ bị nhận ra, ngay cả khi đeo kính râm và mũ bóng chày thì tỷ lệ bị phát hiện vẫn rất cao, nhất là trong thời điểm này.
Nghỉ ngơi thêm một đêm ở khách sạn, đến ngày thi đấu của "Naughty", gia đình Cư An buổi sáng vẫn không đi xem. Mãi đến hai giờ rưỡi chiều, hai vợ chồng mới dẫn các con đến trường đua, trận đấu của "Naughty" phải tầm ba giờ mười lăm mới bắt đầu.
Sau khi ổn định chỗ ngồi, hai đứa nhỏ lại đòi ăn vặt, chúng ngoan ngoãn ngồi trên ghế ăn nho mà Cư An lấy ra từ trong không gian. Lúc mới lấy ra buổi chiều, Dana còn tò mò hỏi Cư An mang nho theo bằng cách nào. Dana sao có thể là đối thủ của ông chồng cáo già như Cư An, anh đã bỏ sẵn một hộp nhựa nhỏ vào túi từ trước, nói là đựng trong hộp mang đến. Dana nghi ngờ nhìn một lúc lâu cũng không nhớ nổi lúc ở nhà có thấy Cư An bỏ hộp nhựa vào túi hay không. Cuối cùng, cậu con trai Tiểu Trì hiếu thảo bón một quả nho vào miệng Dana, mới khiến cô thoát khỏi dòng suy nghĩ.
Cư An ngồi trên ghế nhìn hai đứa con ngoan ngoãn ăn nho, rồi nghển cổ tìm quanh sân xem Stan Kroenke có ở đó không, xem thi đấu mà có người trò chuyện cùng thì thú vị hơn nhiều.
Đang ngó nghiêng thì thấy Sabayeva của ngày hôm qua đang khoác tay một người đàn ông béo tròn tầm năm sáu mươi tuổi đi tới. Người đàn ông này béo đến mức không thấy cả cổ, nhìn thoáng qua cứ như một mỹ nữ đang khoác tay một "quả cầu thịt" khổng lồ.
Đến cạnh Cư An, Sabayeva cười nói: "Chào anh chị!".
Cư An và Dana lịch sự đứng dậy gật đầu chào lại. Cư An quan sát kỹ, hai cha con này nhìn đường nét khuôn mặt quả thật có vài phần giống nhau, Cư An thầm nghĩ chắc là cha con ruột thịt chứ không phải kiểu "cha nuôi - con nuôi" như trong nước, nhưng với ngoại hình của ông bố này mà sinh được cô con gái có vóc dáng chuẩn như vậy thì cũng lạ.
Sabayeva giới thiệu tiếp: "Đây là cha của tôi, ông Sabayev!".
Sau khi Sabayeva giới thiệu xong, "quả cầu thịt" lập tức giơ tay về phía Cư An: "Cứ gọi tôi là Yuri là được rồi".
"Hân hạnh! Hân hạnh!" Cư An bắt lấy bàn tay béo mầm của ông ta lắc lắc, rồi giới thiệu Dana. Hai cha con họ trò chuyện khách sáo với Cư An và Dana một lúc. Có thể có chuyện gì chứ? Chẳng phải cũng vì đám con của "Naughty" sao!
Yuri nhìn Sabayeva đang chơi đùa cùng Ni Ni và Tiểu Trì, rồi nói với Cư An và Dana: "Con gái tôi muốn có một con ngựa thuần chủng, nhưng lại chỉ ưng giống của "Naughty". Tôi đã cho người gọi điện đến trường đua hỏi vài lần, đều bảo là đã hết suất, lần này tình cờ Sabayeva gặp được anh nên tôi mới mạn phép hỏi thử!".
Cư An nhìn ánh mắt của "quả cầu thịt" khi nhìn Sabayeva, trong đó tràn đầy tình yêu thương của một người cha dành cho con gái, đôi mắt nhỏ xíu vì béo của ông ta ánh lên vẻ rạng rỡ. Có người mang tiền đến thì sao lại không nhận chứ? Trước đây "Naughty" còn trên đường đua, giờ thì coi như tìm "người tình" cho nó vậy. Hơn nữa, việc sắp xếp phối giống sau khi "Naughty" giải nghệ vẫn chưa bắt đầu, mình cứ tiện tay cho đi hai suất cũng chẳng sao, bèn gật đầu nói: "Được chứ, sau khi thi đấu xong tôi sẽ nói với quản lý trường đua, đến lúc đó các người cứ mang ngựa cái đến là được!".
"Thế thì cảm ơn anh nhiều lắm, con bé này làm tôi đau hết cả đầu" Yuri xoa xoa cái đầu trọc lóc, nói với Cư An và Dana.
Trò chuyện với "quả cầu thịt" Yuri một lát, hai cha con họ xin phép rời đi. Cư An đợi người ta đi xa rồi mới cười quay sang trêu Dana: "Ông Yuri này đúng là béo thật". Cư An không dám nói là trông ông ta chẳng khác nào một con lợn trắng khổng lồ. Người ta bảo phụ nữ Slav sau khi kết hôn là như bị thổi bóng, chẳng lẽ đàn ông Slav cũng vậy sao?
Đợi đến lúc "Naughty" chuẩn bị vào sân mà vẫn không thấy bóng dáng của Stan Kroenke để ria mép đâu, gia đình bốn người Cư An đi về phía đường đua. Cư An bế Ni Ni, Dana bế Tiểu Trì, nhìn từng con ngựa bước ra từ lối đi. "Naughty" ở đường đua số 4 nhanh chóng xuất hiện, bộ chiến bào màu trắng vô cùng bắt mắt. Khi "Naughty" vào sân, tiếng vỗ tay kéo dài hơn một phút vang lên trên khán đài, thậm chí có lúc còn át cả tiếng của bình luận viên.
Cư An quay đầu nhìn lên khán đài, hầu hết khán giả đều đứng bật dậy khỏi ghế, vô số chiếc mũ hình ngựa đen được giơ lên, tạo thành một mảng đen kịt, nổi bật hẳn giữa những chiếc mũ rực rỡ sắc màu của các quý bà. Không biết công ty sản xuất chiếc mũ này đã kiếm được bao nhiêu tiền nhờ "Naughty", nhìn mảng đen kịt đó thì có vẻ việc kinh doanh khá khẩm đấy chứ. Cư An nghĩ thầm rồi lại dán mắt vào đường đua.
Qua ống nhòm, anh thấy Sanders và Horson đã tháo áo chống muỗi cho "Naughty" và đang chuẩn bị yên cương. Từng con ngựa bước ra từ lối đi, khoảng mười phút sau, tất cả đã sẵn sàng. Cổng xuất phát được kéo vào vị trí, Wendy nhảy lên lưng "Naughty", vỗ nhẹ vào cổ nó, Horson liền giao dây cương cho người dẫn đường đang cưỡi ngựa bên cạnh.
Nhìn "Naughty" tiến vào cổng xuất phát một cách thuận lợi, lòng Cư An không mảy may lo lắng. Chờ một lúc, thấy cổng mở ra, "Naughty" lao lên dẫn đầu, chưa đến khúc cua đã xác lập vị trí dẫn đầu, theo sau là đám con, những con ngựa khác đều nằm trong nhóm bám đuổi.
Đến khúc cua, "Naughty" dễ dàng bỏ xa vị trí thứ hai tới hai thân ngựa, chạy vô cùng nhàn nhã. Đến đoạn đường thẳng thứ hai, khoảng cách đã lên tới ba thân rưỡi. Không chỉ "Naughty" thoải mái mà Wendy cũng rất thong dong, thi thoảng còn quay đầu nhìn về phía sau. Cả cuộc đua không hề có chút hồi hộp nào, cuối cùng khi lao qua vạch đích, "Naughty" bỏ xa vị trí thứ hai là "Prince" tới năm thân rưỡi. Mượn lời bình luận viên: "Naughty" đã giành chức vô địch như đang dạo chơi trong vườn nhà.
Con ngựa của "Prince of Arabia" được nuôi ở trường đua của Cư An quả không tệ, nhanh hơn con ngựa ở vị trí thứ ba là anh em của nó hơn nửa thân ngựa. Từ vị trí thứ tư, năm, sáu trở đi thì gần như không thể phân biệt bằng mắt thường, phải xem lại băng quay chậm mới rõ. Nhìn chung, thực lực những đứa con của "Naughty" khá đồng đều.
Trận đấu này của "Naughty" là trận cuối cùng, thi đấu xong là Breeders' Cup kết thúc. Ngay khi cuộc đua kết thúc, ban tổ chức đã làm cho "Naughty" một buổi lễ giải nghệ hoành tráng. Dana giao Ni Ni cho Cư An, còn mình thì chuẩn bị với tư cách chủ ngựa tham gia buổi lễ. Theo màn hình lớn trên đường đua phát lại video "Naughty" giành chức vô địch, Dana và Wendy mỗi người một bên nắm lấy cổ "Naughty", đứng trên chiếc xe hoa đang từ từ di chuyển quanh sân. Trên xe hoa tất nhiên còn có Horson và Sanders, cùng vẫy tay chào khán giả. Tiếng vỗ tay cùng tiếng reo hò vang dội khắp sân vận động.
Cư An không chú ý đến chiếc xe hoa, mà dán chặt mắt vào màn hình lớn, từ lần thi đấu đầu tiên của "Naughty" cho đến từng chức vô địch, anh không khỏi nhìn đến mê mẩn, cho đến khi cậu con trai bên cạnh hỏi: "Ba! Khi nào chúng ta về nhà?".
Nhìn cậu con trai trong lòng, Cư An cười nhìn chiếc xe hoa đang đi vòng quanh sân rồi nói: "Tối nay chúng ta sẽ về nhà!".