Sáng sớm, bên ngoài nhà trắng xóa một màu. Trận tuyết rải rác hôm qua đã biến thành những bông tuyết từng mảng. Ăn sáng xong, Cư An đứng bên cửa sổ, nhìn cảnh bạc trắng trải dài khắp sân, rồi nhìn sang đám đầu mèo đầu chó lớn nhỏ chục cái như Dây Cót, Lò Xo v.v… Một chú sư tử nhỏ và một chú báo nhỏ không chen được đến trước cửa sổ, hì hục nâng mông lên cố gắng xô đẩy. Cư An thấy hai con vật nhỏ vất vả thì lắc đầu, từ cửa sổ bước tới ghế sofa, nhường chỗ. Hai con mới chui vào được một chỗ trước cửa sổ, cùng với bố mẹ chúng nghển cổ nhìn ra ngoài.
Ngồi xuống ghế sofa, vừa cầm điều khiển định xem tivi thì cửa sau đã bị đẩy ra. Nhà Vương Phàm ba người từ cửa sau bước vào nhà. Vương Phàm vừa treo áo khoác lên móc vừa hớn hở nói với Cư An: “An Tử! Lần này cậu nổi tiếng rồi đấy!”.
Cư An ngẩn ra, thuận miệng hỏi: “Nổi tiếng gì cơ?”. Rồi gãi đầu, nghĩ một lát. Mấy hôm nay anh bạn có làm gì trời oán người ghét đâu nhỉ!
Vương Phàm cười khà khà, bước tới ngồi xuống sofa cạnh Cư An, lôi từ túi ra một tờ báo, ném vào lòng Cư An.
Cư An mờ mịt cầm lên xem. Trên đầu báo một dòng chữ nhỏ: Los Angeles Times. Mở rộng ra, bên trong có một tấm ảnh cỡ chục cen-ti-mét, ảnh chụp anh ta đang nằm sấp cùng Stan Kroenke bên lề đường đua, tay cầm ống nhòm nói chuyện rất nhiệt tình. Tít đề càng bắt mắt hơn: “Người có thể nói chuyện sôi nổi với Stan trầm lặng là ai đây?”
Dòng đầu tiên trong bài báo chính là giới thiệu về anh, bên dưới tên anh là cả một loạt danh hiệu: “Đại gia chăn nuôi”, “Chủ đất lớn thứ tám nước Mỹ”, “Đại gia ngành phần mềm”, cùng với từng khoản đầu tư được liệt kê ra. Thậm chí cả công ty dây câu mà Cư An sắp quên, cả viện nghiên cứu mảnh tre cũng hiện nguyên trên mặt báo. Cuối cùng tờ báo đưa ra ước tính tài sản: 4.7 tỷ đô-la.
“Mẹ!” Cư An đọc xong đoạn đầu thì chửi một tiếng, rồi cười khổ nói với Vương Phàm: “Hôm qua anh bạn còn muốn sống khiêm tốn, hôm nay liền cho mình một cú như này!”
Vương Phàm tươi cười chỉ vào tờ báo: “Nhìn cơ nghiệp của cậu này, cả một dãy dài, đại gia chăn nuôi! Đại gia phần mềm! Độc lập sở hữu một viện nghiên cứu sinh học, có giống bò tốt nhất thế giới. Đầu tư liên quan đến công nghệ cao, chăn nuôi truyền thống, bây giờ lại định bước vào du lịch”.
Theo ngón tay Vương Phàm chỉ, Cư An thấy khu vườn kiểu Trung Quốc do mình đầu tư xây dựng cũng bị khui ra: tổng đầu tư ba tỷ đô-la, mười năm hoàn thành. Góc dưới tờ báo còn có ảnh mô hình của khu vườn.
“Mẹ! Lũ ranh này đúng là tinh ranh thật!” Cư An xem qua bài báo, hầu hết cơ ngơi đều đã bị gắn mác, cả Võ Tùng Ranch v.v… đều bị liệt kê ra. Có điều hơi an ủi một chút là công ty chăn nuôi ở trong nước mấy con chó săn này chưa ngửi thấy mùi.
Chưa kịp xem hết báo thì điện thoại trong túi quần đã reo lên. Nhìn là Lawrence gọi. Cư An nghe máy hỏi: “Lawrence, có chuyện gì thế?”
“Mấy tờ báo muốn phỏng vấn riêng cậu, gọi điện đến trại rồi. Tôi báo cho cậu biết, dự tính mấy hôm nay nhiều tờ báo sẽ gọi đến xin phỏng vấn.” Lawrence cười ha ha nói.
Cư An thở dài, xoa trán: “Đều từ chối hết đi, tôi chẳng hứng thú với mấy vụ phỏng vấn gì đâu! Cứ nói với họ là tôi không nhận phỏng vấn!”. Trong tiếng cười của Lawrence, Cư An cúp máy.
Vừa ném tờ báo lên bàn trà, điện thoại lại reo. Nhìn là sư huynh Lưu Siêu gọi. Bắt máy, Cư An nói: “Sư huynh, sao anh cũng chạy theo náo nhiệt thế? Sáng sớm này ôm chị dâu ngủ thêm tí có phải hơn không?”
“Cút đi!” Lưu Siêu cười ha hả hai tiếng: “Tôi bị bạn nhờ vả, muốn phỏng vấn cậu – một đại gia mới nổi. Là bạn ở đài truyền hình Hoa kiều, nói cậu là một thành viên Hoa kiều, thế nào cũng phải nhận phỏng vấn để nhiều người Hoa kiều hiểu về cậu chứ”.
Cư An lập tức dở khóc dở cười: “Hiểu gì mà hiểu, nói với họ tôi không thích nhận phỏng vấn là được! Sư huynh, anh không biết tôi à? Còn gọi điện hỏi làm gì, tôi có cái tài ba hoa như anh trước ống kính đâu!”.
Lưu Siêu cười khì: “Hỏi vẫn phải hỏi, còn cậu có đồng ý hay không là chuyện của cậu! Tôi cũng tiện trả lời bạn tôi. Thế nhé, tôi cúp đây!”. Nói xong liền cúp máy, Cư An nghe tiếng tút tút bên tai.
“Sai một ly, đi một dặm.” Cư An lắc đầu. Sao mình lại quên mất cái tên Stan Kroenke này nhỉ? Sao mình lại đi buôn chuyện với hắn bên lề đường đua chứ? Hoàn toàn quên mất rằng nếu mấy thằng phóng viên là ruồi thì Stan Kroenke chính là một đống thịt thối rữa, cách xa đã thấy ruồi đổ xô tới.
Vương Phàm thấy Cư An im lặng một lát thì hỏi: “Thế cậu cứ không nhận phỏng vấn mãi thế à?”
“Đương nhiên rồi.” Cư An tỉnh khỏi suy nghĩ: “Tôi chẳng hứng thú đối phó với lũ phóng viên. Sai một câu là chúng phóng đại lên nghìn lần. Tôi định sau này học theo Stan, cứ gặp truyền thông là câm miệng, giả điếc”.
“Thế thời gian này ứng phó thế nào?” Vương Phàm lay tờ báo trong tay.
Cư An liếc qua: “Kệ chúng, đợi chúng xào xáo chán tự khắc không ai để ý tôi nữa. Mấy hôm nay tôi định ở nhà lẩn tránh. Tuyết dày thế này, lũ phóng viên có thể đứng chặn cổng khu chung cư cả mùa đông sao?”. Nghĩ vậy Cư An tự cười, nói với Vương Phàm: “Nếu thật có phóng viên nào chịu đứng chặn cổng khu tôi suốt mùa đông, tôi nhất định nhận phỏng vấn của hắn”.
“Chặn cổng khu chịu rét cả mùa đông?” Vương Phàm nghe Cư An nói vậy liền đáp: “Với thời tiết Montana này, bây giờ đứng ngoài cửa không che chắn ba hôm mà không bị đông cứng thành cây gậy thì đúng là người cứng cựa”.
Cư An cười nói: “Tôi cũng nghĩ thế”. Khiến Vương Phàm cũng cười theo. Cư An tiếp lời: “Chắc không tới một tháng đâu, nhiều nhất chục ngày là trên báo xào chán hết tin, dù sao tôi cũng có phải ngôi sao Hollywood đâu”.
Bên ngoài tuyết rơi, mấy con vật ở phòng khách ngoan hơn nhiều. Mở tivi cho bọn nó chú ý, Cư An và Vương Phàm vào phòng sách đánh cờ tướng.
Đến chiều, Miles cũng sang. Hai người đánh cờ thành ba người chơi bài. Cư An bốc được một ván bài đẹp, nghêu ngao hát. Ba người chơi không phải poker Texas, mà là Đấu Địa Chủ. Miles học một lúc là đánh ngay được.
Cư An – địa chủ – đang thảnh thơi thì nghe điện thoại trên bàn đổ chuông. Anh liếc thấy số lạ nên không bắt, cho là phóng viên gọi. Điện thoại đổ chuông bốn năm giây thì tắt. Khoảng năm sáu phút sau, Cư An ôm bài xấu, điện thoại lại reo, vẫn số đó, anh kệ. Cứ thế ba bốn lần. Cuối cùng điện thoại vang lên nữa, Cư An cầm lên thấy là Sanders gọi, vội úp bài xuống, cầm máy đứng dậy đi sang một bên: “Sanders, có chuyện gì thế?”
Sanders nghe giọng Cư An, nói: “Sao bà Sabayeva gọi cho cậu mấy cuộc, cậu không bắt máy thế?”
“Sabayeva nào? Tôi có quen cô ta đâu.” Cư An chớp mắt. Tên Sabayeva nghe quen quen. Nghĩ một lát, hình như là một tay tennis người Nga đẹp gái? Quay đầu lại thấy Miles đang giơ tay định rình xem bài anh cài trên bàn, liền bịt ống nghe nói: “Không được nhé!”. Trừng mắt nhìn Miles một hồi, thấy Miles rụt tay về mới quay lại.
Rồi Cư An hỏi Sanders: “Sabayeva đánh tennis ấy á? Tôi không quen cô ta, cô ta gọi tôi làm gì?”
Vương Phàm và Miles nghe thấy Sabayeva, lập tức dỏng tai lên. Vương Phàm còn làm miệng với Cư An, Cư An thấy thế biết anh ta muốn nói “Cậu có dây dưa với Sabayeva à?”. Trừng Vương Phàm một cái, chờ Sanders trả lời.
“Bảo cậu đã hứa với bà chủ con ngựa cái để Tinh Nghịch phối giống ấy. Tên Nga dài quá.” Sanders nói.
Chết mẹ! Cậu này đùa gì thế, người ta tên Sabayeva, không phải Sharapova. Cơ mà xét về ngoại hình thì cô Sabayeva này còn xinh hơn Sharapova một chút: “Người ta tên Sabayeva! Chuyện đó tôi biết, tôi đã đồng ý rồi, không phải tôi nói với cậu rồi sao? Bảo cô ấy dắt ngựa tới, cho Tinh Nghịch phối giống xong, cậu thu tiền là xong việc, gọi tôi làm gì!”
Sanders nói tiếp: “Cô Sabayeva muốn đến trang trại ngựa ở một thời gian, bảo tôi nói cậu cho cô ấy gọi điện thông báo”.
Đến trang trại ở một thời gian? Cô gái này bị sao thế nhỉ? Bảo người đưa ngựa đến phối giống là xong, sao lại tự ý chạy tới? Lắc đầu, quyết định không nghĩ nữa, nói vào điện thoại: “Muốn đến thì đến, nhớ tính tiền phòng là được!”. Dù sao trang trại ngựa còn phòng trống, nhiều hơn một hai người, chục tám người cũng chẳng sao.
Cúp máy, ngồi lại ghế, Cư An lật bài chuẩn bị ra, thấy Vương Phàm và Miles đều nhìn mình, bèn hỏi: “Sao thế? Mặt tôi có hoa à?”
“Cô Sabayeva kia làm nghề gì thế?” Miles hỏi.
Cư An liếc Miles: “Đến để cho một con ngựa cái của cô ấy phối giống thôi. Là một cô gái rất xinh, lão Miles, cơ hội của anh tới rồi!” Anh đùa với Miles.
“Xinh bao nhiêu? So với Sharapova thì sao?” Vương Phàm hỏi.
Cư An gật đầu: “Theo gu của tôi, xinh hơn Sharapova một chút”.
Nghe thế, Miles liền hỏi: “Thế cô ấy khi nào tới? Lúc đó tôi sẽ đến xem”.
“Không biết! Hỏi Sanders ấy.”