Dì theo cô nhóc lén nói chuyện xong, đồng thời nhồi nhét một ít tư tưởng riêng của mình, rồi nhẹ nhàng xoa đầu Ni Ni: "Thôi được rồi, xuống lầu đi, lát nữa mẹ con còn kèm con học mấy quyển sách nhỏ của trường đưa về nữa, nhớ phải chân thành đấy nhé". Nói xong đứng dậy khỏi giường, nắm tay Ni Ni chuẩn bị xuống lầu.
Chưa kịp ra tới cửa thì điện thoại trong túi reo lên, móc ra nhìn, hắc! Là bố vợ già Marcos gọi tới. Bắt máy hỏi: "Bố, có chuyện gì mà gọi điện vậy?"
"Nghe nói Ni Ni bị đình chỉ học?"
Chết! Cái thị trấn bé tẹo này chẳng giấu nổi chuyện gì, mới có mấy tiếng mà Marcos đã biết rồi. Gật đầu: "Ừ! Vừa nãy con đang dạy bảo Ni Ni, giờ Diana và con quyết định cấm túc Ni Ni hai tuần".
"Kể cho bố nghe đầu đuôi câu chuyện đi".
"Ni Ni đang ở bên cạnh, để nó kể cho bố nghe". Cư An nói xong đưa điện thoại cho Ni Ni.
Ni Ni cầm điện thoại gọi một tiếng: "Grandpa!" Rồi kể lại đầu đuôi câu chuyện cho Marcos nghe qua điện thoại. Nghe cô nhóc gật gù, rồi lại đưa điện thoại lại cho mình.
Cư An cầm điện thoại, nói với Ni Ni: "Con mau xuống lầu đi, mẹ đang đợi con đấy". Nhìn cô nhóc chạy ù ù xuống lầu, Cư An đưa điện thoại lên tai: "Bố, con đang nghe đây".
"Bố đã nói rồi, Annie của chúng ta không phải loại dễ bắt nạt người khác, dạy con tốt đấy! Đối phó với một số kẻ, mày phải biết vung nắm đấm để chúng biết mày không phải tay vừa. Ni Ni là một cowboy cừ khôi! I am so proud!" Ông già cười khà khà nói.
Cư An nghe mà đổ mồ hôi lạnh: "Bố ơi, bố đừng có làm loạn thêm nữa. Trong lòng con khá đồng tình với phẩm chất thấy việc nghĩa của Ni Ni, nhưng cách làm không đúng. Nhà trường rất tức giận, Diana cũng rất tức giận. Tóm lại chúng ta đừng nhúng tay vào chuyện này nữa, để mặc Diana xử lý".
"Bố vừa gọi cho Diana rồi. Trường học bây giờ không biết dạy trẻ cái gì nữa? Từ này không được nói, từ kia không văn minh, đến cả trò chơi né bóng cũng có phụ huynh khiếu nại. Trẻ con Mỹ bây giờ yếu ớt quá, dạy kiểu đó sao chịu nổi trách nhiệm sau này? Cứ thế này, sau này Mỹ đến cả Bắc Triều Tiên cũng đánh không lại. Lũ khốn kiếp Dân chủ chỉ muốn phá hủy nước Mỹ". Ông già cằn nhằn phàn nàn.
Cư An nghe mà hết nói nổi. Ông bố vợ này là một người Cộng hòa kiên định. Màn ca thán này hoàn toàn không nghĩ rằng cũng đã xếp chàng rể mình vào nhóm "lũ khốn kiếp".
"Bố đã gọi cho Diana chưa? Nói suy nghĩ của bố cho Diana nghe đi". Cư An hỏi vào điện thoại.
Marcos bên kia ngừng một chút rồi nói: "Bố đã gọi rồi. Ai ngờ con gái lớn rồi có chủ kiến riêng, còn bảo nhà trường làm đúng. Bố nói con nhất định phải giữ vững quan điểm của mình. Theo bố, chỉ có một điều Annie làm không khôn ngoan, là lúc đánh người không chú ý hoàn cảnh. Hồi nhỏ bố, trói thẳng vào bãi ngô để làm bù nhìn suốt một đêm, đảm bảo có hiệu quả".
Tình cảnh này – bố vợ già bị con gái làm bẽ mặt, lại tới chỗ rể quảng cáo quan điểm. Ông ấy là cha ruột còn không làm gì được, mình một người chồng có thể có bao nhiêu chủ ý? Xem ra hồi nhỏ ông bố vợ này cũng thuộc thành phần 50% đi bắt nạt người khác. Cư An cười khổ nghe ông già lải nhải tiếp, mới tắt máy.
Bước chân xuống lầu, thấy Hunter đang cùng vợ tới nhà chơi. Diana đang nói chuyện với hai vợ chồng, không thấy Ni Ni chạy đi đâu.
Cư An xuống lầu chào Hunter: "Chào anh, Hunter!"
"Boss!" Hunter cười đứng dậy khỏi ghế sofa. Cư An cười xua tay ra hiệu hai vị khách ngồi xuống: "Vì chuyện của Angel mà tới à?"
"Ừ!" Hunter gật đầu: "Vừa mới tới nhà Taylor cảm ơn Emily, rồi mới đến đây cảm ơn Annie đã chăm sóc Angel ở trường!"
Trong lòng Cư An bỗng vui sướng. Đúng là Hunter biết điều, biết con gái mình thấy việc nghĩa. Trên mặt thì xua tay nói không quan trọng: "Tụi nhỏ là bạn bè, giúp đỡ nhau là đương nhiên, huống hồ Angel bị bắt nạt". Miệng nói thế, nhưng trong lòng đã mừng như mở cờ, muốn Hunter tiếp tục khen con gái mình thêm vài câu để mình có dịp phát huy truyền thống khiêm tốn của người Trung Quốc, cho mấy người Mỹ này biết thế nào là khiêm nhường.
"Hồi trước sống ở Washington, Hunter suốt ngày bận rộn, tôi lại không biết dạy con, Angel hơi nhút nhát. Giờ đi cùng Emily và Annie trở nên hoạt bát hơn nhiều. Hơn nữa người trong thị trấn cũng rất thân thiện, không lạnh lùng như thành phố lớn. Tôi càng ngày càng thấy lựa chọn của Hunter là đúng." Vợ Hunter nói với Cư An và Diana, cười tươi.
"Thích ở đây là tốt rồi." Cư An cười trêu: "Tôi thì mong Hunter sẽ làm việc ở công ty bảo vệ cho tới lúc về hưu đấy". Thấy hai vợ chồng Hunter cười vui vẻ, Cư An hỏi tiếp: "Gia đình thằng bé bắt nạt Angel đã tới xin lỗi chưa?"
Hunter gật đầu: "Tới rồi".
Cư An nghe vậy gật đầu không nói gì, thầm nghĩ bố mẹ thằng bé cũng biết điều, không quá khốn nạn, còn biết dắt đứa con phạm lỗi tới cửa xin lỗi.
Vợ Hunter tiếp lời, lắc đầu cười: "Thằng bé đó có chút cảm tình với Angel, muốn gây chú ý nhưng không biết cách bày tỏ, nên hay kéo bím tóc Angel để thu hút sự chú ý".
Bố mẹ Mỹ xử lý tình cảm của con cái khác Trung Quốc, phương diện này khá thoải mái, nên biết thằng bé có cảm tình với Angel, cố gắng thu hút sự chú ý của con gái mình, hai vợ chồng thấy không có gì to tát.
So với Trung Quốc, không thể nói đơn giản cái nào tốt cái nào xấu. Nói giáo dục Mỹ tốt là không kìm hãm thiên tính của trẻ, nhưng nới lỏng quá dễ vượt giới hạn, nên Mỹ mới có nhiều vụ mang thai ở tuổi vị thành niên. Trung Quốc nghiêm khắc hơn là kìm hãm cơ hội phạm lỗi trong nôi. Cư An nghĩ giáo dục Mỹ quá rộng, còn Trung Quốc lại quá nghiêm, nếu trung hòa thì tốt hơn.
Nghe vợ Hunter nói, Cư An ngẩn người. Chết! Mới tí tuổi đầu đã có cảm tình với con gái rồi ư? Không hiểu sao lại nhớ hồi nhỏ mình kéo bím tóc bạn nữ ngồi trước là hồi lớp mấy? Ừ, chắc khoảng lớp ba lớp bốn, tuổi cũng xêm xêm với Ni Ni.
Qua trải nghiệm của bản thân, Cư An hơi hiểu ra. Tới giờ anh vẫn nhớ rõ cô bạn ngồi trước ngày nào cột tóc đuôi ngựa xinh xắn, mặt mũi thế nào không nhớ, chỉ nhớ là cô bé xinh, với cái nơ xinh xắn trên đuôi ngựa có hai hạt trái nhỏ màu đỏ. Hồi đó mình đặc biệt thích trêu cho cô bé khóc, nhưng khi cô bé khóc, mình trước mặt bạn bè tỏ vẻ vô tâm cười toe toét, thực ra trong lòng chẳng thấy vui, ngược lại trống rỗng. Chẳng lẽ hồi đó anh em đã biết rung động rồi?
Diana nghe vậy cười nói: "Con trai chưa trưởng thành thường thích làm tổn thương đối phương để thu hút sự chú ý, nhưng cách này không những không thu hút được mà còn gây phản cảm. Bây giờ trẻ còn quá nhỏ, không biết bày tỏ tình cảm ngưỡng mộ trong lòng".
"Thằng nhỏ ngu ngốc!" Cư An cười nói, hoàn toàn quên mất hồi nhỏ mình cũng từng làm chuyện tương tự. Ra sức khinh bỉ thằng ranh con này một cái.
Tán dóc với hai vợ chồng Hunter một lúc, họ đứng dậy cáo từ. Vợ Hunter đứng dậy đi ra phía phòng ăn gọi: "Angel!"
Cư An thấy Angel và Ni Ni cùng đi ra từ phòng ăn, mỗi đứa cầm một que kem, mẹ Cư An cười hì hì đi sau hai đứa trẻ.
Cùng Diana tiễn hai vợ chồng Hunter trước cửa, vừa quay người thì nghe Diana nói với mình: "Anh dẫn Ni Ni đi xin lỗi hay em dẫn?"
Cư An nghe vậy xua tay: "Hay em dẫn đi, anh không muốn đi". Thấy vợ trừng mắt nhìn, Cư An vội nói: "Thôi, dù sao anh cũng rảnh, đi cùng hai mẹ con vậy. Anh lái xe, em lái anh không yên tâm". Cư An lập tức kiếm cái thang cho mình tụt xuống.
Đã quyết đi xin lỗi thì khỏi nói nhiều. Cư An lái xe chở Diana và Ni Ni tới nhà thằng nhãi ranh kia, để Ni Ni xin lỗi thằng nhỏ một câu, rồi mới lái xe về nhà.
Không phải vì thằng nhãi ranh này có tình cảm với Angel mà Cư An thay đổi đánh giá về Ni Ni. Dù xuất phát điểm thế nào, nó bắt nạt Angel là sự thật, con gái mình thấy việc nghĩa cũng là sự thật. Dạy con nên vậy, con gái càng độc lập càng tốt.
Nhưng sau này Ni Ni tìm bạn trai sẽ khó rồi. Nghĩ vậy, quay đầu nhìn Ni Ni đang ngồi ghế phụ thò đầu ra ngoài cửa sổ. Loại con trai nào mới lọt vào mắt con gái nhà mình? Chạy xe thể thao? Nhà mình có máy bay riêng. Đợi con bé lấy bằng lái, anh em sẽ tặng một chiếc xe thể thao màu đỏ. Nhà sang trọng? Không kể nhà riêng với biệt thự nghỉ dưỡng, sắp tới anh em còn định xây một khu vườn kiểu Trung hoành tráng. Dù sao dựa vào vật chất đừng hòng làm rung động con gái mình! Để mấy thằng ranh con kia vắt óc suy nghĩ! Nghĩ vậy Cư An bật cười.
Thấy Cư An ở đằng trước cười ha hả, Diana nói: "Anh còn cười được à?"
"Đâu có." Cư An cười bịa: "Anh đang nghĩ, mai này hai thằng con trai lớn lên, nhất định phải bảo chúng, thích con gái thì đừng bắt nạt người ta, có thể rủ đi xem phim, nghe nhạc gì đó, không được thì chở đi hóng gió cũng tốt. Lúc đó bố sẽ đảm nhận việc lái xe đưa đón".
"Hồi anh mười tuổi cũng làm thế à?"
"Sao có thể! Hồi anh mười tuổi, một thân một mình đi học với cái cặp rách, đến que kem còn phải cân nhắc, lấy tiền đâu rủ con gái đi xem phim. Nói gì thì nói, có tiền cũng không dám, không chừng bị phụ huynh con gái đánh tới tận nhà, rồi đội lên đầu cái mũ "lưu manh"." Cư An quay đầu cười.
Nói tới đó, Diana cũng phì cười.