Cao Sơn Mục Trường

Lượt đọc: 1690 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 500
Chuyện đáng vui mừng

❊ ❊ ❊

Trở về nhà, cuộc sống của cư dân nơi đây tự nhiên trở nên thư thái và vui vẻ. Mỗi ngày đều lặp lại những công việc cố định, đúng giờ lại về ăn cơm. Mẹ đã sớm vui vẻ chuẩn bị xong xuôi cơm canh, còn bố thì ngày nào cũng cười tươi rói, dẫn theo ba chú chó chăn bò là Bì Đản, Hổ Đầu và Toán Đầu, cưỡi trên con bò sữa hoa của mình, sớm ra tối về bận rộn với công việc trên đồng cỏ. Những ngày tháng tốt đẹp như vậy đã trôi qua được gần một tháng.

Ăn cơm xong, Cư An dắt Đậu Thảo ra khỏi chuồng ngựa, chuẩn bị yên cương. Thời tiết bây giờ đã cho phép Tuyết Hoa dẫn theo chú ngựa con màu đen chạy nhảy khắp nơi. Thế là lần này khi Cư An ra ngoài, tùy tùng lại có thêm hai thành viên nữa, chính là hai mẹ con nhà Tuyết Hoa.

Cưỡi ngựa còn chưa chạy vào đến đồng cỏ, điện thoại trong túi áo trước ngực đã vang lên. "Hú~~!" Cư An ghì cương Đậu Thảo, lấy điện thoại từ trong ngực ra, vừa nhìn thấy là Cổ Luân gọi đến, liền biết tin vui đã tới.

"Alo! Cổ Luân, tôi là An đây, có tin vui gì muốn báo cho tôi vậy?" Cư An vừa dùng tay vỗ nhẹ vào cổ Đậu Thảo, vừa nói vào điện thoại.

"Ha ha!" Cổ Luân ở đầu dây bên kia cười sảng khoái hai tiếng: "Đất bên phía Kim Mạn đã bàn bạc xong xuôi rồi, bảy triệu một trăm ba mươi nghìn".

Cư An nghe thấy mức giá này lập tức cảm thấy rất hài lòng, tự giác gật đầu: "Giá này được đấy, có bao gồm cả mảnh đất của ông không?".

"Không! Không!" Cổ Luân vội vàng nói: "Đất của cậu ấy thì cứ để đó, đất của tôi thì phải bán mười vạn đô la".

"Được rồi! Tôi đồng ý. Đúng rồi! Khi nào ông rảnh, tôi sẽ gọi Niên đến ký thỏa thuận, chúng ta cùng giải quyết cho xong tâm tư" Cư An cười nói vào điện thoại.

"Vậy chiều ngày kia tôi sẽ qua. Dù sao bên đó cũng đã ký tên xong xuôi rồi, chỉ cần cậu đặt bút ký hợp đồng là giao dịch coi như hoàn tất!" Cổ Luân ở đầu dây bên kia vui vẻ nói.

"Ha ha~!" Cư An cười hai tiếng. Hiện tại ông lão Cổ Luân này cũng đã nắm bắt được tính cách của Cư An, đó là nếu thấy hợp lý thì cứ dứt khoát mà làm, không dây dưa lằng nhằng: "Được, đến lúc đó ông cứ qua đây. Hoặc là ông cũng chẳng cần qua, cứ gửi thỏa thuận qua dịch vụ chuyển phát nhanh, đến lúc đó tôi sẽ bảo Niên gửi lại bản kia cho ông, như vậy chúng ta cũng đơn giản hơn". Cư An chợt nảy ra một ý tưởng, nghĩ đến một cách thuận tiện hơn.

"Như vậy cũng tốt, vậy tôi sẽ gửi hợp đồng cho cậu ngay, chắc là tối ngày mai cậu có thể nhận được" Cổ Luân ở đầu dây bên kia cũng cười nói.

"Ừm!" Cư An nghe vậy gật đầu, sau đó nói chuyện phiếm với Cổ Luân vài câu rồi cúp máy.

Đất mới đã vào tay, lòng Cư An vô cùng thư thái, khẽ rung dây cương: "Đi!". Có lẽ vì quá phấn khích, lực rung dây cương hơi mạnh, Đậu Thảo lập tức lao đi như một mũi tên rời cung. Tuyết Hoa ở bên cạnh thấy Đậu Thảo lao đi, liền hí lên hai tiếng với chú ngựa con đang tung tăng chạy nhảy không xa, rồi cũng đuổi theo.

Cư An trên lưng ngựa đón gió lao vào đồng cỏ, quay đầu nhìn lại, thấy chú ngựa con theo sau, trong miệng còn ngậm một túm cỏ xanh, bước những bước vó nhỏ chạy theo cha mẹ, bận rộn đến mức cỏ cũng không kịp ăn. Anh cười ha ha hai tiếng, siết chặt dây cương trong tay, để Đậu Thảo giảm tốc độ, cho chú ngựa con nghịch ngợm kia có thời gian ăn cỏ.

Giảm tốc độ ngựa, Đậu Thảo dẫn theo Tuyết Hoa cùng đứa con của mình chạy nước kiệu trên đồng cỏ cao ngang đầu gối. Cư An ngồi vững vàng trên lưng ngựa, nới lỏng dây cương trong tay. Vừa quay đầu lại, anh đã nhìn thấy trên đồng cỏ xanh mướt, phía xa xa có một đàn ngựa đang thong dong gặm cỏ. Cả một đàn ngựa lớn được thả rông trên đồng cỏ, có con màu trắng, có con màu đen, lại có cả màu vàng, tất cả đều là giống ngựa lai Shire của Cư An.

Khẽ vỗ nhẹ vào cổ Đậu Thảo, Cư An đưa tay chỉ về phía đàn ngựa, Đậu Thảo lập tức hiểu ý, chạy nước kiệu về phía đàn ngựa.

Từ từ tiến lại gần đàn ngựa, hiện tại những con ngựa lai Shire này được thả rông hoàn toàn trên đồng cỏ, không chuồng trại, không người chăn dắt, ngoài việc đóng móng sắt ra thì chúng thuộc loại đàn ngựa tự do tự tại. Tất nhiên, bờm và lông chân cũng chẳng có ai cắt tỉa.

Càng đến gần, đàn ngựa càng hiện rõ mồn một trong tầm mắt Cư An. Thân hình cao lớn vạm vỡ, bờm trên cổ hầu như dài ngang chân, rủ xuống một bên cổ một cách dày đặc. Một cơn gió nhẹ lướt qua đồng cỏ, bờm của tất cả lũ ngựa đều khẽ đung đưa theo gió. Những con ngựa trắng muốt thì cao quý, những con màu như lửa lại vô cùng rực rỡ, còn những con ngựa cao lớn màu vàng, màu son và màu xanh thì bờm trên cổ lại trắng như tuyết. Bờm ngựa bay trong gió kết hợp với phần lông chân dày cùng màu, trông đặc biệt yêu kiều trên đồng cỏ xanh mướt trải dài vô tận, đẹp đến mức không gì sánh nổi.

Vốn dĩ nghĩ rằng ngựa màu thuần chủng mới đẹp, nhưng trên đồng cỏ này lại không đẹp bằng những con ngựa có màu bờm khác với màu thân như thế này. Ngựa đen tuyền hay trắng muốt nếu đứng riêng lẻ thì rất thu hút ánh nhìn, nhưng khi đặt chung lại với nhau, sự khác biệt giữa màu bờm và màu thân lại trở nên cực kỳ yêu kiều, một cảm giác không thể diễn tả bằng lời khiến người ta không thể rời mắt.

Đi đến bên cạnh đàn ngựa, Cư An trượt xuống khỏi lưng Đậu Thảo, đi đến bên cạnh một con ngựa lai Shire màu son gần nhất, đưa tay khẽ vuốt ve phần bờm trắng pha chút vàng của nó. Cảm giác trơn mượt như lụa, anh khẽ nhấc tay lên, cảm nhận những sợi bờm xinh đẹp lướt qua kẽ tay, cảm giác sảng khoái không sao tả xiết.

Đang định cảm thán một chút, tiện thể lục lọi trong đầu xem có câu thơ nào miêu tả ngựa hay không, ai ngờ vắt óc suy nghĩ mãi mà chẳng nhớ nổi câu nào, khiến Cư An vô cùng bực bội.

Ai! Đúng là lúc cần dùng đến chữ nghĩa thì mới thấy mình học ít, Cư An không khỏi cảm thán một tiếng. Chưa kịp cảm thán xong, anh đã nghe thấy tiếng hí vang đầy phấn khích của Đậu Thảo. Theo hướng âm thanh truyền đến, Cư An nhìn sang rồi bật cười thành tiếng. Đậu Thảo đang đặt hai vó trước lên lưng một con ngựa Shire màu đỏ rực, cái mông không ngừng nhún nhảy. Từ phía Cư An nhìn sang, vừa vặn thấy cái đầu của Đậu Thảo đang hướng về phía mình, lộ ra hàm răng cười trông chẳng khác nào một thiếu niên hư hỏng đang cười trộm.

Cũng may vóc dáng Đậu Thảo không thấp, chiều cao tính đến vai cũng hơn một mét bảy, nếu là chiều cao tiêu chuẩn khoảng một mét sáu thì còn chẳng trèo lên được lưng của những con ngựa lai Shire này. Cư An nhìn thấy vậy thì cười lắc đầu, vừa định quay người lại thì phát hiện con trai của Đậu Thảo cũng không chịu ngồi yên. Chắc là vừa nãy thấy bố ngửi mông ngựa nên cũng học theo, vươn cái cổ dài ra muốn ngửi mông một con ngựa cao lớn.

Cư An nhìn mà không biết phải đánh giá hai cha con này thế nào nữa. Đậu Thảo thì còn đỡ, còn ngươi là cái thứ nhỏ xíu chưa cai sữa thì vội vàng cái gì chứ? Ngửi mông ngựa thì cũng thôi đi, ít nhất ngươi cũng phải ngửi đúng con ngựa chứ, ngươi đi ngửi mông một con ngựa đực to lớn làm gì.

Cũng may tính khí của lũ ngựa lai Shire này tốt, nếu đổi lại là ngựa thuần chủng hoặc ngựa thuần chủng Arab thì đã tung vó sau đá bay từ lâu rồi. Thân hình nhỏ bé đáng thương vươn cổ mãi mà chẳng tới được mông con ngựa cao hơn một mét tám, nó đang nhấc hai vó trước lên định mượn chân sau của con ngựa lớn để leo lên. Con ngựa lớn bị chú ngựa con làm cho mất kiên nhẫn, liền đổi hướng tiếp tục gặm cỏ, chú ngựa con cũng chạy theo ra sau lưng con ngựa lớn, tiếp tục nỗ lực ngửi. Cuối cùng, Tuyết Hoa dường như không nhìn nổi nữa, liền hí lên hai tiếng với chú ngựa con, lúc này cái vật nhỏ kia mới luyến tiếc từ bỏ sự nghiệp ngửi mông ngựa của mình, bước những bước nhỏ, ba bước lại ngoái đầu nhìn một cái rồi trở về bên cạnh mẹ, hạ thấp người xuống bắt đầu bú sữa.

Cư An lấy trái cây từ trong không gian ra đặt vào lòng bàn tay, cho con ngựa bên cạnh ăn. Nhìn thấy ngựa gặm hai miếng táo, Cư An đặt táo xuống đất, rồi lần lượt đặt mỗi con một quả trước mặt. Sau khi đặt xong trái cây, chuyện nối dõi tông đường của Đậu Thảo cũng xong xuôi, nó quay trở lại bên cạnh Cư An, lấy cái đầu cọ cọ vào lưng anh.

Quay đầu lại khẽ vỗ vào đầu Đậu Thảo, bảo Đậu Thảo lại gần con ngựa bên cạnh, Cư An giẫm lên bàn đạp trên lưng Đậu Thảo, xoay người một cái là lên được lưng con ngựa Shire bên cạnh. Vỗ vỗ vào lưng ngựa, con ngựa lai Shire này liền dừng ăn cỏ, chậm rãi bước về phía trước. Con ngựa này vừa cử động, cả đàn ngựa cũng theo đó mà di chuyển.

Cứ như vậy, Cư An dẫn đàn ngựa đến bên cạnh một cánh rừng, đây là điểm nghỉ ngơi cố định vào buổi tối của những con ngựa lai Shire này. Gần khu rừng có đặt một vài máng nước bằng đá lớn và vài máng muối. Đến bên máng nước, Cư An nhảy xuống khỏi lưng ngựa, đưa tay hái một quả bí đao màu vàng trong không gian, cho phần thịt bí đao vào trong máng nước. Mỗi lần cưỡi ngựa đi dạo đến đây, Cư An đều cho lũ ngựa Shire này uống nước bí đao trong không gian, đối với thực vật thì có tác dụng rất lớn, còn đối với động vật thì hiện tại nhìn qua thấy ảnh hưởng không lớn lắm.

Dù sao nước bí đao xanh Cư An đã dùng lâu như vậy cũng chưa thấy có ích lợi gì cho chiều cao của gia đình mình, còn về phần bí đao vàng, ngoài việc dùng để đối phó với cây dương xỉ rễ thô ra thì Cư An cũng chưa thử nghiệm gì nhiều. Thế nhưng trong lòng Cư An vẫn hy vọng thế hệ này ảnh hưởng không lớn, có thể ảnh hưởng đến thế hệ sau của lũ ngựa này. Mặc dù không biết có thể ảnh hưởng được hay không, nhưng dù sao trong lòng có một niềm hy vọng cũng là điều tốt.

Tất nhiên, gia đình nhà Đậu Thảo thì không được cho uống loại nước này, chiều cao của cả gia đình này Cư An đã rất hài lòng rồi, cả nhà ba người uống là nước bí đao xanh mà Cư An lấy từ trong không gian ra.

Đợi Đậu Thảo uống nước xong, Cư An thu chiếc xô nhựa nhỏ vào trong không gian, mặc kệ lũ ngựa lai Shire này, nhảy lên lưng Đậu Thảo, tiến về phía cánh đồng cỏ bên ngoài trang trại.

Đàn hươu vẫn như cũ, gặm cỏ, đánh nhau tranh giành lãnh thổ, dù sao đó cũng là cuộc sống của những con hươu đực. Kẻ thất bại nào may mắn thì có thể toàn thây rút lui, còn nếu không may mắn thì đã vào bụng gấu hay dạ dày sói rồi.

Cư An trèo qua hàng rào trang trại, men theo con suối đi một đoạn, kinh ngạc nhìn thấy phía xa có ba con sư tử núi đang uống nước, bên cạnh còn có năm sáu vật nhỏ đầy lông lá đang chạy nhảy. Cư An lập tức tâm trạng vô cùng tốt, đây là Hans hoặc Tiến Bảo đã có con rồi. Cư An cẩn thận đi tới, muốn xem mấy chú sư tử núi mới sinh này. Vừa tiếp cận khoảng cách chừng năm mươi mét thì bị sư tử núi lớn phát hiện, ba con sư tử núi lớn lập tức dẫn theo lũ con chui tọt vào trong rừng. Cư An tiếc nuối lắc đầu: ba con sư tử núi này hành tung quá bí ẩn. Trước kia nhìn thấy Cư An thì chỉ thong thả quay đầu bỏ đi, bây giờ có con rồi, thấy Cư An là đổi sang chạy nước kiệu luôn.

Không thể nhìn kỹ lũ sư tử núi nhỏ khiến Cư An hơi tiếc nuối, càng hối hận vì không mang theo ống nhòm, để con của Hans và Tiến Bảo vụt mất khỏi tầm mắt.

Nghĩ lại, Hans và Tiến Bảo đã có con, vậy không chừng Teddy cũng đã có con rồi. Thế là toàn thân anh tràn đầy tinh thần, tìm một sườn núi cao hơn để nhìn xuống cánh đồng cỏ bên suối, kiễng chân nhìn quanh gần hai mươi phút mà cũng chẳng thấy dấu vết gì của vợ Teddy.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:465
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »