Cửa hàng súng đạn đang có người lảng vảng trước quầy, chủ tiệm đi tới chào hỏi Cư An: "Hi! An! Đã lâu không thấy cậu ghé qua."
Cư An ngẩng đầu cười với ông chủ: "Tôi đưa gia đình đi du lịch một chuyến. Mà sao mới có chút thời gian không gặp, cửa hàng lại thành ra thế này rồi?" Dứt lời, cậu chỉ vào những kệ hàng trống trơn gần đó.
Ông chủ cười khổ đáp: "Còn chẳng phải do vị tổng thống tốt bụng của chúng ta gây ra sao. Giờ giá đạn dược đã tăng gần mười phần trăm, thế mà vẫn cứ trong tình trạng có tiền cũng không mua được hàng. Đừng nói tới súng trường tấn công, ngay cả loại súng Ngũ Lục thức do Trung Quốc sản xuất vốn chẳng ai thèm ngó ngàng trước kia giờ cũng thành hàng hiếm." Nói đoạn, ông ta bảo Cư An: "Vào văn phòng của tôi rồi nói chuyện."
Cư An bước vào phòng, tùy tiện kéo một chiếc ghế ngồi xuống. Văn phòng của lão già khá đơn giản, chỉ có một chiếc bàn làm việc bằng gỗ màu sẫm, trên bàn bày hai ba cái bìa hồ sơ, diện tích vỏn vẹn chừng mười lăm, mười sáu mét vuông.
Sau khi ngồi xuống, lão già nói với Cư An: "Hiện tại rất nhiều cửa hàng súng đều hạn chế số lượng đạn dược. Nhiều người từ thành phố lân cận lặn lội đến tận đây để mua, toàn bộ kho dự trữ của tôi trong một tuần qua đều bị vét sạch, đúng là điên rồ thật."
Cư An thở dài: "Vốn hôm nay tôi định đến mua thêm ít đạn, xem ra cũng chẳng còn gì." Có súng mà không có đạn thì ích gì chứ? Mỗi lần cậu dẫn Ni Ni ra trường bắn, một tuần cũng phải tiêu tốn cả mấy trăm viên. Giờ mỗi người chỉ được mua giới hạn ba hộp, thậm chí còn không đủ cho con bé chơi.
Lão già nói: "Hai loại đạn súng bắn tỉa tôi vẫn để dành lại cho cậu một ít, mỗi loại hai trăm viên. Lần tới có hàng tôi sẽ giữ thêm cho cậu, nhưng cũng không thể lấy nhiều quá, thời gian này cậu phải dùng tiết kiệm thôi."
Cư An thở dài: "Vậy thì đa tạ ông. Sau này có loại đạn vỏ đồng gì đó, nếu có thì cũng để dành cho tôi một ít." Dù sao có hai trăm viên vẫn hơn không, cứ tạm dùng để thỏa mãn cơn nghiện đã.
Lão già tiếp lời: "Rất nhiều người đang quyên góp tiền cho Hiệp hội Súng trường để kiện chính phủ về lệnh cấm súng của Obama." Ông ta cười mỉa: "Tôi luôn cho rằng ông ta là một vị tổng thống tốt." Nói xong lại thở dài. Là một người già da trắng bảo thủ ở miền Tây, ông ta vốn không có thiện cảm với Obama. Hơn nữa, có vài tờ báo còn trực tiếp bình phẩm về vợ của Obama, ví bà ấy giống như một ngôi sao điện ảnh. Nếu cậu biết tờ báo đó nói bà ấy giống ai thì chắc chắn sẽ không cười nổi đâu, họ bảo vị phu nhân này trông giống nữ chính trong phim "Hành tinh khỉ", chính là con khỉ cái đó. Cư An lần đầu đọc báo đã bật cười, mà phải công nhận là giống thật.
"Ha ha!" Cư An cười nhẹ. Ở Montana này người da trắng chiếm đa số, hầu như chẳng thấy bóng dáng người da đen nào. Tỷ lệ ủng hộ Obama trong cộng đồng người da trắng rất thấp, nhất là vụ cải cách y tế. Các cuộc thăm dò ý luận cho thấy cải cách y tế chỉ có tỷ lệ ủng hộ là ba mươi phần trăm. Nghe thì có vẻ hay ho đấy, để toàn bộ người dân Mỹ được hưởng bảo hiểm y tế, thế nào? Không tệ đúng không? Nhưng người dân Mỹ lại chẳng hề mua món hàng này, họ cho rằng chính phủ Mỹ đang quản lý quá tay, việc cưỡng chế cá nhân mua bảo hiểm y tế là đi ngược lại với quyền tự do của công dân mà hiến pháp đã ban tặng. Tóm lại là một mớ hỗn độn, tỷ lệ ủng hộ Obama cũng đang sụt giảm.
Hơn nữa, Obama còn không ngừng nhắm vào phố Wall, muốn những ông trùm tài chính này phải móc hầu bao ra nhiều hơn. Ai mà chẳng xót tiền, đâu có chuyện dễ dàng như thế. Tất nhiên, đến lúc đọc Thông điệp Liên bang thì càng náo nhiệt hơn, Đảng Dân chủ muốn cải cách còn Đảng Cộng hòa thì ngáng chân. Tóm lại, chính trường Mỹ đang vô cùng sôi động.
Nhưng chuyện này thì liên quan gì tới cậu chứ? Cậu đang đau đầu vì đạn dược không đủ dùng đây này. Sau khi trò chuyện chính trị với lão già một hồi và chửi bới Obama một trận, Cư An đứng dậy nói: "Vậy tôi về đây, chỗ đạn này tôi mang đi luôn hay sao?"
"Hai hôm nữa tôi cho người gửi qua cho cậu." Lão già cười nói.
Cư An gật đầu, bước ra khỏi văn phòng. Lúc đi ra, thấy người xếp hàng mua đạn vẫn đông như cũ, cậu lắc đầu rồi đi ra bãi đỗ xe, lên xe nổ máy.
Trong lúc lái xe, cậu nghĩ về cảnh xếp hàng mua đạn, cảm thấy sao mà giống hồi nhỏ ở nhà đi mua lương thực bằng tem phiếu thế không biết. Cậu thầm nghĩ, hay là gợi ý cho Obama in ít tem phiếu đạn dược đi, như vậy còn tăng thêm tỷ lệ việc làm, nhà máy in cũng cần người mà, đúng không? In tem phiếu đạn dược nhất định phải thực hiện trong nước Mỹ để tránh làm giảm năng lực cạnh tranh của Mỹ. Nghĩ đến đây, cậu không nhịn được mà bật cười.
Về đến nhà, Cư An đỗ xe lại. Vừa đi tới cửa, cậu đã nghe thấy Võ Tòng gầm gừ với mình hai tiếng, để lộ hàm răng trắng tinh. Nhìn thật là thuận mắt, sao trước đây mình không nghĩ ra chiêu đánh răng cho nó sớm hơn nhỉ?
Cậu đắc ý bước vào nhà, chào hỏi Dana, Cora và ba đứa trẻ, rồi tự hào khoe: "Mọi người xem này, cả nhà toàn răng trắng tinh, tuyệt không nào."
Vương Phàm đang ngồi trên ghế sofa bấm điều khiển tivi, quay đầu lại nhìn thấy Cư An liền đặt điều khiển xuống: "Đi, chúng ta vào thư phòng của cậu nói chuyện chút."
Cư An ngẩn người, sau đó cười nói: "Với cậu thì có gì để nói chứ? Lại còn phải tránh mặt Cora, có gì thì nói ngay tại đây đi." Cậu đoán chắc Vương Phàm định tính sổ với mình, lại còn muốn nói chuyện riêng? Cậu đây không dễ mắc lừa đâu.
Vương Phàm tựa lưng vào sofa nói: "Hay là đừng để bọn trẻ luyện thư pháp nữa, hồi nhỏ tôi luyện mà đau cả đầu. Đổi sang học nhạc cụ gì đó đi, vừa có thể tu dưỡng tâm tính, sau này có biểu diễn gì cũng có cái để khoe."
Cư An nghe xong suy nghĩ một chút: "Học nhạc cụ cũng được. Nhưng như vậy chẳng phải lại phải thuê giáo viên sao? Hơn nữa chuyện bọn trẻ viết chữ thì tính sao? Luyện thư pháp là phụ, dạy bọn trẻ viết tiếng Trung mới là chính chứ."
Vương Phàm đáp: "Thì hai đứa mình dạy trước, bắt đầu từ viết một, hai, ba, bốn hay Bách gia tính gì đó. Mỗi tuần học tầm hai ba tiếng, chia làm hai ngày, hai đứa mình luân phiên dạy." Vương Phàm nhìn Cư An cười nói.
Mẹ kiếp! Thế này chẳng phải lại tự đẩy mình vào tròng sao? Cậu nhìn quanh, Dana và Cora đều đang nhìn mình, chẳng lẽ lại nói không? Chẳng lẽ lại bảo mình không biết viết tiếng Trung? Thế thì vô lý quá. Dù có nói thì người ta cũng chưa chắc đã tin. Xem ra không tránh được rồi, cậu gật đầu, thở dài nói: "Được rồi."
Vương Phàm nói tiếp: "Vương Kiếm Minh một thời gian nữa sẽ đến đây xem sao, tiện thể Ngô Minh cũng đưa vợ sang, ngoài ra Lý Na và Tiền Phong cũng đi cùng."
"Cậu đùa à, sao lại kéo nhau sang một thể thế này?" Cư An hơi ngạc nhiên, bình thường chẳng thấy ai đến, mà một khi đã đến là kéo tới ba nhóm người.
Vương Phàm cười nói: "Vợ chồng Tiền Phong khó khăn lắm mới tranh thủ được thời gian sang Mỹ chơi. Ngô Minh với vợ coi như là đi cùng, còn tiện thể báo cho vợ chồng Vương Kiếm Minh, thế là họ cũng sang xem thử. Có đến Montana hay không thì chưa biết, biết đâu họ lại ở lại New York hay California chơi vài ngày, rồi hẹn gặp chúng ta ở đó. Vừa hay tôi cũng bảo với họ là cậu mới mua biệt thự ở California, đến lúc đó cứ ở chỗ cậu là được."
Cư An cười: "Tôi còn tưởng thằng cha Kiếm Minh chết ở Canada rồi chứ, không ngờ vẫn còn sống. Mấy năm nay chẳng thấy sang thăm thú gì, lần trước bảo đến cuối cùng cũng hủy. Khi nào họ tới?"
"Chắc phải hơn một tháng nữa, còn chờ visa với vài việc khác. Sao, cậu có việc bận à?" Vương Phàm hỏi.
Cư An suy nghĩ rồi đáp: "Cũng không có gì, một tháng nữa thì rảnh lắm. Chỉ là vài ngày tới tôi phải đi Nam Phi một chuyến, gửi một lô máy móc vào khu bảo tồn, tiện thể tôi cũng đi thị sát luôn. Dù sao đó cũng là tài sản của tôi, một năm không ló mặt tới đó một lần thì cũng không hay lắm."
Vương Phàm nghe xong cười nói: "Tài sản cái nỗi gì, toàn là ném tiền qua cửa sổ, chẳng kiếm được nổi một xu."
Cora bên cạnh nghe thấy thì tỏ ra rất hứng thú, chen vào hỏi: "Là khu bảo tồn anh mua ở Nam Phi à? Nghe nói ở đó có cả ngựa vằn với linh dương đúng không?"
Dana cười bảo Cora: "Đồ đạc thì không thiếu, chỉ là giao thông không thuận tiện lắm. Lần trước Cư An đi một chuyến, về kể với em là ngồi xe mất mấy tiếng đồng hồ, mệt muốn chết."
Cora nghe xong nhìn mấy cái đầu nhỏ của bọn trẻ: "Tiếc là bọn trẻ còn nhỏ quá, nếu không cả nhà cùng đi săn ở châu Phi thì hay biết mấy."
"Đợi bọn trẻ lớn thêm chút nữa, mang theo bọn nhỏ cùng đi, đến lúc đó sẽ thuận tiện hơn nhiều." Dana cười nói với Cora. Nhắc đến con cái, hai người phụ nữ lại tíu tít bàn tán về chuyện bọn trẻ.
Cư An nghe một lúc thấy không thú vị lắm, liền dẫn Vương Phàm vào thư phòng. Vương Phàm đóng cửa lại, lập tức túm cổ Cư An: "Tôi giết cậu, đồ khốn, dám bày cái trò ngu ngốc này."
Gỡ tay Vương Phàm ra, Cư An lập tức biện minh: "Vốn dĩ tôi định thuê một giáo viên, nhưng vợ cậu bảo mỗi tuần học vài tiếng là được. Dana vừa nghe thế đã nói thuê giáo viên riêng thì lãng phí. Vợ cậu nhanh mồm nhanh miệng thế, cậu bảo không chịu thì ai chịu?"
Vương Phàm buông Cư An ra, chạy đến ngồi vào chiếc ghế giám đốc sau bàn làm việc. Cư An tùy tiện kéo ghế ngồi xuống, liền nghe Vương Phàm nói: "Lần này cậu đi châu Phi, tôi lại không có thời gian đi cùng, vốn dĩ muốn đi mở mang tầm mắt một chuyến, ai ngờ trong nước lại có việc làm ăn ập đến."
Cư An cười gõ gõ lên bàn: "Có việc làm ăn thì không tốt à, chẳng lẽ phải đợi đến lúc không có việc gì làm mới vui? Cậu đúng là cái đồ dở hơi, không thấy mấy ngày nay tôi chạy ngược chạy xuôi bận tối mắt tối mũi à."
Lời còn chưa dứt, Vương Phàm đã rút một chiếc bút từ ống cắm bút ném tới: "Cút! Cậu thế mà gọi là bận à? Đúng rồi, lần này định đi mấy ngày?"
Cư An bắt lấy chiếc bút, đặt lại vào ống cắm: "Chẳng mấy ngày, ở đó tầm hai ngày rồi về. Chủ yếu là gửi đồ, với lại sắp đến sinh nhật bố tôi rồi, định kiếm cho ông cụ cái áo khoác da." Cậu chỉ mong đến đó lén lút thả đàn sói ra rồi về ngay, không thì lũ linh dương trong không gian của cậu sắp bị ăn sạch mất.
Hai người đang trò chuyện thì nghe tiếng gõ cửa. Cư An hô "Vào đi", liền thấy cái đầu của Đại Quân ló vào.
Cư An nhìn Đại Quân nói: "Vào đi, đàn ông đàn ang gì mà còn ngại ngùng." Đại Quân gãi đầu cười hì hì bước vào, nói với hai người: "Anh An, vợ em ở trong nước mới sang, tối mai muốn mời hai nhà anh và anh Phàm đến nhà em dùng bữa."
Cư An nghe xong cười nói: "Chuyện tốt đấy, cuối cùng cũng đón được vợ sang rồi."
"Vâng! Lúc mới đầu cô ấy còn tiếc cái "bát cơm sắt" ở quê, em phải bảo với cô ấy là chuyện kiếm tiền trong nhà cứ để em lo, thuyết phục mãi cô ấy mới đồng ý." Đại Quân gãi đầu cười nói.
Vương Phàm nghe xong lập tức giơ ngón cái lên: "Lời này nói ra thật đáng mặt đàn ông! Vợ cậu ở trong nước làm gì, công chức chính phủ à?"
"Công chức gì đâu, chỉ là giáo viên tiểu học thôi! Trường học dưới quê cái gì cũng dạy." Đại Quân nghe Vương Phàm khen ngợi liền cười ha hả.
Cư An và Vương Phàm nghe xong, lập tức nhìn nhau đầy ẩn ý.