Cư An cười nói: "Chính là chuyện này, anh bảo họ khẩn trương lên một chút, tôi còn đang đợi thời tiết đẹp để chuẩn bị làm chút việc, đến mùa đông thì không xong đâu."
"Cái đó thì cứ yên tâm đi, tôi vẫn sẽ thông báo cho người môi giới đã giới thiệu cho cậu lần trước, hai người cũng quen thuộc rồi." Mike cười đáp.
Cư An nghĩ ngợi rồi nói: "Lần trước gặp đã hơn năm mươi tuổi rồi, sao lão già đó vẫn chưa nghỉ hưu?"
Mike cười ha hả hai tiếng: "Cái nghề môi giới này, nếu ông ấy muốn làm thì có thể làm đến khi không đi nổi nữa, cậu đừng có lo chuyện bao đồng cho người ta."
"Lần này vẫn yêu cầu cũ, giá phải tốt, diện tích phải lớn, chỉ có hai yêu cầu này thôi. Nếu có gì mờ ám thì tôi sẽ đổi sang công ty môi giới khác." Cư An vừa cười vừa đe dọa Mike.
Đầu dây bên kia, Mike nghe xong liền cười ha hả: "Cậu yên tâm đi, chẳng phải cậu đã có cả đội ngũ luật sư với kế toán riêng rồi sao, muốn lừa cậu đâu có dễ."
Điều này cũng đúng, hiện tại các văn phòng kế toán và luật sư đều có chút cổ phần của Cư An.
Trò chuyện thêm đôi câu với Mike, Cư An cúp điện thoại, bước ra khỏi phòng, đi đến bên cạnh ghế sô pha, nhìn con trai cùng với Tiểu Hổ - con nhà Vương Phàm - đang chổng mông chơi xe đồ chơi trên thảm.
Dana nói với Cư An: "Chiều mai đừng quên buổi biểu diễn của Ni Ni đấy, cả nhà mình cùng đi."
Cư An ngẩn người: "Buổi biểu diễn gì của Ni Ni cơ?"
"Một tuần trước Ni Ni đã thông báo rồi, ngày mai đi xem con bé biểu diễn, diễn một vở kịch." Dana nhìn Cư An phàn nàn.
"Ồ! Anh nhớ ra rồi." Cư An vỗ trán giả vờ như vừa sực nhớ lại: "Em xem trí nhớ của anh này, sao lại quên mất chuyện quan trọng thế không biết. Đi, đi chứ, buổi diễn của con gái mà không đi thì con bé sẽ oán trách chết mất, đến lúc đó cả nhà mình cùng đi." Phong tục ở chỗ người Mỹ này cái gì cũng thích cả nhà cùng xuất động, nhất là khi bọn trẻ có biểu diễn, hòa nhạc hay linh tinh gì đó, lễ tốt nghiệp lại càng không thể thiếu một ai. Ngay cả mẫu giáo mà con bé Ni Ni này cũng có lễ tốt nghiệp, chẳng biết suốt ngày chỉ chơi đùa thì có gì mà tốt nghiệp.
Vừa nói đến đây, điện thoại trong túi quần đổ chuông. Cư An nhìn số lạ, đoán là điện thoại của người môi giới bất động sản, bèn đứng dậy giơ điện thoại ra hiệu với Dana, mẹ và Cora, rồi bắt máy. Ngay sau đó, anh nghe thấy một giọng nói: "Ông An! Tôi là người môi giới đã giới thiệu trang trại cho ông lần trước đây. Gillen! Mike thông báo với tôi là ông muốn mua một trang trại phải không?"
"Ừ!" Cư An đi vào một căn phòng, đóng cửa lại, nói lại yêu cầu của mình một lần nữa rồi bảo: "Lần này tìm cho tôi nhiều trang trại để xem một chút nhé."
"Vậy ông có yêu cầu gì về hệ thống tưới tiêu của trang trại không?" Gillen nghe xong liền hỏi.
Cư An nghĩ một lát: "Nếu có hệ thống tưới tiêu hoàn chỉnh thì tất nhiên là tốt, không có cũng chẳng sao, quan trọng là giá cả phải hợp lý." Dù sao nếu không có thì giờ anh cũng có tiền để làm, biết đâu bây giờ làm lại còn rẻ hơn, kinh tế đang suy thoái mà, thời điểm tốt biết bao.
"Vậy tôi hiểu rồi, vài ngày nữa tôi sẽ gửi tư liệu một số trang trại qua cho ông, nếu ông ưng ý trang trại nào, tôi sẽ dẫn ông đi xem thực tế." Gillen nói.
Cư An gật đầu: "Được, cứ thế đi." Cúp điện thoại, Cư An đi ra phòng khách nhìn một lúc. Mẹ, Dana và Cora đang chơi cùng lũ trẻ, chẳng thấy chán chút nào. Cư An xem một hồi thấy chẳng có việc gì làm, bèn hỏi Cora: "Vương Phàm đi đâu rồi, sao vẫn chưa về?"
Cora cười với Cư An: "Anh ấy đi cùng Miles đến công ty giết mổ rồi, bảo là tối nay không về ăn cơm."
Dana cười nói: "Anh ấy thấy một mình buồn chán ấy mà."
Cư An cười đáp: "Anh mà buồn chán sao? Anh có đầy việc phải làm đây này. Bây giờ anh đi xem trang trại đây." Nói xong, anh bế con trai lên hôn một cái. Thằng bé đang chơi vui với bạn mà bị bố ngắt quãng nên không vui lắm, cứ vặn vẹo người. Cư An vừa ghé mặt vào đã bị con trai đẩy ra: "Ngứa, ngứa." Đây là chê râu bố đâm vào mặt. Nhưng cánh tay nhỏ sao có thể thắng được chân to, anh cọ râu vào mặt con một cái mới chịu thả thằng bé xuống, rồi vui vẻ đi ra ngoài.
Đến ngoài sân, anh leo lên trực thăng rồi khởi động. Lúc này mới thấy hơi đau đầu thật, đúng là không biết đi đâu, thôi thì cứ bay một vòng quanh trang trại rồi đi xem đàn sói giết thời gian vậy. Bay một vòng rồi chơi với đàn sói một lúc, đợi đến khi mặt trời sắp lặn anh mới trở về nhà.
Thời tiết ngày hôm sau không tốt, trời lất phất mưa phùn, đành ở nhà đánh cờ tướng với Vương Phàm. Đến sau bữa trưa, cả nhà nghỉ ngơi một chút rồi Cư An mới đưa mọi người đến trường của Ni Ni. Bố mẹ Cư An, Dana cùng với con sư tử nhỏ của Dana, cả nhà không thiếu một ai đi xem Ni Ni biểu diễn.
Đến bãi đỗ xe của trường thì đã có rất nhiều xe đậu ở đó. Cư An đến trường không ít lần, đủ các lý do như trao đổi giữa phụ huynh và giáo viên, tính trung bình cũng ít nhất một tuần một lần, phần lớn là Dana đến. Chẳng biết trường học ở đây sao mà lắm chuyện thế không biết, hồi nhỏ Cư An mà bị gọi phụ huynh thì chắc chắn là đã gây ra họa lớn gì đó, còn ở đây thì ba bữa lại chạy đến trường.
Cư An bế con trai trên tay, Dana che ô, bố mẹ Cư An đi theo phía sau, cùng hướng về phía hội trường của trường.
Đến cửa thì thấy một tấm biển đề "Buổi biểu diễn kịch của học sinh lớp hai", còn có một mũi tên. Men theo hướng mũi tên, cả nhà Cư An đi vào một hội trường nhỏ, trông giống như giảng đường hay rạp chiếu phim nhỏ ở đại học của Cư An vậy, tổng cộng chỉ có khoảng hai trăm ghế ngồi. Cả nhà tìm được vị trí tốt rồi ngồi xuống. Giáo viên của Ni Ni thấy Dana và Cư An đi tới liền trò chuyện một lát về tình hình của Ni Ni ở trường, nhân tiện khen con bé hoạt bát, cởi mở lại còn có khả năng thực hành tốt.
Giáo viên vừa đi, Cư An và Dana ngồi xuống. Cư An nói với Dana: "Chuyện con bé hoạt bát cởi mở thì anh tin, có mấy đứa trẻ cùng tuổi nó mà dám túm đuôi sư tử, báo kéo lê không cho chạy đâu." Con bé càng lớn càng nghịch ngợm, cứ có thời gian là lại hành hạ mấy con thú, ước chừng chẳng bao lâu nữa, mấy con vật nhỏ đó sẽ phải chạy lên cây giống như Hán Tư và Tiến Bảo thôi.
Dana cười: "Cũng may là không hành hạ Teddy."
Cư An bĩu môi: "Nếu mà hành hạ được thì em xem nó có tha không." Cái đuôi ngắn cũn của Teddy cơ bản là như không mọc, lấy gì mà kéo, hơn nữa thân hình to lớn nằm trên đất như một ngọn núi thịt nhỏ, đừng nói là trẻ con, người lớn cũng chẳng hành hạ nổi.
Trò chuyện với Dana một lúc, con sư tử nhỏ liền kêu lên: "Chị! Chị!" Cư An và Dana ngước nhìn lên, con bé đang chạy về phía mình. Đến nơi, nó hôn lên mặt Dana và Cư An, rồi hôn ông bà nội, sau đó bế đầu em trai cọ cọ khuôn mặt nhỏ nhắn vào, làm thằng bé cười khanh khách.
Nhìn trang phục của con bé, xem ra là đóng vai một bông hoa hướng dương. Đợi giáo viên vỗ tay báo hiệu buổi biểu diễn sắp bắt đầu, nó mới thả em trai ra rồi cùng các bạn nhỏ khác đi vào hậu trường.
Nhiệm vụ của Cư An hôm nay là vừa xem biểu diễn vừa làm nhiếp ảnh gia, ghi hình lại buổi diễn để sau này xem, coi như là quá trình trưởng thành của con. Bình thường Dana là người cầm máy, giờ đã quay được rất nhiều đoạn video về hai đứa trẻ, bảo là để dành cho lúc bọn trẻ lớn lên hoặc lúc hai người già đi ngồi xem lại.
Chẳng mấy chốc bức màn được kéo ra, buổi diễn bắt đầu. Hai đứa trẻ đi lên sân khấu, trong đó một đứa còn hơi căng thẳng, nói được một câu liền quên mất phải nói gì, đứng trên sân khấu cứ gãi đầu, ừ ừ mãi mà không nghĩ ra câu thoại tiếp theo, vẫn là một cô bé bên cạnh nói oang oang cho hết câu rồi kéo nó xuống.
Phụ huynh dưới sân khấu tự nhiên bật cười, rồi vang lên một tràng pháo tay.
Cư An vừa cười vừa quay phim, Ni Ni quả nhiên đóng vai một bông hoa hướng dương, đứng trên sân khấu chẳng có câu thoại nào, chỉ có điều là cùng hát một bài hát.
Toàn bộ vở kịch nói về cuộc sống ở trang trại, có đứa trẻ đóng vai gà con, vịt con, bò sữa gì đó. Hai đứa trẻ đóng vai chính là cặp vợ chồng chủ trang trại, mấy đứa trẻ vài tuổi thì làm sao nhớ được thoại, thường xuyên ngẩn người trên sân khấu, nghĩ nửa ngày không nói được câu nào.
Đứa trẻ đóng vai chủ trang trại mặc một bộ đồ cao bồi, đội mũ cao bồi, trên mặt còn dán râu giả màu đen. Mỗi lần không nhớ ra thoại là lại túm lấy bộ râu, túm một cái là râu rơi ra, rồi lại chổng cái mông nhỏ lên nhặt râu tiếp tục dán lên mặt. Dưới sân khấu tiếng cười vang lên từng đợt, chưa kể có con lợn nhỏ lại phát ra tiếng gà mái kêu, một con bò lại kêu như tiếng lừa.
Cả buổi biểu diễn giống như một vở hài kịch tình huống, tiết mục hay nhất phải kể đến là màn đồng ca của bọn trẻ, đây là phần duy nhất trong vở kịch không xảy ra lỗi. Một vở kịch mà Cư An xem đến đau cả bụng, mấy nhóc tì cứ phạm lỗi ngoài dự kiến, thật sự khiến người ta không nhịn được cười.
Xem trẻ con biểu diễn là xem cái sự vui vẻ, người lớn cũng chẳng để ý xem bọn trẻ diễn có giống hay không, chỉ thấy vui là được. Đợi vở kịch hạ màn, các diễn viên nhí được giáo viên dẫn ra chào khán giả, các phụ huynh dưới sân khấu đều đứng dậy, dành cho các diễn viên nhí những tràng pháo tay nhiệt liệt.
Buổi diễn vừa kết thúc, bọn trẻ chạy về phía cha mẹ mình. Ni Ni tất nhiên cũng quay về chỗ gia đình Cư An, tiếp theo là có thể đưa bọn trẻ về nhà rồi.
Đi đến cửa, vừa hay thấy gia đình của đứa nhóc bị rơi râu kia, giáo viên đang khen ngợi đứa trẻ, không chỉ trẻ con mà phụ huynh cũng vui vẻ hớn hở. Giáo viên ở đây thường không bao giờ nói khuyết điểm của trẻ, ngược lại sẽ khen ngợi ưu điểm, ngay cả những đứa trẻ nghịch ngợm trong lớp cùng lắm cũng chỉ bị "timeout", tức là để đứa trẻ ngồi một mình trên ghế nhỏ nhìn các bạn khác chơi. Ni Ni từng bị một lần, nó nói với Cư An là "timeout" thật khó chịu, nhìn người khác chơi mà mình phải ngồi không.
Cư An nhớ hồi nhỏ lúc bố đưa mình đến trường từng nói với giáo viên là không nghe lời thì cứ đánh mạnh tay, không sao cả. Về nhà nghe chị gái nói bây giờ giáo viên cũng không đánh trẻ con nữa, đều là con một, đánh thì có phụ huynh sẽ đến trường tìm hiệu trưởng. Cư An thì lại ủng hộ việc trừng phạt học sinh một cách thích hợp, đánh vào tay hay vào mông, dù sao Cư An từ nhỏ cũng lớn lên như thế mà cũng chẳng thấy có vấn đề gì lớn.
Giáo viên của Ni Ni dành cho Ni Ni những lời khen tương tự, Cư An đưa cả nhà quay trở về.