Khi Cư An dẫn Ni Ni quay lại quầy hàng của Dana và Cora, mấy món đồ lớn trong nhà vẫn chưa bán được. Nhìn trời, anh nói với Dana: “Thôi, quyên góp hết cho tổ chức phúc lợi đi, mấy thứ này đắt quá, nhà bình thường cũng chẳng dùng đến.” Cư An liếc nhìn máy pha cà phê, mấy trăm đô-la, dù chỉ còn một phần ba giá cũng phải một hai trăm, thật không phải đồ dùng cho nhà thường dân.
Dana ôm chú sư tử nhỏ trong lòng gật đầu: “Vậy dọn dẹp đi, quyên góp xong là về.” Nói xong, cô đứng dậy khỏi ghế vải.
Cư An và Vương Phàm lại bắt đầu khiêng đồ lên xe, sắp xếp xong, Cư An lái xe đến tổ chức phúc lợi trong thị trấn quyên góp hết đồ còn lại. Nhân viên phục vụ làm một tờ giấy biên nhận, nhờ tờ đó mà năm nay Cư An có thể giảm thuế khoảng hơn một trăm đô-la.
Lúc về nhẹ nhõm hơn nhiều, xe kéo trống trơn, chỉ còn mấy cái ghế và một bếp nướng, cả tủ lạnh nhựa đựng thức ăn cũng đã hết sạch.
Về đến nhà, Cư An và Vương Phàm cùng lái xe kéo vào chuồng ngựa để cất. Vương Phàm hỏi: “Hồi nãy cậu đi ra ngoài, Molly có dẫn một người đàn ông đến.”
Cư An gật đầu: “Tôi biết, tôi và Ni Ni cũng gặp rồi, một người đàn ông buộc tóc đuôi sam, tự xưng là đạo diễn độc lập, còn muốn kéo tôi đầu tư bộ phim tiếp theo, bị tôi từ chối.”
“Molly mà lại là bạn của Dana, cậu cũng khá đấy, mấy tháng mà đổi từ bạn này sang bạn khác. Dana có biết chuyện giữa cậu và Molly không?” Vương Phàm hỏi Cư An.
“Biết, sao thế? Hồi đó tôi quen Molly còn là do Dana giới thiệu.” Cư An giải thích với Vương Phàm, vừa nói vừa tháo cái khóa kéo xuống.
Vương Phàm nghe xong nói với Cư An: “Thảo nào, lúc đầu Dana thấy Molly có biểu hiện hơi lạ. Cậu về nhà cẩn thận đấy.”
“Cẩn thận gì? Dana chịu giáo dục kiểu Mỹ, hẳn là không sao đâu.” Cư An nói với Vương Phàm.
Vương Phàm bĩu môi giải thích: “Mặc kệ giáo dục kiểu gì, vợ mà thấy đàn bà từng lên giường với chồng mình thì cũng thế cả.”
Cư An cười nhìn Vương Phàm, chẳng để tâm, chuyện này bao giờ rồi, nếu không gặp Molly thì Cư An còn chẳng nhớ.
Hai người cất xe kéo xong, lái xe về ga-ra nhà Cư An, đỗ xe xong đi vào nhà.
Đến tối, Cư An đọc sách cho hai đứa trẻ xong, về phòng ngủ không thấy Dana trên giường, vào nhà tắm thấy Dana đang soi gương nặn ngực. Cư An cười hỏi: “Em làm gì thế? Nặn chúng làm gì?”
“Hôm nay em thấy Molly, em tưởng sau khi sinh con ngực em sẽ to hơn, ai ngờ vẫn không bằng nó.” Dana thất vọng nhìn gương nói.
Cư An cười ha hả, bước lên ôm eo Dana, đặt đầu lên vai cô: “Của em đã tốt lắm rồi, không cần to quá đâu, trông rườm rà lắm. Cỡ này vừa đẹp. Hồi nhỏ anh không thiếu tình mẹ, ngực to quá anh không thích.”
Dana nghe vậy bật cười: “Em thấy bao nhiêu người đàn ông đều cố tình hay vô tình liếc ngực Molly, kể cả Vương Phàm, thấy ngực Molly còn sững ra đấy.”
Cư An cười ha hả: “Cora có biết không?”
“Cậu nói xem Cora có biết không? Cậu không thấy Molly đâu, ngực ấy thật to.” Dana nắm tay Cư An đang đặt trên bụng cô nói.
Cư An cười nói: “Anh cũng thấy rồi, lúc đó cũng ngạc nhiên đấy.” Cư An thành thật kể cho Dana.
Dana nghe xong cười hỏi: “Thế lúc đó anh có sững ra không?”
“Nhìn một cái là bị cái tóc đuôi sam của bạn trai cô ta thu hút, khiến anh nhớ đến một diễn viên hài Trung Quốc, nói một câu: ‘Cái tóc đuôi sam của anh đẹp quá.’” Cư An bắt chước giọng Triệu Đại Mụ, nghĩ lại lại cười.
Dana thì chưa từng xem tiểu phẩm của Triệu Đại Mụ, xem rồi cũng không hiểu điểm hài ở đâu, nghiêng đầu nhìn Cư An: “Có gì mà buồn cười?”
Cư An bị hỏi ngẩn người, vội chuyển chủ đề: “Molly còn nói với anh rằng bạn trai cô ta là đạo diễn độc lập, muốn kéo anh tài trợ cho bộ phim tiếp theo.”
“Anh không được tài trợ, nếu tài trợ thì để em bỏ tiền.” Dana nghe vậy nói với Cư An.
Cư An hôn lên tóc Dana: “Anh mà có hứng thú với phim ảnh gì đâu, em xem phòng chiếu phim trong nhà dựng lâu thế rồi, chúng ta mới xem có mấy lần đâu.” Mấy lần xem cũng là phim người lớn của Dana, tăng thêm tình thú vợ chồng, toàn đợi bọn trẻ ngủ say mới xem, trên màn hình lỗ mũi của nam nữ chính to như ống cống, trông thật hùng vĩ. Nghĩ đến đây Cư An lại cười, rồi cúi xuống trêu Dana vài câu.
Dana nghĩ đến cũng cười theo.
“Anh đã từ chối cô ta rồi, để cô ta đi mà làm phiền Miles đi. Mà phim ảnh cũng không hiểu lắm, nhìn có vẻ thâm sâu quá.” Cư An ngửi mùi oải hương trên tóc Dana nói.
Cư An nhíu mày: “Bà ấy có hơi quá đáng, đó là con gái mình, sao có thể nói con gái như vậy.”
Dana nói tiếp: “Vì thế nó ít khi về, về cũng chỉ thăm bố, mỗi lần ăn cơm cả nhà là cãi vã, lần nào cũng không vui, nên trước đây anh mới thấy em đi ăn tối với nó.”
Cư An vội chuyển chủ đề: “Cái hội bảo vệ trinh tiết của các em tốt đấy chứ, không phải em làm tốt sao? Hồi anh ở Trung Quốc cứ nghĩ các cô gái Mỹ phóng khoáng lắm, mười lăm tuổi là đã có kinh nghiệm.”
“Cái anh nói thường là các thành phố lớn, ở miền Tây vẫn bảo thủ hơn. Nhưng cái này tùy người, có người đàn ông không thích bạn gái mình chưa có kinh nghiệm, cho là không hết mình. Nên lần đầu tiên cùng anh, em còn rất lo, sợ anh không thích.” Dana cười nói.
Cư An cười ha hả: “Đàn ông Trung Quốc lúc nào cũng thích vợ mình chỉ có một mình anh.” Nói xong hôn lên má Dana: “Tiếc là, có cái thứ nhỏ này nên tối nay không hoạt động được.” Vừa nói vừa sờ bụng Dana cười.
Dana nhẹ nhàng nói với Cư An: “Không sao rồi, nhẹ nhàng là được.”
Cư An nghe thế khúc khích cười gian, bế Dana lên đi về phía giường.
Sáng hôm sau, Cư An tinh thần sảng khoái làm hết công việc trong tay. Đang chải cỏ đậu thì thấy Vương Phàm vừa ngáp vừa đi tới, cười hỏi: “Cậu ra ngoài ăn trộm đêm à, giờ này mà còn ngáp.”
“Đừng nhắc nữa, hôm qua liếc ngực Molly có vài cái bị Cora bắt được, tối về nộp lương thực mấy lần, mệt chết đi được.” Vương Phàm che miệng nói.
“Ha ha ha!” Cư An không nhịn được cười: “Cậu liếc một cái thì thôi, lại còn liếc mấy lần, Cora là cảnh sát nhanh nhạy thế nào, ngay cả Dana cũng thấy cậu liếc trộm, nói gì Cora không phát hiện được.”
Vương Phàm uể oải dắt con ngựa màu nâu ra, không thèm để ý Cư An trêu chọc, bắt đầu chải lông ngựa.
Đúng lúc này điện thoại Cư An reo, anh nhìn thấy là Miles, đoán lại liên quan đến Molly, cái con đàn bà này vừa ló ra đã khuấy đảo mấy nhà không yên, thật không phải bạn tốt: “Này! Miles, có chuyện gì thế? Nếu về Molly thì đừng nhắc.”
“Đúng là chuyện này, tôi đang nghĩ có nên mời Molly đến buổi ra mắt rượu vang không? Dù sao cũng là ngôi sao hạng hai.” Miles cười nói.
Cư An nghe mà vội xua tay: “Thôi đi, chắc cậu lại định bày trò gì rồi. Molly đã có bạn trai rồi, còn là đạo diễn.”
“Chỉ là đạo diễn độc lập thôi, có gì to tát. Hollywood đầy mấy tay đạo diễn đi tìm đầu tư, muốn người ta bỏ tiền thì đợi nó lấy được Oscar đi. Nhưng mà lâu ngày không gặp, con nhỏ này dáng dấp ngày càng tốt, có cơ hội thì lại ‘tập’ thêm.” Miles đầu dây cười nói.
Vương Phàm bên cạnh nghe được hết lời của Miles, nói với Cư An: “So với cậu ta thì tôi chính là học sinh xuất sắc. Cậu xem, y hệt một con vật chỉ suy nghĩ bằng nửa thân dưới.”
Cư An cười, nghe trong điện thoại: “Bên cạnh là Phàm hả? Nói với cậu ta, cậu ta chưa hiểu đời sống quý tộc đâu. Đời sống quý tộc là ban ngày đạo mạo, tối thì vờ vịt qua lại, bảo cậu ta học theo tôi đi.”
“Thôi! Thôi!” Cư An cười: “Kệ đời sống quý tộc của cậu, Vương Phàm đã kết hôn rồi, cậu tự chơi đi.”
“Đừng mà, mấy hôm trước Molly gửi cho tôi một kịch bản, tôi thấy cũng tạm được, có vẻ có thể kiếm tiền.” Miles vội nói với Cư An.
Cư An đáp: “Đầu tư nữa à? Cô ta vòng vèo một hồi làm hai nhà không yên, không đầu tư.”
“Vậy tôi tự đầu tư vậy, mười mấy người mỗi người mười vạn đô-la thôi, may ra còn quen vài cô gái xinh, vận may có thể tán được một hai cô.” Miles nói.
“Thôi! Lo cái lò mổ của cậu đi, còn nghĩ tán diễn viên nữ. Không có chuyện gì thì tôi cúp đây.” Cư An nói xong cúp máy.
Bỏ điện thoại vào túi quần, Cư An tiếp tục chải cỏ đậu. Hai người chải ngựa xong, cưỡi vào đồng cỏ đi một vòng, rồi lại đưa ngựa về chuồng.
Vương Phàm về nhà thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nước, còn Cư An thì lái máy bay trực thăng làm nhiệm vụ hàng ngày: tuần tra đồng cỏ, tán dóc với mấy cao bồi, thể hiện sự tồn tại của mình với tư cách chủ trang trại, tự làm mình trông có vẻ bận rộn một chút.