Cao Sơn Mục Trường

Lượt đọc: 1057 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Cú ra tay hào phóng của Cư An (Phần 3)

❊ ❊ ❊

Trở về từ Red Lodge, Cư An vừa bước vào nhà đã thấy Ni Ni đi học về, đang ở trong phòng khách dạy hai đứa em trai lái xe. Đó chính là chiếc xe cảnh sát nhỏ mà Vương Phàm mua cho, hai nhóc tì ngồi xổm trên xe tranh nhau vô lăng, khiến chiếc xe chạy loạng choạng đông tây. Ni Ni đứng phía sau đẩy, Teddy lười biếng đi theo sau cô bé, còn Võ Tòng thì đang ngồi trên đỉnh đầu Teddy, gặm một miếng táo. Kể từ khi mẹ đến, chuyện gọt trái cây cho Võ Tòng cũng đã có người lo.

Cư An treo áo khoác lên giá, bỗng nghe "bộp" một tiếng. Quay đầu nhìn lại thì thấy hai nhóc đã lái xe đâm sầm vào chiếc bàn dài cạnh tường, khiến cái bình hoa lớn trên đó suýt chút nữa rơi xuống. Hai tay lái "vi phạm giao thông" này đã lái xe chui tọt xuống gầm bàn. Ni Ni chổng mông lôi xe ra, Teddy thấy vậy liền ngậm lấy đuôi xe, nhẹ nhàng lùi hai bước, chiếc xe liền thoát khỏi gầm bàn, hai tài xế nhí lại tiếp tục hành trình.

Quan sát một chút, Cư An bước đến cạnh Dana và Cora, ngồi xuống ghế sofa: "Anh yêu, anh về rồi đây." Nói xong, anh hôn lên mặt Dana.

"Về nhanh thế, xem trang trại thế nào rồi?" Dana hỏi.

"Mẹ đâu rồi?" Cư An hỏi một câu rồi giải thích: "Trang trại đó cơ bản là chẳng có gì cả, năm nay coi như bỏ, phải đi xem một cái trang trại tốt hơn. Năm nay lắp đặt hệ thống tưới tiêu cùng mấy thứ linh tinh khác, sang năm mới dùng được. Ngày mai anh phải đến Stockton ở Missouri xem thử."

Cora nghe xong liền hỏi: "Lần này lại mua bao nhiêu mẫu Anh nữa? Có lớn hơn trang trại hiện tại không?"

Cư An gật đầu cười đáp: "Hơn 94.000 mẫu Anh, chắc là lớn hơn tầm hai ba trăm mẫu gì đó. Nhưng mà chẳng có gì cả, làm một bộ hệ thống tưới tiêu thôi cũng mất hai ba chục triệu rồi, còn khu nhà ở cho cao bồi hiện tại cũng tồi tệ kinh khủng, đều phải sửa sang lại hết. Xem tới xem lui thì chỉ có mấy chiếc máy kéo là anh thấy hài lòng hơn một chút."

"Mẹ theo bố đi chơi trong trang trại rồi." Dana cười nói: "Vậy anh định tiêu bao nhiêu lợi nhuận năm ngoái vào việc này?"

Cư An suy nghĩ một chút rồi nói: "Anh định thế nào cũng phải tiêu khoảng một con số, không thì nhìn tờ khai thuế sốt ruột lắm, đến lúc đó nhìn tiền hoàn thuế mới thấy dễ chịu hơn chút."

"Quả nhiên người càng giàu càng giống Grandet." Cora cười trêu chọc.

Đúng lúc này, điện thoại trong túi Cư An đổ chuông. Anh lấy ra xem, thấy là Mike gọi, liền vẫy vẫy điện thoại với Dana rồi đứng dậy đi sang một bên: "Alo! Mike, có chuyện gì thế? Về buổi họp báo của vườn nho thì anh biết rồi."

"Hôm nay mua trang trại thuận lợi chứ? Tôi nghe nói cậu xem qua một lúc là chốt luôn. Tiếp theo định mua thêm một mảnh nữa à?" Đầu dây bên kia, Mike cười hỏi.

"Cứ dây dưa mãi thì có ý nghĩa gì, tôi thấy đất đai cũng tạm, diện tích lại rộng nên mua thôi. Ngày mai lại phải đi Missouri xem tiếp. Năm nay định tách bớt mấy con bò cái trắng ra, cần một trang trại có cơ sở vật chất đầy đủ." Cư An vừa đi ra ngoài vừa trò chuyện với Mike.

Vừa ra đến cửa sau, anh nghe Mike nói: "Cạnh biệt thự của tôi hiện tại có một căn biệt thự nghỉ dưỡng, nghe nói đang muốn bán, cậu có hứng thú không? Kiến trúc hình chữ T hai tầng, phía trước có bãi biển, giá 13 triệu USD, vị trí rất tuyệt."

"Biệt thự nghỉ dưỡng của anh á?" Cư An ngẫm nghĩ một chút là hiểu ngay, Vương Phàm từng đến đó chơi rồi: "Biệt thự nghỉ dưỡng thì để tôi hỏi ý Dana đã. 13 triệu USD, cái này không rẻ đâu. Chẳng phải bây giờ kinh tế đang suy thoái sao? Mà vẫn đắt thế à?"

Mike nghe Cư An than phiền liền nói: "Kinh tế suy thoái thì người giàu vẫn sống như thường thôi. Hiện tại căn biệt thự này giá 13 triệu, lúc kinh tế tốt là hơn 16 triệu đấy. Hơn nữa nó còn có bến du thuyền riêng lớn gấp đôi căn biệt thự hiện tại của tôi, cả nhà đến nghỉ dưỡng rất tuyệt. Lái xe hơn hai mươi phút là có một sân bay nhỏ, đến lúc đó mua một chiếc máy bay tư nhân thì tiện biết bao, dù sao cậu cũng đâu có thiếu tiền."

Cư An nghĩ đến máy bay tư nhân, bạn hiền đây chắc sang năm là có tiền, có thể cân nhắc: "Máy bay tư nhân thì tôi khá hứng thú, nhưng năm nay thì không được, sang năm hoặc năm sau đi, mua một chiếc Boeing 737 về cho oai." Một chiếc Boeing 737 dù sao cũng phải vài chục triệu đến một trăm triệu USD.

"Mua lớn quá thì nhiều sân bay không hạ cánh được đâu. Muốn mua máy bay tư nhân thì cứ Gulfstream hoặc loại nhỏ hơn đi. Sân bay nhỏ cũng hạ cánh được, tốc độ bay của Gulfstream là nhanh nhất trong các dòng máy bay thương mại, bớt người đi là có thể vượt đại dương rồi. Nếu hai năm tới cậu muốn tính thì xem tài liệu đi, có tiền thì đặt hàng. Ước chừng đến lúc nhận được cũng phải sang năm hoặc năm sau rồi." Mike cười nói với Cư An.

Cư An nghe xong liền hỏi: "Thế này là tôi trả tiền rồi mà không nhận được ngay, phải đợi một năm à?"

Mike đáp: "Chắc chắn rồi. Rất nhiều linh kiện cá nhân là phải tùy chọn, có hẳn một quản lý chịu trách nhiệm về máy bay của cậu, cũng giống như đặt mua Rolls-Royce hay Bentley vậy. Cậu không nghĩ là chỉ mình cậu mua thôi đâu nhỉ? Dòng Gulfstream G550 vừa ra mắt năm đầu, đơn đặt hàng đã xếp lịch cho hai năm sau rồi."

"Mẹ kiếp! Thế thì hôm nay tôi cân nhắc thêm đã, hỏi ý Dana về chuyện biệt thự nghỉ dưỡng trước. Đúng rồi, có bao gồm du thuyền không?" Cư An chợt nhớ ra.

Mike trả lời: "Không có du thuyền, nhưng năm nay nếu cậu muốn đi thì du thuyền của tôi đang để trống, đến lúc đó cứ lấy mà chơi."

"Thứ này đúng là không có cái nào thảnh thơi, toàn phải đặt hàng, mà đã đợi là đợi một hai năm." Cư An lắc đầu nói.

Tán gẫu thêm vài câu với Mike, Cư An quay vào nhà, nhìn Dana đang ngồi trên sofa hỏi: "Mike giờ thành nhân viên tiếp thị qua điện thoại rồi, vừa gọi điện bảo biệt thự nghỉ dưỡng cạnh nhà anh ta muốn bán, hỏi chúng ta có hứng thú không."

Cora nghe vậy liền nói: "Căn biệt thự đó rất đẹp, kiến trúc hai tầng, phía trước có một bãi biển riêng rộng lớn, phong cảnh cực kỳ tuyệt vời. Lúc tôi và Vương Phàm đến biệt thự của Mike nghỉ dưỡng, tôi từng nhìn thấy từ xa rồi."

Dana nghe xong liền hỏi Cư An: "Trong nhà chẳng phải còn định mua trang trại sao? Có số tiền đó thì mua thêm trang trại đi, một năm đi một hai lần, nuôi một căn biệt thự không cần thiết đâu. Chẳng phải anh từng nói muốn mua một vườn cây ăn quả sao, vừa hay số tiền đó dùng vào vườn cây là được."

"Nghe em hết. Nhưng trang trại năm nay hoặc năm sau không cần mua nữa. Hiện tại hai trang trại mới mua đủ dùng trong hai năm. Đợi đến khi bò của chúng ta không còn chỗ thả thì hẵng mua trang trại khác. Nuôi loại bò khác anh không quen, lại còn chuyện mua bò các thứ, phiền phức lắm." Cư An cười vỗ vỗ tay Dana rồi đứng dậy từ sofa: "Vậy giờ anh đi trả lời Mike đây."

Cora ở bên cạnh nói với Dana: "Căn biệt thự đó thực sự rất tốt, em cứ đi xem thử đi, đừng vội đưa ra quyết định. Biệt thự nghỉ dưỡng đợi kinh tế hồi phục là giá sẽ tăng vọt đấy, coi như là một khoản đầu tư cũng tốt."

Dana nghe vậy liền bảo Cư An: "Vậy anh đi xem thử đi, đến lúc đó em xem trên mạng sau."

Gật đầu, Cư An đi ra ngoài gọi điện cho Mike: "Vợ tôi đồng ý cho tôi đi xem rồi, vậy anh sắp xếp thời gian đi, nhưng phải đợi tôi xem xong trang trại đã."

Mike cười đáp: "Tôi chỉ báo cho cậu biết thôi. Lát nữa tôi đưa số điện thoại của cậu cho môi giới bất động sản, hai bên hẹn thời gian mà xem. Nhưng tôi nói trước, cậu phải nhanh lên, người xem căn nhà này nhiều lắm đấy."

"Ừ! Tôi biết rồi." Cư An gật đầu đồng ý rồi cúp máy.

Sau đó anh quay lại nhà, ngồi xuống sofa nghe Dana và Cora vừa xem tivi vừa trò chuyện. Nghe một lúc thì anh không muốn nghe nữa, chẳng hiểu sao hai người phụ nữ này cứ gặp nhau là có bao nhiêu chuyện để nói.

Anh đứng dậy đi vào thư phòng trên lầu, lên mạng xem máy bay để nắm tình hình. Tìm kiếm một hồi thì đâu đâu cũng thấy, nào là Boeing BBJ của Jay Chou, Bombardier Challenger của chú Benshan. Máy bay tư nhân đứng đầu bảng là Gulfstream G550. Ở trong nước, đồng chí Yuzhu nổi tiếng có một chiếc, còn có cả người họ Quế của "công xưởng máu" mà Cư An vô cùng khinh bỉ.

So sánh một chút thì đúng là rất tốt, Boeing thì tầm bay tốt nhưng thứ này quá lớn, sân bay nhỏ không đỗ được. Gulfstream có lợi thế hơn nhiều, ở sân bay trung tâm thành phố cũng hạ cánh được. Nhìn giá cả sáu bảy mươi triệu USD, Cư An lắc đầu, thôi vậy, năm nay cứ bỏ qua, đợi sang năm tính tiếp. Năm nay không biết còn phải tiêu pha vào những gì, thật sự không có cơ hội dùng, hơn nữa mua về cũng chẳng biết làm gì, chẳng lẽ ngày nào cũng bay từ Lewistown đến Missouri chơi à? Hiện tại mà nói thì hiệu năng chi phí không tốt, vẫn là biệt thự ven biển phù hợp hơn.

Lướt qua các nhóm chat, tán gẫu với các bạn học một lúc, Cư An đóng laptop rồi đi vào không gian, chơi đùa với bầy sói và hà mã một lát.

Từ không gian ra ngoài, anh xuống lầu thì nghe thấy hai đứa nhỏ đang sụt sùi khóc. Dana và Cora đang nói gì đó với con trai mình. Cư An nhìn thấy liền hỏi: "Đây là bị làm sao thế, sao lại rơi 'hạt đậu vàng' rồi?"

"Các em chơi với nhau rồi cãi nhau, sau đó đánh nhau nên khóc đấy ạ." Ni Ni nói với Cư An.

Hóa ra là trẻ con đánh nhau, Cư An cũng chẳng quản, chuyện quá đỗi bình thường. Dana và Cora nói vài câu rồi cũng buông tay, hai đứa nhỏ mặt vẫn còn vương nước mắt lại ngồi xổm xuống chơi với nhau tiếp.

Xem tivi một lúc, bố mẹ từ trang trại trở về. Cư An hỏi mẹ: "Đi chơi ở trang trại thế nào mẹ?"

"Toàn là bò với cừu, có gì hay đâu, chẳng bằng ở nhà trông cháu cho mẹ." Mẹ xua tay rồi nói tiếp: "Trời không còn sớm nữa, mẹ đi chuẩn bị cơm tối đây." Nói xong, bà đi về phía nhà bếp.

Nghe mẹ nói vậy, Dana và Cora cũng đứng dậy đi vào bếp giúp đỡ. Bố thì ngồi xuống cạnh sofa, cầm lấy điều khiển từ xa, chuyển sang đài vệ tinh trong nước xem phim truyền hình.

"Nghe nói hôm nay con lại đi mua trang trại à?" Bố quay đầu hỏi Cư An.

"Vâng." Cư An gật đầu.

Bố nghe xong thở dài nói: "Ông bà nội con mà còn sống thì tốt biết mấy, nhìn thấy nhà mình có nhiều đất thế này không biết sẽ vui đến mức nào."

Cư An an ủi bố: "Vậy lần tới đi tảo mộ, bố cứ nói với ông bà là được, để ông bà dưới suối vàng cũng được vui vẻ. Giờ chúng ta đã có gần 200.000 mẫu Anh đất rồi, đổi ra đơn vị trong nước là 1,2 triệu mẫu, thế này thì vui rồi nhé."

Bố nghe vậy cười nói: "Thế thì nhiều thật đấy, nhà mình cũng thành địa chủ lớn rồi." Nói xong, ông cười vỗ vỗ chân Cư An đầy mãn nguyện.

Ông nội Cư An cả đời tự làm ruộng, cũng chỉ được tầm hơn mười mẫu đất, nếu biết cháu trai mình có cả triệu mẫu đất, có khi ông vui quá mà đi gặp tổ tiên sớm thật cũng nên.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:351
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »