Mấy gã cao bồi cùng gật đầu, sau đó bắt đầu bàn tán về mảnh đất mà mình đã chọn. Một lúc sau, Ju An mới biết được Er Zhuang, Du Hu và Da Jun đã chọn ba mảnh đất liền kề nhau gần hồ, cách nhà của Ju An và Wang Fan không xa. Ba gia đình này gần như dính lấy nhau, thể hiện rõ đặc tính thích tụ tập của người Trung Quốc. Còn cha con Thomas và Ryan thì chọn nơi xa hơn một chút, nhà mới của họ cách đây phải đi bộ mất hai mươi phút.
Trò chuyện với các cao bồi một lúc, Ju An đứng dậy từ ghế sofa: "Đã muộn rồi, mọi người đi ăn thôi, chắc thịt cừu nướng cũng gần được rồi". Hôm qua trang trại vừa giết một con cừu, Ju An mang cả con sang, vừa đến nhà mới là cho ngay vào lò nướng mới, đây cũng là lần đầu tiên nhà mới nổi lửa.
Tranh thủ lúc Ju An bày bát đĩa, Wang Fan về nhà gọi Cora, Nini cũng được Ju An chỉ định lên lầu gọi Dana. Khi hai bà bầu đã đến đông đủ, mọi người quây quần quanh chiếc bàn dài kiểu Tây để bắt đầu bữa tiệc. Thịt cừu non nướng cháy cạnh màu caramel ăn kèm với ngô luộc và khoai tây, ai muốn ăn gì thì tự cắt. Ngay cả xương cũng không lãng phí, mấy con vật nhỏ đang ngồi xổm dưới đất đều có cái bụng no căng.
Chín người cộng thêm Teddy và đám thú cưng suýt chút nữa là không đủ một con cừu. Riêng Teddy đã chén gần hết phần cổ cừu cộng thêm cả cái đầu, cuối cùng cũng lấp đầy cái bụng bự của nó, ngay cả xương cũng bị liếm sạch bách, không còn sót lại chút thịt nào, đúng là có kỹ năng gặm xương thượng thừa.
Tiễn đám cao bồi ra về, Ju An và Wang Fan bắt đầu dọn dẹp, hai bà bầu vui vẻ đi bơi, Nini và đám Teddy đương nhiên cũng đi theo.
Sau một ngày yên tĩnh, nhà mới lại trở nên náo nhiệt. Liu Chao, Zhao Nan, cùng gia đình Mike, Miles, Nien và kế toán Charlie đều tụ họp lại, coi như là chúc mừng Ju An và Dana dọn vào nhà mới.
Nhìn đống quà mọi người mang đến, Ju An có chút đau đầu: hai cái máy hút bụi, một máy pha cà phê, bình cà phê các loại. Ju An nói: "Trong nhà vốn đã không thiếu mấy thứ này, các người còn tặng làm gì, đồ đạc hồi kết hôn còn chẳng biết dùng đến bao giờ mới hết, giờ lại thêm đống này".
Miles cười nói: "Cũng không biết tặng ông cái gì, cứ lấy đại một món, nếu không dùng được thì chờ khi nào rảnh đem bán đi là được".
Mike ở bên cạnh cũng cười phụ họa: "Thường thì là vậy, nhà ai dùng không hết thì mang ra hội chợ bán, hoặc quyên góp cũng có thể được khấu trừ chút thuế".
Liu Chao nghe vậy liền trêu chọc: "Cho dù có bán hết thì tiền thuế của An cũng chẳng giảm được bao nhiêu, vài chục vài trăm đồng khấu trừ so với con số khổng lồ kia thì chắc còn chẳng bõ dính răng". Mấy người nghe xong cười ồ lên.
"Charlie! Năm nay thuế của tôi phải đóng nhiều lắm nhỉ?" Ju An cười vài tiếng rồi hỏi kế toán riêng của mình.
Charlie suy nghĩ một chút: "Tính cả hoàn thuế thì khoảng một triệu rưỡi. Nhưng sau này cổ tức từ mấy khoản đầu tư của anh về tài khoản thì sẽ tăng thêm, tính sơ sơ chắc không quá hai triệu hai trăm nghìn".
Ju An nghe vậy ngẩn người, sao ít thế, ít hơn năm ngoái nhiều quá: "Cái này ít hơn năm ngoái nhiều, tôi còn tưởng ít nhất cũng phải hơn năm triệu chứ".
"Năm nay chúng ta được hưởng nhiều ưu đãi, hơn nữa tiền anh đổ vào nhà mới cũng khá nhiều nên phần chịu thuế còn rất ít. Công ty của Chao thuộc doanh nghiệp vừa và nhỏ được hỗ trợ nên thuế cũng có ưu đãi, chỉ có khoản đầu tư vào sản xuất dây câu của anh là không được ưu đãi, 25% thuế vẫn phải đóng đủ không thiếu một xu". Charlie nắm rõ thuế của Ju An trong lòng bàn tay, hoàn toàn thể hiện được trình độ chuyên môn của một kế toán.
Ju An tính nhẩm trong lòng, mức thuế của mình rơi vào khoảng 15% tổng thu nhập. Hèn gì Obama lại muốn bắt giới nhà giàu đóng thuế nhiều hơn, mức thuế của mình quả thực thấp hơn Thomas, ước chừng ông lão phải đóng hơn 20%.
Nghĩ một lát, anh hỏi Mike: "Dây câu của tôi lâu như vậy rồi rốt cuộc có ra trò trống gì mới không đấy? Đừng có chết dí ở cái dây câu đó chứ".
Mike nghe xong cười nói với Ju An: "Đã có chút manh mối rồi, nói là đã tổng hợp được một loại vật liệu mới, nhưng tin tức chính xác thì chưa có. Ước chừng phải vài tháng nữa mới thành công, sao, anh thiếu tiền à?".
Ju An nhìn Mike cười nói: "Ông có bao giờ chê tiền nhiều quá đâu? Tôi chỉ là thấy một đám người nghiên cứu lâu như vậy mà chưa ra cái gì mới nên hơi sốt ruột thôi".
Miles chen lời: "Ông cũng đừng sốt ruột, chuyện này không phải cứ sốt ruột là giải quyết được. Nhưng có một tin tốt đây, rượu vang từ vườn nho của chúng ta đã gần hoàn thành, hiện tại đã đóng thùng rồi. Chỉ hai ba tháng nữa là chúng ta có thể uống rượu vang do chính mình sản xuất".
Ju An nghe vậy gật đầu: "Đây đúng là tin tốt, nếu vị ngon thì tôi đặt trước sáu trăm chai".
Wang Fan cười nói: "Chuyện tốt nha, rượu vang còn chưa lên kệ mà đơn hàng đầu tiên đã đến rồi. Tôi bảo này, ông có uống đâu mà lấy nhiều thế làm gì".
"Tôi không uống, tôi định để vào hầm rượu trong nhà. Chờ đến khi Nini kết hôn thì đem ra đãi khách, chờ con tôi chào đời lại cất thêm một đợt nữa. Sau này mỗi đứa con đều cất một đợt rượu, đến khi chúng kết hôn đem ra dùng, chẳng phải rất có ý nghĩa sao?" Ju An đắc ý nói.
Wang Fan nghe vậy vỗ trán: "Nghe ông nói thế, tôi cũng phải cất một ít, chờ con nhà tôi lớn lên thì dùng".
Miles ở bên cạnh nghe vậy liền nói: "Được rồi! Mấy chuyện đó là chuyện nhỏ, hôm nay chúng ta có hơn ba mươi nghìn chai rượu, hai người cứ việc cất giữ. Đi thôi, chúng ta xem nhà mới của An thế nào".
Ju An nghe vậy liền dẫn mọi người đi tham quan nhà mới. Sau một vòng thưởng thức những lời khen ngợi của mọi người, Ju An dẫn họ đến sân nướng thịt phía sau nhà. Nhìn mặt hồ đóng băng, Miles nói: "Sao không làm cái cầu tàu để thuyền vào? Mùa hè có thể dạy trẻ con chèo thuyền các thứ".
"Tôi nghĩ đến rồi, nhưng giờ là mùa đông, chờ thời tiết ấm lên rồi tính sau. Bây giờ có mua thuyền về thì cũng vứt dưới hồ đóng băng thôi, có chơi được đâu. Ông nhìn chỗ Wang Fan kìa, có cái thuyền đấy, giờ bị băng kẹt cứng không nhúc nhích được kìa". Ju An chỉ vào chiếc thuyền sợi thủy tinh màu trắng nhỏ phía sau nhà Wang Fan.
Mike nhìn rồi nói với Wang Fan: "Lúc này mà anh lại để thuyền dưới sông à? Nên kéo nó lên bờ đi, đừng để băng ép hỏng mất".
Wang Fan nghe vậy ngẩn người: "Còn có kiểu này nữa à?". Ju An cũng không biết mùa đông phải kéo thuyền lên bờ, thuyền mà không để dưới nước thì còn là thuyền sao.
"Băng ở mép hồ dày bao nhiêu?" Miles hỏi Wang Fan và Ju An.
Wang Fan suy nghĩ một chút rồi nói: "Giữa hồ thì chưa ra, nhưng mép hồ chắc phải hơn một mét".
Miles nghe xong lắc đầu: "Nếu vận may không tốt thì thuyền của anh ít nhất phải đại tu đấy".
Nhún vai, Wang Fan nói: "Thôi bỏ đi! Nếu hỏng thì năm sau mua cái cano nhỏ, cái thuyền tay này chơi không đã".
Liu Chao nhìn cảnh vật xung quanh khen ngợi: "Núi xanh nước biếc, chim hót líu lo, đúng là một nơi tốt! Để lại cho tôi và chị dâu ông một chỗ nhé, ra xuân chúng tôi cũng dựng một căn nhà nghỉ dưỡng, chính là chỗ đó đấy. Một mẫu đất bao nhiêu tiền?". Nói xong anh chỉ vào chỗ cách nhà Wang Fan không xa rồi hỏi Ju An.
"Anh chậm một bước rồi" Ju An nhìn theo hướng Liu Chao chỉ rồi nói. Hướng Liu Chao chỉ đúng là mảnh đất mà Er Zhuang đã chọn: "Đã có người đặt rồi, ý tưởng giống hệt anh, ra xuân năm sau sẽ khởi công. Mảnh anh muốn thì tôi tặng anh hai ba mẫu, tôi đang nói là mẫu của Trung Quốc chứ không phải mẫu Anh (acre)".
"Một mẫu Anh thì rộng bao nhiêu, mẫu Trung Quốc là được rồi, vậy cho tôi hai mẫu" Liu Chao cười nói.
Ju An nghe vậy đáp: "Được thôi! Chờ đến chiều anh dẫn chị dâu cầm bản đồ đi chọn chỗ nhé. Những chỗ có vẽ khung là đã có chủ rồi, chỗ nào không có khung thì anh cứ tự nhiên chọn".
Nhìn cảnh sắc xung quanh, nghe lời Liu Chao, Mike cũng thấy động lòng. Cuối cùng Ju An hào phóng tặng mỗi người nửa mẫu Anh đất, để họ tùy ý chọn. Hiện tại mảnh đất này một mẫu Anh chỉ hơn một nghìn đô la, lúc Ju An mua là đã bao gồm cả cái hồ lớn, đất ven hồ thực ra chỉ là quà tặng kèm. Bây giờ ai lấy đất thì trả tiền cũng được, không trả Ju An cũng chẳng so đo, nhiều người đến ở thì mới có nhân khí. Dù sao xung quanh cũng toàn là người quen, không có người ngoài, đến lúc đó cũng náo nhiệt hơn. Hiện tại chỉ có ba nhà Nien, Ju An và Wang Fan, nói thật là ở cũng hơi lạnh lẽo.
Tiễn những vị khách đến chúc mừng, khoảng thời gian tiếp theo, vợ chồng Wang Fan và Cora sáng nào ngủ dậy cũng đến nhà Ju An báo danh. Sau đó hai gia đình cùng ăn cơm, hai bà bầu cũng trò chuyện xem tivi và đi bơi. Wang Fan và Ju An đều cảm thấy cuộc sống ngày càng tốt đẹp, vợ ít cằn nhằn hơn, dành nhiều thời gian quấn quýt bên nhau nói chuyện con cái. Ju An và Wang Fan thì thỉnh thoảng lại cưỡi ngựa cùng nhau đi tìm địa điểm mới để mở trường bắn, trường bắn cũ của trang trại cách nhà mới quá xa. Hai người đàn ông tụ tập với nhau khiến cửa hàng đồ dùng ngoài trời trong thị trấn kiếm được một khoản, lượng tiêu thụ đạn cứ thế tăng vọt.
Wang Fan cũng mua một con ngựa, để thẳng trong chuồng ngựa nhà Ju An, sáng đến cùng Ju An dọn phân ngựa, chăm sóc ngựa, sau đó hai anh em cưỡi ngựa dạo một vòng.
Việc xây dựng trường đua ngựa cũng đến lúc kết thúc, Taoqibao và Saiyata cũng dọn vào nhà mới, cách nhà Ju An khoảng mười phút lái xe. Sanders và Housen cũng dọn đến trường đua ngựa mới này, Housen trở thành quản lý trường đua, lại thuê thêm năm sáu người nữa.
Tuy nhiên, tạm thời trong tám mươi cái chuồng ngựa của trường đua mới chỉ có hai con ngựa. Mike nói cái giá mà Ju An đưa ra không phải là hơi cao, mà là quá cao. Để ngựa vào trường đua mới của Ju An mất 150.000 đô la một năm, hơn nữa còn phải tự tìm người chăm sóc ngựa, ngoài việc cung cấp cỏ tươi của trang trại và bác sĩ thú y thì Ju An không cung cấp gì cả, mà bác sĩ thú y còn phải tính phí riêng.
Ý của Ju An là yêu đến thì đến, 150.000 đô la là cao thật, nhưng nếu là 10.000 đô la một năm thì con ngựa nào chẳng vào được. Trường đua của anh em là chế độ hội viên, mục tiêu của Ju An là những con ngựa vào được trường đua của mình đều là loại đứng đầu nước Mỹ. Đừng có mang mấy con như con la vào đây, mất mặt không? Ngoài việc nói về huyết thống còn phải nói về thành tích. Nếu anh nói ngựa của anh chạy cuối trong các cuộc thi, anh có thấy ngại khi nhốt chung chuồng với Taoqibao của tôi không. Tóm lại chỉ một câu: đắt thì đắt thật, không có ngựa khác thì trường đua của tôi nuôi mỗi nhà Taoqibao là đủ, máy in tiền Taoqibao có đủ khả năng trả số tiền này.