Thời tiết ở Montana đến tháng Mười đã rất lạnh, thỉnh thoảng còn có một hai trận tuyết. Hôm nay Cư An rất bận rộn, phải cùng Vương Phàm đi nhận rượu từ nhà máy rượu gửi tới. Lô rượu đầu tiên của năm ngoái đã chuẩn bị lên thị trường, toàn bộ quá trình mất hơn một năm, cuối cùng mới khiến người làm rượu hài lòng. Nghe nói hương vị rất ngon, tất nhiên Cư An cũng chỉ nghe người khác nói thôi. Đặt một chai rượu vang một nghìn đô la và một chai năm đô la cạnh nhau, Cư An chưa chắc đã phân biệt được. Cư An giữ lại tám trăm chai cho mình, Vương Phàm cũng giữ lại ba trăm chai, nhà máy rượu còn để lại vài trăm chai dự trữ. Hai vạn hai nghìn chai rượu vang đóng chai còn lại, một nửa tiêu thụ trong nước, một nửa cung cấp cho thị trường Mỹ. Giá một chai rượu vang không cao, khoảng mười sáu đô la Mỹ. Thị trường rượu vang Mỹ cạnh tranh quá khốc liệt, việc quảng bá một loại rượu mới rất không dễ dàng. Có thể vào được một vài siêu thị lớn là nhờ công của Miles và Mike, còn về thị trường trong nước tất nhiên Vương Phàm là người đứng mũi chịu sào.
Mỗi nhà máy rượu thường có nhà thiết kế nhãn hiệu riêng. Có thể thiết kế nhãn cho nhà máy rượu nổi tiếng cũng có thể tô điểm thêm cho sự nghiệp của nhà thiết kế. Nhà máy rượu của mấy người Cư An đương nhiên không mời nổi nhà thiết kế lớn, đành giao cho James, anh rể thứ hai của Dana – một nghệ sĩ vẽ tranh minh họa – lo liệu. Buổi ra mắt rượu mới, Mike và Miles đã dùng khá nhiều mối quan hệ, tổ chức khá thành công. Một số người nếm rượu cũng dành lời khen ngợi cao cho rượu của nhà máy. Nhưng đối với một nhà máy rượu mới, muốn chia một phần thị trường Mỹ không dễ dàng như vậy. Sau hơn một tháng lên kệ, tình hình tiêu thụ vẫn èo uột, nhưng thế này đã được xem là một trong những thành tích tốt nhất của nhà máy rượu mới. Nhiều người bắt đầu dần thích hương vị của nhà máy rượu Cư An. Báo cáo của công ty điều tra cho thấy, năm mươi bảy phần trăm khách hàng là khách quay lại, chứng tỏ rượu mới đã bắt đầu được thị trường chấp nhận từ từ.
So với đó, thị trường trong nước lại khá tốt. Quan hệ của Vương Phàm rốt cuộc rất cứng, hơn một vạn chai rượu vang trong một tháng đã bán sạch. Từ khi bốn người tiếp quản nhà máy rượu, nó cũng bắt đầu có lãi, không cần mấy người phải đầu tư thêm tiền nữa.
Gần nhà mới của Cư An dần dần có không khí nhộn nhịp, tất nhiên phần lớn là các cao bồi của trang trại. Những cao bồi này lần lượt chọn đất ven hồ để xây nhà, đa số là thanh niên khoảng ba mươi tuổi. Mức lương Cư An trả có lẽ thuộc hàng hiếm có ở Montana, thậm chí cả nước Mỹ. Những cao bồi này về cơ bản cũng lần lượt đến tuổi lập gia đình, tất nhiên phải chuẩn bị nhà cửa. Thế là bên cạnh hồ lớn lại có thêm hơn hai mươi căn nhà mới, một khu nhỏ mới cũng dần hình thành. Người trong thị trấn quen gọi khu này là khu phố Khê Thủy Hà.
Hai người lái xe ra sân bay, đem từng thùng rượu vang về nhà. Sau đó mỗi người vào hầm rượu của mình sắp xếp rượu. Cư An khá lười, trực tiếp để các cao bồi xếp các thùng rượu lại với nhau, rồi sau đó... thôi, không có sau đó nữa, thu dọn đồ đạc. Trong hầm rượu hơn hai trăm mét vuông chất đống hơn chục thùng gỗ, còn những ô vuông trên tường dùng để đặt chai rượu vẫn trống trơn.
Sắp xếp hầm rượu xong, Cư An vào phòng khách thấy Cora và Dana mỗi người bên cạnh một chiếc xe đẩy em bé, hai đứa trẻ đang ngủ. Thấy Cư An lại, Dana hỏi: "Rượu vang cất hết rồi? Nhanh vậy?"
Cư An gật đầu: "Ừ! Cất xong rồi, có gì phiền phức đâu, chỉ cần đặt thùng vào hầm rượu là xong". Vừa nói vừa đi về phía xe đẩy của con trai. Nhìn khuôn mặt trắng trẻo mũm mĩm của thằng bé, hai bên má thịt căng tròn sắp chảy xệ xuống, miệng nhỏ chúm chím đang ngủ say, Cư An muốn dùng tay khẽ vuốt má con.
Chưa kịp đưa tay đã bị Dana đập tay ra: "Tay lạnh thế, đừng làm nó thức."
Cư An đành cười, ngồi xuống ghế sofa cạnh Dana, cầm một cuốn tạp chí lên đọc, vừa nghe hai người phụ nữ vui vẻ nói chuyện về em bé, đủ thứ chuyện như em bé cười với mình, vân vân.
Lật tạp chí một lúc, Vương Phàm vẫn chưa ló mặt. Cư An đứng dậy khỏi sofa hỏi Cora: "Sao Vương Phàm lâu thế? Sắp xếp mấy cái thùng cũng lề mề vậy!"
Cora cười: "Nó bảo phải bày rượu. Anh tự sang đó tìm nó đi."
Cư An nghe vậy liền mặc áo khoác, ra cửa sau đi về nhà Vương Phàm. Đến cửa gọi to: "Vương Phàm! Nhanh lên! Đến giờ cưỡi ngựa rồi!"
"Anh tự vào đi, tôi đang ở hầm rượu đây" – Vương Phàm trả lời.
Cư An đẩy cửa vào nhà, đi thẳng xuống tầng hầm. Vừa đẩy cửa đã thấy Vương Phàm đang cong mông lau chai rượu. Lau xong thì dán nhãn, rồi từng chai đặt vào ô gỗ nghiêng trên tường. Nhìn hai lần, Cư An nói với Vương Phàm: "Dán nhãn sớm thế làm gì! Đợi đến khi con lớn mở rượu hẵng dán. Anh dán bây giờ, mười mấy năm sau không hỏng hết sao?"
Vương Phàm nghe xong sững người: "Chết tiệt! Sao tôi không nghĩ đến điểm ấy, chỉ nghĩ chai lọ trơn trượt nhìn không đẹp! Vậy cậu cất nhãn rượu ở đâu mà giữ được mười mấy năm?"
"Tôi để trong phòng làm việc của mình. Anh dán được bao nhiêu rồi?" – Cư An hỏi.
Vương Phàm nhìn lại: "Dán được một nửa rồi. Hay là bóc ra?"
Cư An liếc Vương Phàm: "Thôi! Vậy đi. Tôi trực tiếp để thùng vào hầm rượu, đợi con lớn mở thùng."
Vương Phàm nghĩ một lúc rồi nói: "Vậy cậu giúp tôi xếp hết số rượu còn lại lên kệ." Cư An nghe vậy liền ngồi xuống, bắt đầu giúp Vương Phàm xếp rượu. Chỉ vài phút đã xếp hết số rượu còn lại lên kệ. Vương Phàm nhìn rồi nói: "Thế này mới đẹp mắt!"
Cư An đẩy anh ta: "Nhanh lên, nhân lúc thời tiết còn đẹp, chúng ta đi cưỡi ngựa."
Hai người khóa cửa, đến chuồng ngựa của Cư An, dắt ngựa của mình ra cưỡi một vòng. Chạy nước kiệu một đoạn làm cả hai người ấm áp. Nhìn ngọn đồi nhỏ xanh thẫm ở phía xa, Vương Phàm nói: "Năm sau tôi sẽ trả lại văn phòng ở New York, sau này làm việc ở Montana luôn."
"Ừ, chính xác là khỏi phải đi lại hai đầu" – Cư An cười nói.
Vương Phàm cười: "Cora thích không khí ở đây, ở New York hai hôm đã thấy khó chịu, nhất quyết không chịu ở lại nữa cùng con trai."
Hai người đang nói chuyện thì trên trời vọng xuống một tiếng ưng thét vang. Cư An ngước lên thấy hai chấm đen đang bay về phía họ, chớp mắt đã đến gần. Cư An giơ một cánh tay ra, Đại Kim đáp xuống vững vàng, chấm đen còn lại đáp xuống một cái cây gần đó.
Vương Phàm nhìn Đại Kim cười nói: "Chớp mắt cái, Đại Kim đã có gia đình rồi."
Sau khi Tiểu Kim có bạn gái được hơn một tháng, Đại Kim cũng tìm được một bạn tình, một con chim cái toàn thân đen tuyền. Giờ Đại Kim và Tiểu Kim không còn ở nhà nữa. Tiểu Kim chọn một cây lớn bên kia hồ làm tổ yêu, còn Đại Kim cùng bạn đời chọn một cây lớn trên đồi gần nhà Cư An. Bây giờ cách hai ngày, Đại Kim và Tiểu Kim lại về nhà xin ít thịt về tổ. Đối với hai gia đình chim ưng vàng, nhà Cư An trở thành tiệm đồ ăn ngoài.
Bốn con chim ưng vàng có ý thức lãnh thổ rất mãnh liệt, không một loài chim săn mồi nào có thể vào lãnh thổ của hai cặp đôi này, tức là khu vực hồ lớn. Mà hai cặp đôi này lại thuộc loại lười ăn lười làm, chưa bao giờ phải đi săn, cơ bản không rời tổ xa, ngược lại khiến cho nhiều loài chim sống ven hồ chiếm lợi, được bốn vệ sĩ miễn phí, tránh khỏi sự tấn công của chim săn mồi.
Cư An một tay đỡ Đại Kim, tay kia vuốt đầu nó: "Sao? Hai vợ chồng anh tay không đến, lại định về nhà lấy đồ hả?"
Đại Kim kêu hai tiếng như đáp lời Cư An. Cư An khẽ giật tay, Đại Kim liền bay lên trời, con chim cái gần đó cũng bay theo. Hai con chim lượn một vòng rồi bay về phía nhà Cư An.
Buổi chiều, Cư An lái trực thăng một mình đi tuần trang trại. Vương Phàm đi theo hai lần, hết hứng thú với trực thăng rồi nhất quyết không chịu đi nữa.
Chín giờ tối, đọc sách cho Nhi Nhi xong, Cư An về phòng mình. Xem TV một lúc rồi ngủ thiếp đi.
Mơ màng cảm thấy có người đẩy mình, nghe Dana nói: "An! Mau dậy xem, Nhi Nhi có lại ngủ trên giường em trai không?"
Cư An dụi mắt: "Gì cơ?"
Dana nhắc lại một lần, Cư An đành phải rời giường. Nhìn đồng hồ đầu giờ đã hơn một giờ sáng. Lảo đảo đi về phòng con trai.
Vào phòng, bật đèn tường, đến bên giường nhỏ của con trai, thấy cô bé đã chui vào giường em, ôm em trai ngủ say.
Cư An đành bế cô bé lên. Nhi Nhi mơ màng dụi mắt: "Ba ơi!" Rồi nằm gục trên vai Cư An chuẩn bị ngủ tiếp.
"Mẹ không cho con ngủ cùng em, em cũng không thích ngủ cùng người khác" – Cư An vừa bế Nhi Nhi về phòng cô bé vừa nói.
Nhi Nhi lẩm bẩm trong mơ: "Con thích em, người em có mùi thơm."
Dana cho con bú sữa mẹ, thằng bé chưa cai sữa nên người có mùi sữa thơm dễ chịu, khiến cô bé rất thích. Đêm đến khi cô bé đi vệ sinh xong, mơ màng sẽ theo quán tính vào phòng em, chui vào giường nhỏ ngủ. Cư An và Dana nói mấy lần không được, đành mỗi lần lại bế cô bé về phòng.
Dana để con trai ngủ riêng một phòng là vì sợ sau này nó bám người, không muốn đặt nôi trong phòng ngủ của mình và Cư An, muốn rèn cho con thói quen ngủ một mình từ nhỏ, để sau này khỏi phiền phức. Cô bé này chui vào chắc chắn phá hỏng kế hoạch của Dana.
Mỗi lần Dana đi vệ sinh xong vào ban đêm, đều đánh thức Cư An, bảo anh đi xem cô bé có ở phòng con trai không. Ban ngày Dana chăm con, còn Cư An phụ trách nhiệm vụ ban đêm của hai người, phân công rất rõ ràng. Cơ bản mỗi đêm Cư An đều phải dậy hai ba lần, không thì bế cô bé, thì con trai khóc. May mà Cư An thân thể từng trải qua rèn luyện trong không gian, nếu không chắc đã bị hành đến suy sụp. Thật không biết dân văn phòng tự chăm con thế nào, nghĩ tới chuyện này lại thấy hơi thông cảm cho Vương Phàm thiếu ngủ.
Bế cô bé về phòng, đặt lên giường, đắp chăn giúp. Cô bé mơ màng gọi: "Ba ơi."
"Ừ?" – Cư An chỉnh lại góc chăn chờ Nhi Nhi nói gì, ai ngờ cô bé ngáp một cái rồi lại ngủ tiếp. Cư An hôn lên trán Nhi Nhi, rồi về giường mình tiếp tục tranh thủ ngủ. Không biết lúc nào lại bị Dana gọi dậy, tóm lại là lúc nào cũng phải sẵn sàng.