Khoảng bảy giờ tối, Miles dẫn theo Alexia đến nhà, hai người còn mang theo một chai rượu làm quà, trông cũng ra dáng khách quý. Ju’an khiêm tốn vài câu rồi nhận lấy, tiếp đó là màn ăn uống theo lối cũ, cũng chẳng có gì đáng nói.
Ăn xong tiễn hai người đi, hai đứa nhỏ nghịch ngợm cả ngày hôm nay đã buồn ngủ díp cả mắt. Bố mẹ Ju’an dẫn hai đứa trẻ đi ngủ, Ju’an hôm nay được nghỉ một ngày, không đọc sách cho bọn trẻ nghe.
Theo Dana vào phòng ngủ, Ju’an vừa tắm xong, đang định tâm tình vài câu riêng tư với Dana thì cái điện thoại đáng ghét lại vang lên. Cầm từ đầu giường lên nhìn, là Wang Fan gọi tới, anh nghe máy rồi nói vào điện thoại: "Tôi nói này, cậu mới sáng sớm đã không ra thể thống gì, sao lại gọi cho tôi?"
"Đừng nhắc nữa! Tức chết mất, giờ cậu đang ở Los Angeles hay ở nhà?" Wang Fan hỏi.
Ju’an nghe vậy đáp: "Đương nhiên là tôi ở biệt thự ven biển rồi, cậu hỏi cái này làm gì?"
"Tôi sắp về rồi đây, tôi sẽ bảo với Mike ngay, đến biệt thự nhà hắn chơi mấy ngày, đợi đến nơi rồi tôi nói với cậu sau." Wang Fan nói vào điện thoại, giọng điệu có vẻ đang hằm hằm tức giận.
Ju’an nhíu mày nói vào điện thoại: "Tôi nói này, cậu mới về được mấy ngày mà đã quay lại rồi, không ở nhà thêm mấy bữa à?"
"Ở cái nỗi gì, Cora sắp sửa "động chân động tay" với chị họ tôi rồi." Wang Fan ở đầu dây bên kia bực bội nói.
"Phụt!" Ju’an nghe xong liền bật cười: "Tôi nói này, chị họ cậu có đủ trình độ không đấy mà đòi "động chân động tay" với Cora?" Với vóc dáng của Cora, lại từng là nữ cảnh sát chuyên đi bắt khách làng chơi, phụ nữ Trung Quốc bình thường thật sự khó mà đối phó nổi.
"Sao tôi nghe cậu lại có vẻ hả hê thế nhỉ, đợi gặp mặt rồi tôi xử lý cậu sau." Wang Fan nói.
Ju’an bảo: "Cậu đừng đến biệt thự của Mike nữa, mau về nhà ở Montana đi. Tôi đang đi nghỉ mát, cậu lại chạy tới than vãn với tôi, thật không biết điều chút nào."
"Cậu tưởng tôi muốn đến à? Tiểu Hổ nó nhớ chị gái với Tiểu Sư Tử rồi. Cậu chỉ là cái cớ thôi, dự kiến tối là đến nơi." Wang Fan nói xong liền cúp máy.
Ju’an nghe tiếng tút tút trong điện thoại, nhìn máy rồi cười bảo với Dana: "Wang Fan này thật không có lễ phép, chẳng nói lời tạm biệt đã cúp máy, làm gián đoạn chuyện riêng của chúng ta mà chẳng thấy áy náy chút nào."
Dana nghe xong mỉm cười: "Sao họ lại quay về nhanh thế? Chẳng phải bảo là còn một tháng nữa sao?"
Ju’an ném điện thoại lên đầu giường, cười ôm Dana vào lòng: "Quan tâm nhiều chuyện đó làm gì, chúng ta xem tivi tán gẫu thôi." Nói đoạn, anh cầm lấy chiếc gối kê ra sau đầu, Dana tựa vào vai Ju’an, hai người bắt đầu xem tivi.
Sáng hôm sau, Miles đưa cô người mẫu nhỏ của mình bay đến New York, Ju’an ra tiễn họ đến cửa, tất nhiên không cần Ju’an phải đưa ra sân bay vì đã có người lái xe đến đón.
Ju’an quay lại tận hưởng sự nhàn nhã bên gia đình, hôm nay anh đưa hai đứa nhỏ đi bơi dưới biển một lúc, sau đó cả nhà cùng nhau xây lâu đài trên bãi cát.
Đến tối, gia đình Wang Fan đều đã tới. Ju’an đứng dậy mở cửa, liếc mắt một cái đã nhìn thấy trên mặt Tiểu Hổ trong lòng Cora có vài vết cào, đã bắt đầu đóng vảy nhưng trông vẫn khá đáng sợ. Ju’an vừa nhìn thấy liền thốt lên: "Mẹ kiếp, chuyện này là sao thế này?" Đứa trẻ mà Ju’an nhìn lớn lên từng ngày, mới mấy hôm không gặp mà đã bị hủy dung thế này, vết sẹo nhỏ đó trông thật chướng mắt.
Cora liền nói với Ju’an: "Đừng nói bậy trước mặt trẻ con." Nói xong cô bế Tiểu Hổ vào trong nhà. Dana và mẹ nhìn thấy mặt Tiểu Hổ đều hoảng hốt kêu lên.
Ju’an hỏi Wang Fan ở cửa: "Cậu trông chừng kiểu gì mà để mặt đứa trẻ ra nông nỗi này!"
Wang Fan đi vào nhà, Ju’an đóng cửa lại phía sau. Wang Fan vừa đi vừa nói với Ju’an: "Con trai mà, bị thương nhẹ chút cũng không sao. Tất cả là do tranh giành đồ chơi thôi. Tiểu Hổ có một con hổ bông, Cora mua cho, con gái chị họ tôi muốn chơi, Hổ không cho, thế là nó xông tới cướp, không cướp được nên cào một cái lên mặt Hổ."
"Bên cạnh không có người lớn à?" Ju’an nhíu mày hỏi.
Wang Fan lắc đầu nói: "Người lớn đang ở trong nhà nói chuyện với ông cụ, chỉ để đám trẻ chơi với nhau trong sân."
Ju’an liếc nhìn Tiểu Hổ đang bị mọi người vây quanh hỏi han: "Trận này xem ra là chịu thiệt rồi."
"Chịu thiệt thì không có đâu. Lúc người lớn chạy ra, Hổ đang giơ bàn tay nhỏ bé cưỡi lên người con trai của ông anh họ khác của tôi mà đánh đấy. Một đứa bốn tuổi, một đứa bốn tuổi rưỡi, một đứa bị đánh khóc thét, đứa kia bị nó đè dưới thân mà đánh, hai đứa nhỏ kia vậy mà không đánh lại được thằng bé hai tuổi." Wang Fan giải thích.
Ju’an nghe xong liền bảo: "Thế là đánh thắng rồi còn gì, cậu nên khui sâm panh ăn mừng mới phải, sao còn hằm hằm thế kia?"
"Tôi tức chị họ tôi. Vừa nhìn thấy đã chạy lại kéo Hổ ra rồi đẩy nó sang một bên, làm thằng bé ngã ngồi bệt xuống đất. Cora nhìn thấy liền cãi nhau ngay. Trẻ con đánh nhau thì tách ra là được rồi, người lớn như cô ta lại đi đẩy đứa trẻ thì ra thể thống gì? Không chỉ chị họ, mà chồng chị ta thấy con gái mình mặt sưng vù còn lầm bầm chửi bới. Cuối cùng tôi hết kiên nhẫn, chỉ tay vào mặt lão ta bảo: "Thằng cháu, ông mà còn lầm bầm nữa là tôi tát cho đấy, tin không?". Cuối cùng vẫn là bố tôi ra mặt mới dàn xếp xong. Hổ nó không chịu ở lại nữa, cứ khóc đòi về, thế là tôi về luôn." Wang Fan giải thích cặn kẽ cho Ju’an nghe.
Hai người đi đến bên cạnh bọn trẻ, Ju’an thấy mẹ đang ôm Tiểu Hổ nói: "Con nhà ai mà ác thế, nhìn cái mặt nhỏ này xem." Nói xong bà âu yếm vuốt ve đầu Tiểu Hổ.
Nini đứng bên cạnh, vươn tay sờ vết sẹo trên mặt Tiểu Hổ rồi hỏi: "Em trai, có đau không?"
"Không đau!" Tiểu Hổ lắc đầu, rồi giơ ba ngón tay mũm mĩm lên: "Em đánh khóc hai đứa." Nini nhìn những ngón tay mập mạp của Hổ, ấn xuống một ngón: "Đây mới là hai, vừa nãy là ba mà."
Tiểu Sư Tử bám lấy chân Tiểu Hổ, ngẩng đầu nhìn Tiểu Hổ nói: "Đi, chúng ta về nhà, mang theo Teddy, Jinbao và Fa Tiao đi đánh chúng nó."
Đám người lớn nghe thấy lời Tiểu Sư Tử thì dở khóc dở cười. Wang Fan nghe xong liền xoa đầu Tiểu Sư Tử, cảm thán nói: "Bác không uổng công thương cháu." Sau đó quay sang nói với Ju’an: "Con cái anh tôi đúng là vô dụng, thấy em bị đánh mà đứng trơ ra đó. Anh em họ hàng còn biết bảo vệ nhau, nhìn Hổ đánh nhau mà sợ ngây người, đúng là chẳng bằng một góc hồi nhỏ của anh tôi."
Cora lườm Wang Fan một cái, rồi nói với Hổ và Tiểu Sư Tử: "Đứa trẻ ngoan là không được đánh người, đánh người là không đúng, biết chưa?"
Tiểu Sư Tử gãi gãi đầu, ánh mắt có chút mơ hồ nhìn Nini. Nini bảo hai đứa nhỏ: "Người ta đánh mình trước mới là không đúng, người ta đánh mình trước thì mình mới được đánh lại, ông nội râu trắng nói thế đấy." Ông nội râu trắng mà Nini nhắc đến chính là Marcos, lão cao bồi già.
Tiểu Sư Tử lập tức hiểu ra, gật gật đầu.
Cảnh này làm cả Dana và Cora đều không bình tĩnh nổi, bắt đầu giải thích cho ba đứa nhỏ nghe về việc đánh người là không tốt và những tác hại của nó.
Ju’an và Wang Fan nhìn hai lần rồi đứng sang một bên, nhìn hai người phụ nữ giảng đạo lý cho ba đứa trẻ. Ju’an thì không có tâm trí nào bắt con mình phải "đánh không trả đòn, mắng không cãi lại", như thế không gọi là trẻ ngoan, mà gọi là kẻ nhu nhược. Chắc Wang Fan cũng nghĩ thế, hai người đứng trước tấm kính lớn bắt đầu thì thầm với nhau.
Wang Fan cười gian xảo: "Không nói chuyện người lớn, Tiểu Hổ một mình đánh gục hai đứa bốn tuổi, đúng là có phong thái của tôi hồi nhỏ, không hổ là con trai tôi. Cậu không thấy cái dáng nó cưỡi lên người đứa kia mà tát đâu, cái đầu nhỏ cứ húc vào cằm đứa kia, bàn tay nhỏ bé vả bôm bốp, đánh cho đứa kia khóc thét lên."
Ju’an liếc nhìn hắn: "Phét! Cậu hồi hai tuổi mà đánh gục được đứa bốn tuổi à? Chẳng liên quan gì đến cậu đâu, chủ yếu là ở tôi! Cậu nhìn xem con Hổ nhà cậu lớn lên thế nào, lúc còn bò được đã bắt đầu nghịch với Fa Tiao và bốn con kia rồi, sức lực đó đâu phải đứa trẻ bình thường nào cũng có." Những gì Ju’an nói là sự thật, hai đứa nhỏ lúc còn bò được đã bắt đầu đùa nghịch với Fa Tiao và Tan Huang rồi. Đến lúc biết đi thì bắt đầu lấy bốn con sư tử và báo làm đồ chơi, tất nhiên là bốn con sư tử và báo không dám dùng sức. Dù vậy, ngày nào cũng lăn lộn như thế, nếu mà còn không đánh lại hai đứa trẻ được nuông chiều thì mới là chuyện lạ.
Nghĩ một chút, Ju’an nói đùa: "Chỉ là ba đứa này ăn khỏe quá, một bữa ăn hết cả miếng bít tết, lại còn không có thịt không chịu được, rau củ thích ăn thì đếm trên đầu ngón tay. Ai da! Một bữa là mất mấy trăm đến cả nghìn đô tiền thịt bò đấy, nếu đánh tay đôi mà không thắng thì mới là hối hận." Ba đứa nhỏ bây giờ uống toàn là sữa bò nguyên chất không ô nhiễm, ăn thịt bò của trang trại nhà mình, uống nước từ không gian của Ju’an – giờ là nước do quả bí mùa đông hóa thành. Cơ thể nhỏ bé này mà không khỏe mới là chuyện lạ.
Wang Fan nghe xong liền cười: "Tiếc là giờ hai đứa nhỏ không đánh lại được Fa Tiao và mấy con kia nữa. Sau này cứ để bọn trẻ tiếp tục vật lộn với Fa Tiao, cái này chắc còn tốt hơn bất kỳ thầy dạy vật nào nhỉ?"
Ju’an cạn lời chỉ vào Wang Fan: "Còn "mấy con kia"! Fa Tiao là sư tử đực gần trưởng thành rồi, cổ đã bắt đầu mọc bờm, đừng nói là Hổ nhà cậu, chính cậu có đánh lại được Fa Tiao không?" Hiện tại Fa Tiao và mấy con kia đều gần trưởng thành, Tan Huang thì chưa thấy gì rõ rệt, nhưng các đốm đen trên người Fa Tiao và Hua Hua đã dần biến mất, giờ chỉ còn dấu vết ở khuỷu chân. Tiếng gầm cũng đã thô trầm hơn, dự tính nhiều nhất một năm nữa, nhà Ju’an sẽ có sư tử con và báo con chào đời.
Nghĩ đến thể hình hiện tại của Fa Tiao, Wang Fan ngẩn người, lắc đầu nói: "Không đánh lại! Thật sự nếu nó dùng sức vả một cái là tôi nằm ngay, "hạ gục" tôi trong một nốt nhạc."
Hai người phụ nữ vẫn đang giáo dục bọn trẻ không được đánh nhau, đứa trẻ đánh nhau không phải đứa trẻ ngoan. Mấy đứa nhỏ nghe mà đầu óc mơ hồ, nhất là Tiểu Sư Tử, cứ nhìn chằm chằm vào vết cào trên mặt Tiểu Hổ, ánh mắt đầy vẻ ngơ ngác, vươn bàn tay nhỏ bé ra định sờ lên mặt Tiểu Hổ.
Hai người đàn ông đứng trước tấm kính lại đang bàn luận về chiến tích vẻ vang của bọn trẻ, còn nói chuyện một cách hào hứng. Người cha nào mà chẳng muốn con mình dũng cảm hơn một chút, chưa nói đến chuyện bắt nạt người khác, chí ít thì khả năng tự bảo vệ bản thân cũng phải có chứ.