Cao Sơn Mục Trường

Lượt đọc: 977 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 381
Để ta làm cha đỡ đầu

❊ ❊ ❊

Trò chuyện với Miles vài câu, Cư An mới sực nhớ ra buổi tối đã bảo đầu bếp chuẩn bị món Trung, nghĩ bụng khách khứa thế này thì đãi món Tây vẫn tốt hơn, anh vội đứng dậy nói với Miles: "Tôi đi dặn quản gia một tiếng, vốn dĩ chuẩn bị món Trung, không ngờ anh lại ở đây".

Miles gật đầu, vẫy tay với Cư An, tầm mắt lại chuyển sang Alexia, cô người mẫu trẻ mười chín tuổi kia.

Cư An đi vào nhà, vừa vặn thấy Salist đang lau chùi bình hoa ở cửa, thấy Cư An đi vào liền mỉm cười: "Thưa ông!".

Cư An gật đầu với Salist, nói: "Tối nay vẫn đổi thành món Tây đi, trong nhà có hai vị khách, cô dặn hai vị đầu bếp một tiếng nhé".

Salist nghe vậy gật đầu: "Đã rõ, tôi đi thông báo cho hai vị đầu bếp ngay, còn việc gì nữa không ạ?".

"Vậy thôi" Cư An nói xong liền bảo: "Cảm ơn cô". Anh quay người đi về phía bãi biển. Vừa lên tới nơi đã thấy Dana đang cùng hai đứa nhỏ chơi đùa dưới sóng nước, tất nhiên còn có cô người mẫu nhỏ kia, mấy người chơi với nhau rất vui vẻ.

Miles thấy Cư An ngồi lại xuống ghế bãi biển, cười nói với anh: "Buổi họp báo rượu vang mới của chúng ta năm nay tổ chức vào đầu tháng mười, đến lúc đó đừng quên nhất định phải có mặt, tốt nhất là Dana cũng qua đó".

Cư An nghe vậy lắc đầu nói: "Tôi thì có thể qua, còn Dana thì thôi, lúc đó thai đã sáu bảy tháng rồi, hơi nguy hiểm, cứ cẩn thận chút vẫn hơn. Lần này đi máy bay cũng phải hỏi ý kiến bác sĩ, bảo không vấn đề gì mới dám để Dana đi cùng".

Miles cười bảo: "Lần này biết là con trai hay con gái chưa?".

"Con trai, lúc đi kiểm tra là biết rồi" Cư An vui vẻ đáp. Đối với việc có thêm một đứa con trai, Cư An vẫn rất hài lòng, với anh mà nói thì con trai càng nhiều càng tốt.

"Vậy lúc đứa bé chào đời, để tôi làm cha đỡ đầu thế nào?" Miles cười hỏi.

"Anh ư?" Cư An nhìn Miles, cười trêu chọc: "Đừng để nó lớn lên giống anh, thay bạn gái như thay áo thì tôi đau đầu lắm đấy".

Miles cười nói với Cư An: "Cái này cậu không cần lo, cho dù là Ryan khi lớn lên thì bạn gái cũng chẳng ít đi đâu. Nhìn vẻ ngoài này là biết, lớn lên chắc chắn là một chàng trai cường tráng, lại có chút tiền nữa, các cô gái cứ như cá mập ngửi thấy mùi máu mà lao tới thôi. Yếu tố mấu chốt không phải là tôi - người cha đỡ đầu này, mà là cậu - người cha lắm tiền của nó đấy".

Cư An nhìn Miles cười đáp: "Ngộ nhỡ tôi đem hết tiền quyên góp cho các tổ chức từ thiện thì sao? Như vậy mấy nhóc tì chẳng có nhiều tiền nữa, thế là yên ổn!".

Nghe lời Cư An, Miles cười ha hả: "Tôi không tin cậu sẽ đem hết tiền đi làm từ thiện. Chưa nói đến yếu tố tiền bạc, cứ lấy trang trại của cậu ra mà nói, trang trại Creek River cậu định quyên cho tổ chức từ thiện à?".

"Giờ chẳng phải đang thịnh hành chuyện quyên tiền cho từ thiện sao? Tôi thấy mấy người kiểu như Bill ở Mỹ đều quyên cả đấy thôi, chẳng lẽ tôi không thể cao thượng một lần à?" Cư An trêu chọc Miles.

Miles cười giải thích: "Đúng là có một số người giàu quyên hết tiền cho từ thiện, nhưng đa số mọi người vẫn chọn để lại cho con cái mình. Tin tức lúc nào cũng chỉ đưa tin về những người đã quyên góp, ai đi đưa tin về những người không quyên? Làm cho cậu cứ tưởng nhiều người quyên tiền lắm, thực ra người để lại tài sản cho con cái còn nhiều hơn. Trên đời này làm gì có nhiều người cao thượng đến thế! Tôi không tin cậu sẽ đem tâm huyết cả đời mình đi quyên góp đâu".

Cư An cười đáp: "Tôi cũng không tin lời mình nói nữa. Nếu là tiền mặt thì có thể quyên chút ít, còn bắt tôi đem toàn bộ tâm huyết cả đời đi quyên thì có đánh chết tôi cũng không chịu. Trang trại của tôi đều phải để lại cho con cái, dù cho chúng nó có là kẻ ăn chơi trác táng đi nữa, thì dù sao cũng là con mình". Nói xong, anh nhìn Nini và chú sư tử nhỏ đang chơi đùa bên bờ biển, khóe miệng nở nụ cười.

Miles vỗ vỗ cánh tay Cư An: "Đừng nói là cậu, tôi cũng chẳng muốn đem tiền của mình đi nuôi lũ lười biếng đó". Miles nằm dài ra ghế bãi biển rồi nói tiếp: "Tôi nghĩ kỹ rồi, đợi sau khi tôi chết, toàn bộ bất động sản sẽ chia cho các con, còn cổ phiếu công ty các loại thì giao cho quỹ quản lý, để các con có tiền cổ tức. Tiếc là trang trại của cậu không thể góp cổ phần, nếu được thì tôi đã đổ hết tiền vào trang trại của cậu rồi. Sau khi chết, chỉ cần trang trại cậu không sập là các con tôi có chỗ dựa".

Cư An cười nói: "Trang trại Creek River tôi chắc chắn sẽ không bán cổ phần, còn các trang trại khác thì cũng khó lắm. Anh biết đấy, tôi không thiếu tiền, không cần phải lên sàn chứng khoán để huy động vốn". Đừng nói là Miles, ngay cả anh ruột của Cư An muốn mua cổ phần trang trại, Cư An chắc cũng phải đắn đo hồi lâu. Điều này cũng không thể trách anh, từ nhỏ đã được giáo dục như vậy. Nếu Cư An không có con thì cháu trai hay cháu gái chính là con mình, không sai! Nhưng giờ đã có con, mọi chuyện phải được xem xét theo hướng khác.

Đối với Cư An, đã có con thì lúc nào cũng suy tính về cuộc sống tương lai của chúng. Trang trại chẳng khác nào một cỗ máy in tiền, không thể để ai nhúng tay vào. Sau này có lẽ một số trang trại sẽ hợp tác kinh doanh, nhưng trang trại Creek River ở Montana là cốt lõi thì chắc chắn không được bán cổ phần. Đây cũng là sự bảo đảm cuối cùng mà Cư An để lại cho con cháu. Thậm chí trong lòng Cư An đã có một bản kế hoạch đại khái, trang trại này chỉ được coi là tài sản gia tộc, không ai có quyền bán, những đứa con sau này chỉ được hưởng quyền chia cổ tức và một phần quyền quản lý.

Đúng lúc này, tiếng mẹ truyền đến từ phía sau: "Tất cả lại đây uống nước đi".

Cư An quay đầu lại liền thấy cha đang xách một chiếc hộp nhựa nhỏ đi tới. Nghe thấy tiếng mẹ, hai đứa nhỏ nhanh nhẹn chạy lại, vừa chạy vừa hét lên: "Con muốn nước nho!", "Con thích nước dưa hấu!".

Đợi hai đứa nhỏ chạy tới bên cạnh cha, cha đặt hộp xuống chiếc bàn bên cạnh, mở ra đưa nước cho hai đứa, rồi nói với Cư An và Miles: "Các anh tự nhiên nhé, có bia đấy". Cư An dịch lại lời của cha. Cha mẹ đến đây đã lâu, có lẽ do tuổi tác, tiếng Anh vẫn mù tịt.

"Alexia, cô uống bia hay uống gì?" Miles nhìn cô người mẫu nhỏ trên chiếc ghế bên cạnh.

Alexia đáp: "Cho tôi uống bia đi". Nghe vậy, Miles đưa một chai bia cho cô.

Anh tự mở một chai, uống một ngụm rồi hỏi Cư An: "Sao lại để cha mẹ cậu đi lấy nước? Quản gia đâu rồi, thế này là thiếu trách nhiệm quá".

Cư An lắc đầu nói: "Họ quen tự tay làm rồi, không thích bị người khác hầu hạ. Hai ông bà già thích thì cứ để họ làm thôi". Nói xong, anh lấy chai bia lạnh từ khay, vặn nắp, uống một ngụm, luồng hơi lạnh chạy dọc cổ họng xuống tới tận dạ dày.

"Uống chậm thôi! Không ai tranh với các con đâu" Mẹ Cư An vừa nhìn hai đứa nhỏ ừng ực uống nước trái cây vừa cười nói.

Uống xong, hai đứa nhỏ nói với ông bà: "Ông ơi! Bà ơi! Chúng ta đi nghịch nước đi, vui lắm!". Nói đoạn, chúng kéo tay ông bà lôi ra phía bờ biển. Hai ông bà cởi trần chân đứng trên bãi cát, mặc cho sóng biển vỗ vào, chẳng mấy chốc Dana cũng tham gia vào đội ngũ, ba người lớn cùng hai đứa trẻ chơi đùa rất vui vẻ.

Trò chuyện với Cư An một lát, Miles và Alexia xin phép ra về, bảo là phải về nhà sửa soạn một chút, tối đến làm khách không thể tùy tiện quá. Đợi hai người vừa đi khuất.

Cha mẹ Cư An quay lại ghế bãi biển ngồi, tươi cười nhìn Dana chơi cùng hai đứa trẻ.

Cha nhìn một lúc rồi bảo Cư An: "Con phải biết quý trọng hạnh phúc đấy, biết chưa".

Cư An ngẩn người: "Cha à, sao cha lại bắt đầu giáo dục con rồi? Chuyện gì lại chạm vào dây thần kinh của cha thế?".

Mẹ cười nói với Cư An: "Không phải thấy Miles dẫn theo một cô gái sao, nghe Dana nói cô bé mới mười chín tuổi. Cha con thấy người ta thì có chút ý kiến, sợ con lắm tiền rồi sinh hư. Trên ti vi diễn suốt đấy, người giàu bao bồ nhí, cuối cùng còn gây ra án mạng. Con không được như thế đâu đấy".

Cư An lập tức cười khổ: "Con ba mươi tuổi đầu rồi, còn sinh hư cái gì nữa! Cha mẹ yên tâm đi, con mà hư thì hư đến mức nào chứ".

Cha nghe vậy gật đầu: "Cuộc sống của con, cha và mẹ còn chẳng dám nghĩ tới. Nhà lớn thế này, đất đai nhiều thế này, ăn uống gì cũng có người hầu hạ. Lúc cha mẹ mới cưới, chỉ có căn nhà mười mấy mét vuông, một cái giường còn không có chỗ cho người khác ngồi".

Nghe cha chuẩn bị bắt đầu kể lại lịch sử đấu tranh, Cư An vội cười chặn lại: "Con biết rồi, sau đó có anh, có chị, rồi có con, nghe cha kể vô số lần rồi. Hai người cứ yên tâm đi, Dana là vợ con, sau này vẫn thế. Con ngày nào cũng ở lì trong trang trại, làm gì có cơ hội mà nuôi bồ nhí chứ? Con nói này, cha mẹ bớt xem phim truyền hình trong nước lại đi, toàn mấy chuyện nhảm nhí, chỉ số thông minh chẳng bằng đứa trẻ lớp ba. Hơn nữa, ở Mỹ này ly hôn là con phải chia nửa tài sản cho Dana đấy".

Mẹ nghe vậy thì ngẩn người: "Ôi trời! Thế thì mất nhiều tiền lắm". Nhìn sắc mặt mẹ lại bắt đầu lo lắng vì tiền, Cư An hoàn toàn bị hai ông bà đánh bại, vội nói: "Ngày kia, cả nhà mình ra biển câu cá, lúc đó đi cùng luôn, con đưa cha mẹ đi dạo biển".

Đúng là chuyện gì đâu không, Miles tìm một cô người mẫu thì liên quan gì tới mình, thật không hiểu nổi hai ông bà, cứ chộp lấy cơ hội là lại nhắc nhở mình, làm Cư An dở khóc dở cười.

Cha mẹ lúc này mới chuyển sự chú ý sang chuyện đó: "Ừm, đến lúc đó đi xem sao. Thuyền phải to một chút, nghe nói sóng gió ngoài biển lớn lắm, an toàn là trên hết". Cha nói với Cư An.

Cư An nghe vậy, gật đầu lia lịa: "Con biết rồi, biết rồi, hai người cứ yên tâm đi".

Trò chuyện với cha mẹ một lúc, nhìn mặt trời dần dần lặn xuống mặt biển, toàn bộ mặt biển bị ánh hoàng hôn nhuộm thành một màu cam đỏ, gió biển nhẹ nhàng thổi lên, Cư An mới cảm nhận được không khí mằn mặn nơi bờ biển. Tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông bạc của hai đứa nhỏ trên bãi cát khiến ánh hoàng hôn cũng không còn vẻ buồn bã, những đứa trẻ vung vẩy cánh tay nhỏ bé cười khúc khích kéo tay Dana nghịch sóng, và nụ cười trên khuôn mặt non nớt của chúng khiến lòng Cư An ngọt ngào lạ thường.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:382
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »