Cao Sơn Mục Trường

Lượt đọc: 977 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Đừng vội đi

❊ ❊ ❊

Cất khay cà phê vào bếp rồi đưa cho mẹ, Cư An quay trở lại phòng khách. Diana mỉm cười hỏi: "Việc xong hết rồi sao?".

Cư An nằm dài ra ghế sofa, vặn mình một cách thoải mái: "Vẫn là ghế sofa ở nhà ngồi thoải mái nhất". Sau đó, anh chợt nhớ ra chuyện mình định tìm giáo viên tiếng Trung cho bọn trẻ, thấy Cora cũng ở đó nên tiện thể hỏi ý kiến cả hai: "Lúc ở California, anh bỗng nảy ra ý định muốn tìm một giáo viên tiếng Trung cho ba đứa nhỏ".

Diana liếc nhìn Cư An, mỉm cười nói: "Sao anh lại nghĩ đến chuyện này? Chẳng phải bây giờ bọn trẻ nói tiếng Trung khá tốt sao, thỉnh thoảng vẫn trò chuyện với Nhiễm Nhiễm và Đồng Đồng đấy thôi". Nói đoạn, cô nhón một quả nho bỏ vào miệng.

Cư An dùng tay xoắn một lọn tóc trên vai Diana, quấn quanh ngón tay rồi thả ra, nói: "Nói thì không vấn đề gì, nhưng anh đang lo chuyện viết lách đây. Đừng để sau này con chúng ta lớn lên chỉ biết nói mà không biết viết, thế thì khác gì mù chữ đâu".

Cora nghe vậy liền bật cười khúc khích: "Học thêm một ngôn ngữ cũng là chuyện tốt, nhưng bây giờ không nên ép cường độ quá cao, mỗi tuần học chừng hai ba tiếng là được rồi".

"Anh cũng nghĩ vậy, nên giờ mới muốn chọn cho bọn trẻ một giáo viên tiếng Trung tử tế đây". Cư An thấy Cora cũng đồng ý liền chốt hạ vấn đề.

Diana nhìn Cư An: "Bọn trẻ còn nhỏ như vậy, tại sao phải thuê giáo viên? Anh không dạy được sao? Mỗi tuần dạy bọn trẻ viết một hai tiếng là được mà".

Cư An nghe xong, tự hỏi sao lại kéo mình vào chuyện này, bèn nghiêm túc nói với Diana và Cora: "Tiếng Trung của anh thực ra không chuẩn lắm, phát âm hơi lệch, không phân biệt được âm mũi trước hay âm mũi sau. Cora này, Vương Phàm nhà em lớn lên ở thủ đô từ nhỏ, tiếng phổ thông ở đó khá chuẩn, để anh ấy dạy bọn trẻ đi, hơn nữa chữ của anh ấy cũng viết đẹp hơn anh". Nhắc đến chuyện viết chữ, Cư An mới nhớ ra, thằng nhóc Vương Phàm này từng học thư pháp, cuối cùng cũng tìm được cách đùn đẩy trách nhiệm.

Anh lập tức ngồi thẳng người, thừa thắng xông lên: "Cora, anh nói thật đấy, không phải anh không muốn dạy bọn trẻ, mà là Vương Phàm hồi nhỏ từng luyện thư pháp, viết chữ còn từng đạt giải nữa. Không tin tối nay đợi nó về em cứ hỏi xem".

Cora nghe vậy có chút ngạc nhiên: "Anh ấy viết chữ còn từng đạt giải sao? Thật không? Em chưa bao giờ thấy anh ấy viết cả. Em chỉ thấy tối nào anh ấy cũng chơi game thôi".

Nhớ lại những gì Vương Phàm từng kể, hồi nhỏ bị ép luyện chữ khổ sở thế nào, giờ mà bắt luyện lại thì mới là lạ. Nhưng lúc này, "chết bạn còn hơn chết mình" mới là chân lý. Vương Phàm có phiền lòng thì vẫn tốt hơn là mình phải dạy ba con khỉ con kia viết chữ hàng tuần: "Vậy tối nay em cứ hỏi thử xem rốt cuộc anh ấy có giỏi thư pháp không".

"Thư pháp?" (Shufa). Cora phát âm nghe kỳ cục khiến Cư An nổi hết da gà, anh chỉnh lại vài lần: "Thư pháp!". "Ừ! Chính là phát âm này". Chỉnh sửa mấy lần Cư An mới hài lòng, sau đó dặn dò Cora: "Đừng nhắc chuyện dạy bọn trẻ viết chữ vội, cứ hỏi trực tiếp xem anh ấy viết thư pháp thế nào đã".

Thấy Cora gật đầu, Cư An mới yên tâm. Nhìn ánh mắt trêu chọc của Diana, Cư An chỉnh lại cổ áo cho ra vẻ đường hoàng, dù trong lòng vẫn hơi chột dạ.

Đan vừa lừa được Cora xong thì nghe thấy Ni Ni gọi ở bên ngoài: "Teddy không vui rồi, bố ra xem đi".

Đúng là cô con gái ngoan, Cư An lập tức đứng dậy nói: "Ni Ni gọi bố rồi, bố ra ngoài xem sao". Nói rồi anh sải bước đi ra cửa.

Đến cửa, anh thấy ba đứa nhỏ đều đang ngồi xổm bên cạnh Teddy. Teddy vẫn nằm bò trên đất, thấy Cư An thì hừ một tiếng. Ngẩng đầu lên, anh thấy khóe miệng Teddy chảy một dòng nước dãi, tình trạng này trước đây chưa từng có.

Cư An lập tức căng thẳng, ngồi xổm xuống xoa cái đầu to lớn của Teddy, khẽ hỏi: "Sao thế này? Bị ốm à?".

Nghe tiếng Teddy hừ một tiếng, không biết nói tiếng người thật là phiền phức. Nhìn dáng vẻ này có vẻ như nó thực sự bị ốm. Gấu lớn lên trong không gian cũng có thể bị bệnh sao? Từ nhỏ đến lớn đây là lần đầu tiên có động vật bị ốm.

Lúc này, Võ Tòng đang ngồi xổm bên cạnh Teddy kêu lên "Quạ... quạ...".

Cư An hỏi: "Mày biết Teddy bị bệnh gì à?". Võ Tòng đưa bàn tay nhỏ màu đen vào miệng Teddy, chỉ chỉ rồi kêu lên.

Cư An banh miệng Teddy ra, để lộ hàm răng sắc nhọn, anh nhìn vào sâu trong cổ họng xem có nuốt phải thứ gì bị mắc kẹt không. Nhìn cổ họng Teddy tối om, chẳng thấy gì cả. Sau đó anh tìm trong miệng Teddy, cuối cùng mới phát hiện ra vấn đề: một chiếc răng hàm của Teddy có một cái lỗ. Đây là sâu răng sao?

Mẹ kiếp, gấu mà cũng bị sâu răng à? Sao chưa từng nghe nói bao giờ? Nghĩ lại một chút thì anh cũng hiểu ra đại khái. Gấu thích ăn đồ ngọt, Teddy tất nhiên cũng vậy, ba đứa nhỏ cứ rảnh ra là lại thích cho nó ăn kẹo, làm Teddy bị sâu răng luôn. Còn gấu hoang dã có bị không thì Cư An không biết, gấu hoang dã làm gì có nhiều cơ hội ăn kẹo như thế.

Hiểu rõ tại sao Teddy đau đớn, việc này dễ giải quyết thôi. Anh lập tức đi vào phòng khách, nói với Diana và Cora: "Teddy nằm đó từ bao giờ vậy?".

"Hôm qua vẫn bình thường, chỉ là sáng sớm nay dậy đã thấy nó không vui rồi", Diana nói với Cư An rồi hỏi thêm: "Teddy bị ốm sao?".

"Bệnh thì không phải, chỉ là bị sâu một cái răng thôi", Cư An vừa bấm điện thoại vừa giải thích với Diana.

Cora ngạc nhiên hỏi: "Gấu cũng bị sâu răng sao? Bảo sao hôm nay Teddy lại nằm im trên đất không cử động".

Diana suy nghĩ một chút cũng hiểu ra: "Chắc là bọn trẻ cho Teddy ăn nhiều kẹo quá, ăn đến mức sâu răng rồi, chắc chắn là vậy".

Đợi điện thoại kết nối, Cư An nói với đầu dây bên kia: "Thomas à? Cho tôi xin số điện thoại bác sĩ thú y của trang trại đi. Ừ, tôi có việc, không phải việc trang trại đâu, là Teddy ở nhà bị sâu răng".

"Teddy bị sâu răng? Gấu cũng bị sâu răng sao?", Thomas hỏi.

Cư An nghe xong thấy ai cũng hỏi câu đó. Teddy bị sâu răng thì chẳng phải chứng tỏ gấu cũng bị sâu răng sao? Không có thời gian tán gẫu với Thomas, Teddy đang phải chịu đựng đau đớn đây. Đợi Thomas đọc số điện thoại, Cư An gọi thẳng sang.

"Xin chào, đây là phòng khám thú y Black, tôi có thể giúp gì cho anh?". Một giọng nói ngọt ngào vang lên trong điện thoại.

"Tôi là Cư An ở trang trại Khê Thủy Hà. Ừ, đúng là tôi đây. Động vật nhà tôi bị ốm, các người qua xem giúp tôi với, hình như là bị sâu răng, tôi thấy trên răng có một cái lỗ", Cư An nói với điện thoại.

Giọng nói ngọt ngào lập tức đáp: "Vậy tôi chuyển máy cho bác sĩ Black nhé".

Sớm làm thế có phải tốt không, trực tiếp gặp bác sĩ luôn, đỡ tốn hơi sức của anh. Nghe thấy một bác sĩ nam ở đầu dây bên kia bắt máy, Cư An lại tuôn một tràng như trút đậu.

Bác sĩ Black nghe xong mỉm cười nói: "Không vấn đề gì, xin hỏi là răng của chó nào có vấn đề vậy?".

"Không phải chó! Là một con gấu nâu!", Cư An nói vào ống nghe.

"Gấu nâu!?" Bác sĩ Black ở đầu dây bên kia kêu lên: "Cái này hơi phiền đấy. Tôi không biết phải chuẩn bị bao nhiêu thuốc mê cho gấu nâu, việc này tôi còn phải tra xem gấu nặng bao nhiêu thì cần bao nhiêu thuốc mê đã".

Cư An nghe vậy liền nói: "Chỉ là khám răng thôi mà, ông cứ mang nhiều thuốc mê theo là được, mau qua đây đi, bọn trẻ đau đến mức sắp khóc rồi". Nói xong Cư An cúp máy. Đúng là một bác sĩ thú y, nghe là chó thì không sao, nghe là gấu lại phải đi tra cứu thuốc mê.

Thấy Cư An đặt điện thoại xuống, Diana đang ngồi xổm ở cửa xoa lông Teddy liền hỏi: "Khi nào bác sĩ thú y đến?".

"Lát nữa là đến thôi", anh bước ra ngoài. Nếu không đến thì sau này đừng hòng làm việc ở trang trại nữa, anh sẽ đổi bác sĩ thú y khác để khám sức khỏe cho bò. Bảo đi khám bò thì như thỏ đế, bảo đi khám gấu thì lại rúc vào hang thỏ, làm gì có chuyện dễ dàng như thế.

Mấy người ngồi xổm bên cạnh Teddy nhìn nó. Ni Ni nghe tin Teddy bị ốm, nước mắt đã chực trào ra. Cư An thấy Diana ngồi một lúc liền giục cô và Cora vào nhà, còn mình thì ngồi xổm bên cạnh Teddy.

Khoảng hai mươi phút sau, bác sĩ thú y cuối cùng cũng đến. Cư An nhìn bác sĩ Black gầy gò bước xuống xe, xách một cái hòm nhỏ đi tới: "Là con gấu này sao? Lớn nhanh thật đấy". Bác sĩ thú y từng đến trang trại chắc hẳn đã từng gặp Teddy rồi.

"Ừ", Cư An đâu có thời gian tán gẫu với ông ta, anh nhẹ nhàng banh miệng Teddy ra, chỉ vào cái răng bị sâu: "Chính là cái răng này, ông xem xem có cần tiêm thuốc mê không".

Bác sĩ Black vươn cổ nhìn một cái, sau đó lấy một chiếc que nhựa dài mảnh nhẹ nhàng thăm dò vào trong lỗ, thấy Teddy không có phản ứng gì liền nói: "Không có vấn đề gì lớn, chỉ cần bôi thuốc rồi trám lại là được, không tổn thương đến nướu". Suy nghĩ một chút ông ta lại nói: "Nhưng trong miệng gấu thế này, tốt nhất vẫn nên tiêm thuốc mê". Có thể thấy bác sĩ Black này hơi sợ.

"Nếu chỉ là bôi thuốc thì không cần đâu, tay tôi cũng đang ở trong miệng nó đây này", Cư An nói với bác sĩ.

Bác sĩ thú y cười khổ, sau đó lấy từ trong hộp dụng cụ ra một thứ giống như máy khoan điện nhỏ, đưa vào miệng Teddy. Có lẽ tiếng động hơi lạ nên Teddy rụt đầu lại, Cư An dùng tay kia xoa đầu Teddy: "Đừng cử động, một lát là xong thôi".

Đợi bác sĩ thú y mài răng xong, bôi một ít thuốc vào trong, đệm một ít vật liệu, sau đó lại xin một ít nước, trộn với thứ giống như thạch cao rồi bôi lên răng Teddy, làm phẳng bề mặt thạch cao rồi nói với Cư An: "Chờ vài phút là được, cứ ngậm miệng lại, cắn khớp một chút".

Cư An lúc này mới khép miệng Teddy lại, dùng tay ấn hàm trên và hàm dưới của nó, sau đó banh ra xem, trên vật liệu giống thạch cao đó có một vết lõm nhỏ, đó là do hàm răng trên để lại.

Bác sĩ thú y đứng bên cạnh quan sát năm sáu phút, Teddy liền đứng dậy, tinh thần đã trở lại như cũ. Cư An nói với bác sĩ Black: "Cảm ơn nhé". Tiền khám bệnh sẽ gửi hóa đơn về nhà. Sau đó anh banh miệng Teddy ra, cẩn thận kiểm tra cái răng vừa trám: "Ừ! Không tệ".

Sau đó thấy răng Teddy hơi vàng, anh liền nói với bác sĩ Black: "Đã đến đây rồi, đừng vội đi, giúp Teddy cạo vôi răng luôn đi". Nghĩ một chút, anh lại nói với bác sĩ: "Cạo hết luôn đi, con gấu này, hai con sư tử, hai con báo hoa mai, thêm hai con báo núi, cộng thêm một con khỉ nữa". Đại Kim và Tiểu Kim thì không cần, không có răng mà cạo, coi như tiết kiệm được một chút. Nói rồi anh gọi mấy con vật trong nhà ra ngoài. (Còn tiếp)

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:382
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »