Cao Sơn Mục Trường

Lượt đọc: 977 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 368
Sở thích của Ni Ni

❊ ❊ ❊

Mike ở bên kia điện thoại cười hỏi Cư An: "Sắp tới cậu định ném tiền vào đâu nữa đây?"

Cư An nghe vậy thì gãi đầu: "Tôi nói này, chúng ta đã thành hàng xóm rồi mà cậu không chúc mừng tôi một câu, lại chỉ chăm chăm nghĩ đến chuyện tôi tiêu tiền. Năm nay ném tiền thế là đủ rồi, tạm thời dừng ở đây thôi, giữ lại ba bốn ngàn làm quỹ dự phòng. À đúng rồi, tiến độ của trang trại nuôi trồng thế nào rồi?"

"Cuối cùng cậu cũng nhớ ra rồi à. Tiến độ rất tốt, khoảng hai ba tháng nữa là phần thô sẽ hoàn thiện, phần thô xong thì thiết bị cũng lắp đặt gần như đầy đủ rồi," Mike cười nói.

Cư An nghe xong thầm gật đầu: "Thế thì tốt! Đến lúc đó mấy người chúng ta lại về nước một chuyến, nhưng máy bay của tôi chắc không kịp rồi, chúng ta vẫn phải đi máy bay thôi."

Mike nghe vậy liền cười bảo: "Lần này tôi mang tin tốt đến cho cậu đây, về việc nghiên cứu những mảnh thẻ tre đó."

"Ồ!" Lúc này Cư An mới nhớ ra mình vẫn còn mấy mảnh thẻ tre đang nằm trong một viện nghiên cứu: "Cậu không nhắc thì tôi suýt quên mất. Lần này đừng có lại chế ra dây câu cá cho tôi đấy nhé, nếu không thì chế cho tôi cái túi đựng xác loại bền chắc gì đó, tôi lại buồn nôn mất." Cả một mảnh thẻ tre để ở viện nghiên cứu, một đám người tự xưng là nhà khoa học vây quanh nghiên cứu, ngoại trừ cái dây câu lúc ban đầu ra thì chẳng nghiên cứu được cái trò trống gì. Cậu tự hỏi đám người này đi làm cả ngày chỉ để xem phim con heo hay sao không biết.

Mike giải thích: "Lần này không phải, lần này là một loại nhựa, khả năng chống ăn mòn rất tốt."

Cư An ngẩn người, sau đó nói: "Tôi nói này, đám nhà khoa học này có thể bớt tào lao hơn được không? Nghiên cứu công nghệ chống ăn mòn, trước thì là dây câu, giờ lại là nhựa chống ăn mòn. Thôi bỏ đi! Thứ này cứ bảo họ đến lúc đó đừng quên chia tiền cho tôi là được."

Mike cười đáp: "Tôi cũng không biết nó có tác dụng gì, dù sao cũng coi như là có thành quả rồi. Chỉ cần có tiền chia thì tôi không quan tâm họ nghiên cứu ra cái gì."

"Thế thì tôi đành nói vậy thôi. Đúng rồi, tranh với thẻ tre của tôi vẫn ổn chứ?" Cư An sực nhớ ra mình vẫn còn để tranh và thẻ tre ở sàn đấu giá của Mike.

"Đều rất ổn, cậu yên tâm đi. Cậu muốn lấy tranh về treo ở nhà à?" Mike cười hỏi.

Cư An đáp lại lời Mike: "Treo ở nhà? Mấy chục triệu đô la mà treo ở nhà, tôi lại sợ trộm lẻn vào mất. Đây chẳng phải là cố tình thu hút trộm sao, cứ để ở chỗ cậu tôi mới thấy an tâm."

Hai người tán gẫu với nhau thêm một lúc, Cư An mới cúp máy.

Mọi việc đã xong xuôi, quản gia chăm sóc biệt thự trước đây vẫn tiếp tục tại nhiệm, Cư An cũng đưa Niên Ni trở về nhà.

Lần này về lại có khối việc để làm. Mỗi sáng Cư An đều đến trang trại điểm danh, chuẩn bị hệ thống tưới tiêu trên trang trại ở Red Lodge. Hiện tại mảnh trang trại đó đã được Cư An đổi tên thành trang trại Teddy, lấy tên chú chó Teddy của nhà mình để đặt. Trang trại ở Missouri đương nhiên đổi thành trang trại Võ Tòng, tên hay thì sợ gì mà không dùng đúng không? Cậu trực tiếp đổi tên hai trang trại mới cho thuận miệng hơn.

Hơn nữa cậu đã quyết định, sau này có mua trang trại nữa thì cứ theo thứ tự Đại Kim, Tiểu Kim, Phát Điều mà đặt tên. Cậu khoe khoang ý tưởng thiên tài này với Dana mấy lần, nhưng lần nào cũng bị vợ dội gáo nước lạnh.

Buổi tối từ trang trại về nhà, vừa vào cửa đã thấy gia đình Vương Phàm đã đến báo danh. Cư An hỏi Vương Phàm: "Việc ở lò mổ thế nào rồi?"

Vương Phàm gật đầu: "Cũng khá ổn. Hai hôm nữa tôi định đưa Cora và con về nước một chuyến, con cũng lớn rồi, nên về gặp gỡ họ hàng."

"Sao hôm nay cậu lại đột nhiên có lương tâm thế?" Cư An trêu chọc Vương Phàm: "Chẳng phải lễ tết gì mà lại đưa Tiểu Hổ về gặp họ hàng."

Vương Phàm ngả người ra ghế sofa: "Nhà tôi đâu có như nhà cậu, nhân khẩu đơn giản. Bố tôi có mấy anh em, trong mắt họ tôi là kẻ không làm nên trò trống gì. Lần này là lão gia tử ra lệnh, phải đưa chắt về, nếu không thì tôi cũng chẳng thèm về."

Cư An vỗ vai Vương Phàm nói: "Không muốn thì về sớm một chút, đối phó qua loa là được rồi. Định khi nào đi?"

"Khoảng ba bốn ngày nữa, Cora và Tiểu Hổ đều phải đến đại sứ quán làm visa," Vương Phàm đáp.

Mẹ của Cư An lúc này từ trong bếp bước ra: "Hai ông tướng đi đâu cũng không cần đụng tay đụng chân, mau qua đây giúp một tay."

"Tuân lệnh! Mẹ nuôi hôm nay có món gì ngon không, bụng con réo ầm ĩ từ nãy đến giờ rồi." Vương Phàm bật dậy khỏi ghế sofa, cười hì hì đi về phía bếp. Gã này còn lấy lòng mẹ Cư An giỏi hơn cả Cư An. Mỗi lần đi đâu xa về, lần nào gã cũng mang quà cho mẹ, đến đây ăn chực mà mặt dày mày dạn vô cùng.

Ăn cơm xong, gia đình Vương Phàm ra về, Cư An đi vào phòng sách xem tài liệu trong tay. Trang trại đã tính toán sơ bộ số vốn cần thiết để lắp đặt hệ thống tưới tiêu cho trang trại Teddy, còn có hồ sơ của mấy công ty dự thầu, Cư An đang chăm chú xem xét.

Đang xem thì nghe tiếng gõ cửa, tưởng là Dana, Cư An ngẩng đầu nói: "Cửa không khóa, vào đi."

Cửa mở, cái đầu nhỏ của Ni Ni thò vào: "Bố, bố bận không ạ?"

Cư An cười với cô bé: "Không bận, qua đây!" Nghe lời bố, cô bé chạy ngay đến bên cạnh Cư An. Cư An nhẹ nhàng nhấc bổng cô bé đặt lên đùi mình. Ni Ni nhìn mấy tập hồ sơ trên bàn: "Bố, con muốn học bắn súng."

Cư An ngẩn người: "Sao tự nhiên lại muốn học bắn súng thế?"

Ni Ni nghiêng đầu đáp: "Ông nội Taylor đã bắt đầu dạy Emily chơi súng rồi, hôm qua ở trường Emily kể với con, thích lắm ạ."

Hóa ra là vậy, bảo sao Ni Ni lại muốn học bắn súng. Cậu suy nghĩ một chút rồi bảo: "Được thôi! Ngày mai bố đưa con ra trấn chọn một khẩu súng, rồi mỗi cuối tuần đưa con đến trường bắn của ông nội Taylor tập luyện một tiếng, được không nào?"

"Vâng ạ!" Cô bé gật đầu lia lịa rồi hôn lên má Cư An: "Cảm ơn bố! Con đi nói với mẹ đây." Nói xong, cô bé tụt khỏi đùi Cư An, chạy biến ra khỏi phòng.

Cầm mấy tập hồ sơ dự thầu lên, Cư An tiếp tục xem. Về cơ bản cậu xem từ giá cuối cùng, rồi lật từ sau ra trước, xem xong tổng giá rồi xem đơn giá, chỗ nào không hiểu thì bỏ qua. Cậu cũng chỉ nắm được đại khái thôi, ngoài ra còn mấy bản tài liệu tương tự nằm trong tay kế toán của cậu cùng với Thomas và Lawrence.

Xem được khoảng nửa tiếng, Cư An bắt đầu thấy nhức đầu, cậu đặt tập hồ sơ xuống rồi rời khỏi phòng sách. Đến phòng ngủ, thấy Dana đang nằm trên giường ăn vặt, cậu hôn lên trán cô: "Nhóc con có quậy phá gì không?"

Dana cười xoa bụng: "Đứa bé này yên tĩnh hơn Tiểu Sư Tử nhiều, giờ em ăn gì cũng thấy ngon miệng, là một đứa trẻ ngoan."

"Thế thì tốt." Cư An nhẹ nhàng xoa bụng Dana: "Nhớ hồi mang thai Tiểu Sư Tử cứ thấy lo lo, cái gì cũng không ăn được, giờ thì ăn gì cũng không thành vấn đề."

"Nếu là con gái thì tốt biết mấy, con trai mà yên tĩnh thế này làm em hơi không quen," Dana cười nói. Giờ cả nhà đã biết giới tính của đứa bé trong bụng, lại là một cậu con trai, khác với anh trai nó là đặc biệt yên tĩnh, chẳng làm Dana vất vả chút nào.

"Đứa trẻ trầm tĩnh, dù là con trai cũng rất tốt, sau này học đàn cello với em để làm nhạc sĩ." Cư An giải thích. Phải nói là trăm hay không bằng tay quen, giờ kỹ năng kéo đàn cello của Dana cũng ra dáng lắm rồi, không còn là thứ âm thanh tra tấn như lúc mới bắt đầu nữa.

Dana cười nói: "Ban đầu em định dạy Ni Ni đàn cello, nhưng con bé không sao ngồi yên được, ôm đàn chưa được mấy phút đã bắt đầu gà gật, quá mười phút là mắt không sao mở nổi nữa." Nói xong, chắc là nhớ lại dáng vẻ lúc đó của Ni Ni, cô bật cười khúc khích.

Nhắc đến chuyện này, Cư An cũng không nhịn được cười. Có lần cậu đến phòng đàn xem Dana dạy Ni Ni, Dana vừa kéo đàn thì cô bé ở bên cạnh đã ngủ gật, chẳng mấy chốc cái đầu nhỏ sắp chúi vào bụng nhỏ, buồn ngủ đến mức không chịu nổi. Cư An bế con ra khỏi phòng đàn, tinh thần cô bé lập tức tỉnh táo trở lại, chạy xuống lầu đùa nghịch với Phát Điều và mấy con chó.

Dana cười xong bảo Cư An: "Đưa Ni Ni đi trường bắn nhớ chú ý an toàn, đừng để xảy ra tai nạn gì."

Cư An nắm tay Dana cười nói: "Không vấn đề gì, anh đã tính rồi, ngày mai ra trấn chọn cho con bé một khẩu súng trường bắn tỉa, mỗi lần chỉ bắn được một viên, đến lúc đó anh cứ đứng bên cạnh trông chừng là được."

Dana nghe vậy mới gật đầu. Cư An nói với Dana: "Anh đi đọc sách cho con gái và con trai đây." Nói xong, cậu đứng dậy khỏi giường, bắt đầu nhiệm vụ hàng ngày: đọc sách cho hai đứa nhỏ.

Sáng hôm sau, Cư An đi thị sát trang trại trước, sau đó bàn bạc với Thomas, Lawrence và mấy kế toán, quyết định chọn phương án của một công ty. Tiếp theo là thi công, đương nhiên không cần Cư An phải đi vác ống nước.

Xong việc, Cư An lái trực thăng về nhà. Cô bé đã đứng đợi ở cửa, thấy Cư An từ trực thăng bước xuống, cô bé lớn tiếng nói: "Bố, sao giờ mới về, con đợi lâu lắm rồi."

"Được rồi, được rồi, đi thôi, chúng ta đi chọn súng." Cư An bế cô bé lên, đặt ngồi trên cổ mình, quay đầu nói với Dana trong nhà.

Dana lắc đầu cười, dặn dò: "Chú ý an toàn nhé." Lời chưa dứt thì đứa con trai bên cạnh thấy chị gái được bố cho ngồi trên cổ, thằng bé lập tức chạy về phía cửa: "Chị! Xuống! Chị! Xuống!" Nó bước đôi chân ngắn cũn chạy về phía cửa, chưa chạy được mấy bước đã bị Dana tóm lại: "Bố đưa chị đi có việc, con ở đây chơi với Tiger đi, hai hôm nữa Tiger phải đi rồi, đi đến nơi rất xa, Tiểu Sư Tử của mẹ phải an ủi bạn chứ."

"Ồ!" Tiểu Sư Tử của Dana miễn cưỡng quay lại, chơi cùng với Tiểu Hổ bên cạnh Cora, vừa chơi vừa nhìn bóng lưng bố biến mất ngoài cửa, vẻ mặt đầy không cam tâm.

Cư An vác Ni Ni trên cổ, đến bên gara, đặt cô bé vào ghế phụ lái, mình thì đi vòng sang bên kia, lên xe, hai bố con cùng hướng về phía trấn.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:369
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »