Sau khi cho uống sữa xong, chú sư tử con lại ngủ thiếp đi trong lòng Cư An. Người phụ nữ da đen tìm một chiếc giỏ nhỏ, lót ổ cho nó rồi Cư An mới đặt nó vào. Miles nhìn thấy cảnh này liền nói: "An, hay là lần này về cậu mang luôn nhóc con này theo đi, dù sao trang trại của cậu nhiều thịt, nuôi nó cũng chẳng nghèo đi được đâu."
Cư An nhìn chú sư tử con đang ngủ say, cười bảo: "Tôi thì không có ý kiến gì, nhưng nếu tôi công khai vận chuyển sư tử con về Mỹ, liệu chính phủ Nam Phi có đồng ý không?" Được Miles khơi gợi, Cư An nhớ lại mấy đàn sư tử mình đã thấy, anh quả thực rất thích những "con mèo lớn" châu Phi này. Mang một con sư tử con về nuôi cũng là một ý hay.
Miles cười nói: "Chính phủ bên này không vấn đề gì đâu, đến lúc đó cứ điền vài tờ đơn là cậu có thể mang đi, chỉ cần thủ tục hợp pháp là được." Nói xong, anh nhẹ nhàng nhấc cái đuôi của sư tử con lên: "Để tôi xem nhóc con này là boy hay girl." Nhìn thoáng qua cái đuôi của nó, anh quay sang nói với Cư An: "Ồ, hóa ra giống cậu."
Cư An ghé đầu nhìn cái đuôi của nhóc con: "Sư tử đực à." Nghĩ một lát, anh hỏi tiếp: "Nếu đã có thể mang sư tử con về, vậy cậu tìm cho tôi thêm một con sư tử cái nữa đi. Vừa hay ghép thành một đôi, nếu không sau này nó lớn lên ở trang trại, tôi lại phải đi tìm bạn gái cho nó, rồi lại phải lặn lội sang châu Phi lần nữa. Chi bằng giải quyết luôn một thể, có vấn đề gì không?"
Kaka cười nói với Cư An: "Việc này có gì khó đâu, tìm một con sư tử cái là được mà. Rất nhiều sư tử con sinh ra ở đây không sống nổi qua hai tuổi, chỉ là chúng ta không muốn can thiệp nhân tạo thôi. Nếu cậu muốn, đợi George quay về, trong đàn sư tử đang chuẩn bị thay thủ lĩnh, tôi sẽ tìm cho cậu một con. Dù sao những sư tử con này sau khi đổi sư tử vương cũng khó lòng sống sót."
Cư An nghe vậy gật đầu: "Được, đợi George và mọi người về, tôi sẽ nói với họ." Vì coi như sư tử con đã là của mình, Cư An tự giác đảm nhận nhiệm vụ chăm sóc nó.
Ba người ăn tối xong, đợi một lúc thì George, Elsa cùng vài nhà động vật học khác lục tục trở về. Nghe tin ba người Cư An mang một chú sư tử con về, George và Elsa bước đến bên ổ của nó. Elsa nhìn thoáng qua rồi nói với Cư An: "Sư tử mẹ chắc chắn đã gặp nguy hiểm, hoặc bị sư tử đực lang thang giết chết rồi, nếu không nó sẽ không bỏ lại sư tử con lớn thế này đâu. Các anh tìm thấy nó ở đâu?"
Miles liền kể lại địa điểm tìm thấy sư tử con cho Elsa và George. Lão George nghe xong nói: "Gần đàn sư tử của băng nhóm "Côn Đồ" sao? Vậy sư tử con này rất có khả năng là con của Kemikla, hơn nữa chắc chắn sư tử mẹ đã phát hiện ra sư tử đực lang thang hoặc hai tên "Côn Đồ" kia nên mới định chuyển con đi. Con sống sót này có lẽ chính là đứa được chuyển đi đó, sư tử mẹ và những con khác rất có thể đã chết rồi."
Nghe những suy đoán của lão George, Cư An thầm giơ ngón cái trong lòng. Đúng là chuyên gia, nói như tận mắt chứng kiến, tùy miệng đã đưa ra lời giải thích hợp lý. Tất nhiên, với chút kiến thức ít ỏi của Cư An, lão George muốn lừa anh cũng dễ như trở bàn tay, nhưng vấn đề là lão chẳng có lý do gì để lừa anh cả.
Nghe lão George nói vậy, Cư An lên tiếng: "Tôi muốn mang chú sư tử này về Mỹ nuôi, nhưng một con sư tử đực lớn lên sẽ rất phiền phức, muốn nhờ các anh giúp tìm thêm một con sư tử cái tầm cỡ này nữa, các anh thấy sao?"
George suy nghĩ rồi đáp: "Nếu cậu muốn thì mai đi. Trong đàn sư tử chuẩn bị thay vua, có một con sư tử cái vừa sinh được hai ba con, chậm nhất là ngày kia nó sẽ mang con vào đàn. Nhưng vận số con sư tử cái này quá kém, đàn con sinh vào lúc này gần như không có khả năng sống sót. Ngày mai chúng ta dẫn các cậu qua đó, các cậu gây mê con sư tử mẹ rồi bế một con đi."
Miles nghe vậy nói: "Để An đi bế à? Các anh giúp bế một con là được rồi, tôi e là cậu ta phân biệt đực cái còn khó ấy chứ."
Elsa lắc đầu: "Hiện tại chúng ta đã giành được lòng tin của đàn sư tử gần đây. Nếu chúng ta bế sư tử con đi, mùi để lại sư tử mẹ ngửi một cái là biết ngay, biết đâu những nỗ lực trước đây của chúng ta đều đổ sông đổ bể. Cho nên nhất định phải là An hoặc anh đi bế."
Cư An gật đầu nói: "Miles, nhiệm vụ này giao cho cậu đấy, đến lúc đó tôi phụ trách gây mê sư tử mẹ, cậu phụ trách bế sư tử con." Nói xong, Cư An vỗ vỗ vai Miles.
Miles khựng lại một chút rồi cười với Cư An: "Vậy ra cậu muốn tôi để lại mùi, để sư tử mẹ phát hiện ra, còn cậu thì vừa có sư tử con vừa được làm người tốt." Nghĩ ngợi rồi anh gật đầu: "Được thôi, tôi đồng ý. Xem như vì khoản quyên góp của cậu, tôi hy sinh danh dự một lần."
George và Elsa ngắm sư tử con một lúc, Makar liền gọi từ phòng ăn: "George, Elsa, qua ăn tối đi." Nghe tiếng gọi, hai người họ xin lỗi Cư An và Miles rồi đi về phía phòng ăn.
Cư An nhìn chú sư tử trong ổ, vì đã là của mình nên anh bưng cả cái ổ định mang về phòng. Miles theo sau Cư An vào phòng, thấy Cư An cẩn thận đặt ổ sư tử lên giường, anh cười nói: "Thế này thì trang trại nhà cậu náo nhiệt rồi. Gấu, khỉ, sư tử núi, đại bàng vàng, giờ thêm hai chú sư tử nữa, hì hì, mở được sở thú rồi đấy."
"Cậu chưa từng nuôi thú cưng nên không biết đâu, Teddy, Hans và Jinbao mang lại cho tôi rất nhiều niềm vui, không chỉ đơn thuần là thú cưng nữa. Giờ tôi và Dana coi chúng như một thành viên trong gia đình rồi," Cư An cười giải thích với Miles.
Miles nghe vậy đáp: "Ai bảo tôi không nuôi thú cưng, tôi nuôi một con ba ba đấy." Miles đắc ý nói: "Hơn nữa nó còn tự chọn tôi. Là lúc chúng ta đi xem vườn nho, mọi người đi hết chỉ còn tôi và Mike ở lại. Sáng hôm sau tôi vừa mở cửa thì thấy một con ba ba to tướng ở ngay cửa, cực kỳ linh tính."
Cư An nghe vậy sững người, hỏi: "Ba ba to? Mỹ cũng có ba ba to à?" Con ba ba lúc mua vườn nho, chẳng lẽ là con anh lỡ tay ném vào không gian sao?
Miles ngạc nhiên: "Mỹ tất nhiên có ba ba, hơn nữa con rất to. Con chạy đến nhà tôi lần này rất lớn." Rồi anh dùng tay ra hiệu, Cư An nhìn qua, ừ, kích thước gần bằng con ba ba trong không gian của mình.
Miles tiếp tục vui vẻ giải thích: "Nó rất có linh tính, tôi đặt tên cho nó là "Ngày Độc Lập", tôi gọi vài lần là nó nhớ tên mới rồi. Thậm chí khi cậu gọi, nó còn biết quay đầu nhìn cậu. Mike còn thấy lạ, bảo chưa từng thấy con ba ba nào thông minh thế. May mà tôi là người thấy nó đầu tiên nên anh ta không cướp được. Nhưng chân sau nó bị buộc một sợi dây vải, lúc đầu tôi tưởng người khác vứt đi, hỏi khắp nơi không ai nhận, giờ nó là bảo bối của tôi rồi."
Cư An dở khóc dở cười, trời ạ, đây chẳng phải là con ba ba trong không gian bị mình vứt đi sao? Sao chớp mắt đã thành thú cưng của Miles rồi? Ba ba to bằng cái vung nồi mà làm thú cưng? Rõ ràng là một bát canh ba ba mà!
Câu tiếp theo của Miles suýt làm Cư An ngã ngửa: "Chẳng biết thằng khốn nào làm, buộc dây vào chân sau của "Ngày Độc Lập", sợi dây lún sâu vào tận thịt, nếu tôi không phát hiện sớm thì có khi chân nó đã teo mất rồi. Nếu tôi gặp được thằng khốn đó, nhất định phải đấm cho nó một trận," Miles phẫn nộ nói.
Ực! Cư An vốn định nói vài câu trêu chọc Miles, bảo đó là nguyên liệu nấu canh của tôi, trả lại đây! Nhưng nghe Miles nói vậy, anh lập tức nín bặt, gượng cười giải thích: "Chắc là người ta sợ nó chạy mất thôi, xem này, chẳng phải nó chạy đến chỗ cậu rồi đó sao."
Miles lắc đầu: "Ngày Độc Lập của tôi là một chú nhóc ngoan ngoãn, thích ăn cá nhỏ tôm nhỏ, không bao giờ chạy lung tung, ăn no rồi là nằm im một chỗ."
Cư An thầm bĩu môi, đây là con ba ba đấy, ăn no tất nhiên nằm im, còn "chú nhóc" gì chứ, tuổi nó chắc còn lớn hơn ông nội cậu đấy. Ngày Độc Lập? Cái tên hay thật! Ngày Quốc khánh Mỹ mà lại là một con ba ba, cũng coi như có chút điểm nhấn. Cư An thầm cười, con ba ba trong nước này giờ đã làm rạng danh cho chúng ta, thành "Ngày Độc Lập" của Mỹ rồi.
"Lần này đi cùng cậu, tôi đặc biệt gửi nó ở trạm trông giữ thú cưng, nhờ người chăm sóc kỹ lưỡng trong thời gian tôi vắng mặt. Thế nên cậu nói tôi không nuôi thú cưng là hoàn toàn sai lầm nhé," Miles đắc ý nói.
Nhìn gương mặt tự mãn của Miles, Cư An đả kích: "Con ba ba của cậu nuôi chán hơn Teddy nhà tôi nhiều, còn dám nói đến linh tính, nó có giúp được việc gì không?"
Miles đáp: "Ngày Độc Lập của tôi thích xem TV, mỗi lần tôi xem là nó lại vươn cổ ra xem cùng, hơn nữa nó cũng thích xem bóng bầu dục giống tôi." Miles lập tức phản bác. Nhìn bộ dạng của Miles, Cư An biết không nên nói thêm nữa, giống như việc bạn chê con người ta xấu, chẳng cha mẹ nào muốn nghe cả. Anh bảo Miles: "Vậy đúng là nó đã gặp được một người chủ tốt rồi."
Miles nghe vậy liền đắc ý: "Ít nhất cũng tốt hơn cái thằng khốn trước kia, tôi sẽ không bao giờ buộc dây vào chân nó."
Mẹ kiếp! Cư An nghe xong không biết phản bác thế nào, chỉ một lát mà đã bị Miles chửi hai lần là "thằng khốn", hơn nữa Miles còn chẳng hề hay biết người chủ đầu tiên của con ba ba "Ngày Độc Lập" kia, chính là cái "thằng khốn" mà anh ta đang chửi, đang đứng sừng sững ngay trước mặt đây.
"Sáng mai chúng ta đi sớm để bế sư tử con, cậu phải xem cho kỹ đấy, đừng để đến lúc lại mang về một con sư tử đực, lớn lên mà thành gay thì không vui đâu, nhất là giờ đồng tính luyến ái còn hợp pháp nữa," Cư An vội vàng đổi chủ đề, nếu không lại bị cái tên Miles này chửi thêm vài câu "thằng khốn" nữa. Nồi canh ba ba của mình biến thành thú cưng của người khác, đã thế còn bị chửi mà không dám cãi lại, thế gian này còn đạo lý gì nữa không?
Miles cuối cùng cũng chuyển sự chú ý sang sư tử con: "Yên tâm đi, ngày mai tôi nhất định sẽ chọn cho cậu một con sư tử cái khỏe mạnh nhất."
Cư An gật đầu: "Vậy thì tốt, mai trông cậy vào cậu đấy. Giờ cậu có thể về ngủ rồi, lát nữa tôi cũng ngủ."
Miles nghe vậy liền cầm một quả trái cây trên đĩa ở bàn Cư An lên cắn một miếng: "Lạ thật, sao tôi thấy táo trong phòng cậu ngon hơn táo phòng tôi nhỉ?" Vừa gặm táo vừa lắc đầu bước ra khỏi phòng Cư An.