Cao Sơn Mục Trường

Lượt đọc: 977 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 331
Địa điểm mới

❊ ❊ ❊

Những ngày sau đó, An không hề xuất hiện tại nông trường, để mặc Thomas và Lawrence phụ trách tiếp đón người của Bộ Nông nghiệp, còn bản thân thì ở lì trong nhà. Mỗi buổi sáng, khi Cora đưa con qua chơi, An lại tránh đi chỗ khác để khỏi phải nghe hai người phụ nữ lải nhải chuyện con cái không dứt. Anh cầm chìa khóa ra bến tàu phía sau nhà Wang Fan, lái xuồng máy chạy một vòng trên mặt hồ, hoặc cưỡi Đậu Thảo ra đường đua chạy vài vòng. Mỗi khi lên đường đua đều phải hỏi trước Hou Sen, tránh để cặp đôi "bướng bỉnh" Taoki và Đậu Thảo đụng mặt nhau, nếu không lại phải dỗ dành chúng rất phiền phức.

Hiệu suất làm việc của Bộ Nông nghiệp quả nhiên không chê vào đâu được. Ba ngày sau khi nhóm người kia rời đi, nông trường của An đã nhận được kết quả. Bò trắng và bò xám chính thức được ghi danh là giống bò ưu tú, đồng thời bị kiểm soát chặt chẽ. Sau này, mọi quy trình từ giết mổ đến tiêu thụ đều phải chịu sự giám sát của chính phủ. Cả hai giống bò này chỉ được phép lưu thông trong nội địa nước Mỹ, không được xuất khẩu dưới dạng bò sống sang bất kỳ quốc gia nào.

An liếc nhìn qua rồi ném mấy tờ giấy sang một bên, tập trung đùa nghịch với cậu con trai đang ngồi trên đùi mình. Dana ngồi bên cạnh cầm lên xem, rồi quay sang nói với An: "Đây chẳng phải là tin tốt sao, sao trông anh có vẻ không hài lòng lắm?"

"Anh còn tưởng có thể giúp mức thuế của mình giảm thêm chút nữa, ai ngờ chẳng giảm được đồng nào. Lũ quan liêu này thật keo kiệt! Thế nào cũng phải giảm cho anh thêm vài phần trăm chứ," An nói với Dana.

Dana cười bảo: "Nông trường của chúng ta đã được hưởng ưu đãi rồi, anh đừng có lòng tham không đáy nữa."

"Sau này việc bán bò còn phải báo cáo đủ thứ thủ tục, thế chẳng phải là tăng thêm phiền phức, gián tiếp làm tăng chi phí vận hành nông trường của anh sao?" An vừa trêu chọc con trai trong lòng vừa cười nói với Dana.

Dana lắc lắc mấy tờ giấy trong tay: "Chi phí của anh tăng được bao nhiêu chứ? Có mấy tờ giấy này làm chứng, giá thịt bò của nông trường chắc chắn sẽ tăng lên không ít."

"Hy vọng được như em nói," An cầm tay con trai vỗ vỗ: "Vui vẻ! Happy! Vui vẻ! Happy! Hê! Hê! Hê!" Anh vừa nói với con vừa pha trộn cả tiếng Trung lẫn tiếng Anh.

Một bài đồng dao vừa hát xong, Cora đã đẩy xe nôi từ cửa sau đi vào. Cậu con trai nhìn thấy bạn nhỏ liền vui vẻ hẳn lên. Cora bế Huzi ra khỏi xe nôi, An cũng đặt con trai mình lên ghế sofa. Hai nhóc tì ngồi cạnh nhau, mỗi đứa được dúi vào tay một món đồ chơi. Hai đứa trẻ nhỏ cứ chảy nước miếng, ê a hóng chuyện với nhau.

An nhìn một lát rồi nói với Dana và Cora: "Hai người có nghĩ hai cục thịt nhỏ này đang nói chuyện gì không? Trông chúng cứ như thật ấy, vui vẻ ghê."

Dana và Cora nghe An gọi hai bé là "cục thịt nhỏ" liền bật cười khúc khích. Cora nói: "Ai mà biết được chúng đang nói gì. Chẳng hiểu gì cả, hai đứa cứ gặp nhau là có thể ê a cả tiếng đồng hồ."

Nghe vậy, An đứng dậy khỏi ghế sofa rồi hỏi Cora: "Khi nào thì Wang Fan về?"

"Ngày kia ạ. Bây giờ đang có đơn hàng nên anh ấy ở lại lâu hơn một chút, hình như là về dây chuyền sản xuất thực phẩm," Cora cười đáp.

"Anh biết rồi. Hôm nay anh lên nông trường, tiện thể lấy ít sữa và thịt bò xám về. Đêm qua hỏi thì thịt bò chỉ còn nửa cái chân sau, không đi lấy sớm là vào bụng đám cao bồi hết mất," An nói với Dana.

Dana nghe xong bảo: "Vậy anh đi đi. Bò xám ở nông trường không thể giết mổ nhiều hơn chút sao? Ăn thịt bò nhà mình mà cũng phải đặt trước."

An cười nói: "Bò xám ít lắm, ngay cả bò đực cũng phải để lại phối giống. Thomas tiếc đứt ruột khi Bộ Nông nghiệp đến giết mất bốn con. Sang năm là ổn thôi, số lượng sẽ tăng lên một nửa. Thomas thì muốn giết bò lớn, nhưng anh lại không nỡ."

Theo kế hoạch của Thomas, sang năm toàn bộ bò đen trong nông trường sẽ được bán hết. Đến lúc đó nông trường chỉ còn lại bò xám và bò trắng. Thịt bò trắng thì không vấn đề gì, nhưng bò xám vẫn phải hạn chế giết mổ, chỉ một số ít bò đực mới bị đem đi thịt.

Vừa lên máy bay, chuẩn bị khởi động cánh quạt thì điện thoại của An reo. Nhìn thấy là Nien, An liền bắt máy: "Nien! Sao rồi? Đất cho nông trường mới đã đàm phán xong chưa?"

"Ừm! Quyết định xong rồi. Bang chuẩn bị bán 28.000 mẫu Anh, giá cao hơn giá thị trường 2%. Anh thấy thế nào?" Nien cười nói ở đầu dây bên kia.

An nghe xong liền gật đầu nói: "Được! Anh không có ý kiến gì. Vậy chúng ta ký hợp đồng đi, đúng lúc anh đang định lên nông trường, để hai ông già biết tin vui này!"

Nói thêm vài câu với Nien, An cúp máy rồi gọi cho Lawrence: "Lawrence! Anh là An đây! Nông trường mới lấy được rồi, anh đang chuẩn bị đến văn phòng đây. Anh đang ở đâu? Chúng ta gặp nhau một chút để bàn bạc chuyện tiếp theo nhé."

Lawrence cười vui vẻ đáp: "Vậy tiện đường anh qua đón tôi nhé, tôi đang đợi anh ở trại phía Đông."

Cúp máy, An lái trực thăng bay lên không trung, đến trại đón Lawrence rồi cả hai cùng bay về phía văn phòng nông trường.

Đến trước văn phòng, sau khi đỗ máy bay và bước xuống, An thấy Thomas và Leonard đã đứng ở cửa, mỗi người cầm một chai bia trò chuyện. Thấy An và Lawrence bước xuống, hai người họ giơ chai bia lên ra hiệu.

Bốn người tùy ý ngồi xuống bàn trong phòng họp. An công bố diện tích của nông trường mới, rồi nói tiếp: "Mấy ngày tới, Lawrence phải bắt tay vào chuẩn bị cho nông trường mới. Đây không phải là một nông trường riêng biệt mà vẫn là một phần của nông trường Creek. Việc chọn cao bồi hay những thứ khác vẫn giao cho anh và Thomas. Năm nay không nuôi bò, trước hết phải xây nhà ở và hàng rào."

Lawrence nghe vậy gật đầu: "Sau khi anh nói với tôi lần trước, tôi đã bảo Zhuang lái trực thăng đi vòng quanh quan sát. Nếu sáp nhập vào, hàng rào phía nông trường cũ phải dỡ bỏ, ba mặt của nông trường mới cũng phải rào lại, công trình không nhỏ đâu, nông trường nhà nước xung quanh chẳng có lấy một đoạn hàng rào nào cả."

An suy nghĩ một chút rồi nói với Lawrence: "Ước tính rào hết tất cả thì tốn bao nhiêu tiền? Đúng rồi, lần này đừng làm như nông trường cũ, hai cái cọc gỗ nối với sợi dây thép, mùa đông hươu nai gì đó đều có thể chui qua từ bên dưới. Hãy dùng gỗ hoặc thứ gì đó chắc chắn để chặn lũ phá hoại này lại."

Lawrence đáp: "Tốt nhất tất nhiên là dùng hàng rào gỗ 3 hoặc 4 tầng. Nhưng như vậy sẽ tốn kém gấp hai, ba lần, rào một vòng không dưới 40.000 đô đâu."

An nói ngay: "Không vấn đề gì! Số tiền này không trừ vào tiền thưởng của đám cao bồi mà trừ thẳng vào lợi nhuận của nông trường. Không chỉ chỗ mới, nếu kịp thì hàng rào nông trường cũ cũng phải thay thế. Hàng rào cách ly 3 tầng hay 4 tầng thì các anh tự quyết định."

Thomas nghe xong ngẩn người ra rồi nói: "An! Nông trường lớn như chúng ta không ai làm thế cả. Thông thường hàng rào gỗ 4 tầng chỉ dành cho nông trường nhỏ, nông trường của chúng ta mà làm vậy thì đúng là một khoản đầu tư khổng lồ."

An nhìn Thomas nói: "Anh nhớ là từng nghe anh nói xét về lâu dài thì hàng rào gỗ vẫn tốt hơn mà?"

Thomas gật đầu: "Đương nhiên là thế. Dù là về bảo trì hay thời gian sử dụng, hàng rào gỗ đều tốt hơn hàng rào dây thép, hơn nữa còn không dễ bị thú dữ hay bò rừng húc đổ."

"Vậy thì được rồi!" An đặt hai tay lên bàn, tiếp tục nói: "Như vậy sau này lúc bảo trì chỉ cần lái trực thăng đi vòng quanh là được, không cần như bây giờ, mấy cao bồi phải cưỡi ngựa chạy mất một hai ngày." Dây thép dù sao cũng quá mảnh, không đến gần thì thật sự không nhìn rõ là có đứt hay không.

Lawrence lại hỏi: "Vậy năm nay có định nuôi bò không? Nếu không nuôi thì năm nay không cần thuê cao bồi, cứ thuê công ty xây dựng làm hàng rào thôi."

An nói: "Cái này các anh tự xem xét. Nếu không cần thì sang năm hãy thuê. Nhiệm vụ chính năm nay là nhà ở và hàng rào tại địa điểm mới, chuyện cao bồi không quá gấp. Giáo sư Leonard, ông có thể đến nông trường mới để nuôi dưỡng đồng cỏ, đổi chỗ thử xem sao."

Leonard hỏi An: "Điều kiện bên đó thế nào, ý tôi là về thổ nhưỡng ấy?"

Lawrence trả lời: "Nông trường bên đó cách đồng cỏ hiện tại một ngọn đồi nhỏ, đất hơi khô hơn một chút và không có sông. Đồng cỏ thuộc loại trung bình, nhìn vào sự phát triển của cỏ thì có vẻ có những con sông theo mùa, hoặc là những con suối nhỏ hình thành từ nước mưa."

Leonard nhíu mày: "Không có sông? Vậy có hồ nhỏ như nông trường hiện tại không?"

Lawrence suy nghĩ một chút rồi nói: "Hình như tôi cũng không phát hiện ra. Ngày mai ông có thể tự mình đi xem, có lẽ lúc đó tôi hơi vội nên không thấy hồ nhỏ như ở đây, cũng có thể là có một hai cái không chừng."

"Vậy ngày mai tôi phải đi xem thử. Không có nguồn nước là một rắc rối lớn, cỏ cần rất nhiều nước để phát triển, thậm chí dây leo bên bờ ao cũng đóng vai trò quan trọng trong giai đoạn đầu của nông trường," lão hói Leonard suy tư nói.

An cười nói: "Yên tâm đi, nếu chỗ mới không có nước thì tôi sẽ đào một cái ao nhỏ tầm 2 mẫu ở giữa, chắc chắn đảm bảo cho nghiên cứu của ông có đủ nước." Nếu không có ao nhỏ, lão già không cằn nhằn thì An cũng chắc chắn sẽ tìm cớ để đào một cái. Không đào thì lấy đâu ra chỗ để anh đổ nước không gian mỗi năm một lần chứ? Chỉ có mỗi năm một lần mới đảm bảo được sức sống cho đồng cỏ, nếu không thì chúng sẽ khô héo rất nhanh, hơn nữa dây leo cũng không có nước để vận chuyển sang đồng cỏ, thế thì còn mọc được cái gì nữa.

Leonard gật đầu: "Vậy thì tôi không có vấn đề gì, đổi chỗ thử vận may xem sao." Nói xong, ông cười khổ nhún vai.

Cả hai vị giáo sư đều có dự án riêng. Thành quả của Mann thì rõ ràng rồi, còn lão hói Leonard thì ngoài việc công bố vài số liệu về đồng cỏ và giúp nông trường tiêu thụ cỏ ra, thì làm thế nào để nuôi dưỡng được giống cỏ mới vẫn là một ẩn số. Năm ngoái nông trường của An có thêm thu nhập, cũng đã phát cho hai vị giáo sư chút phí nghiên cứu, mỗi người hơn 300.000 đô. An không ý kiến gì về việc họ coi đó là tiền lương, dù sao hai vị giáo sư cũng giúp đỡ không ít, coi như là hai tấm bình phong tốt, giúp anh bớt được bao nhiêu phiền phức.

Chuyện chính đã bàn xong, An đi vào tủ lạnh nhà bếp cũ, vác nửa cái chân bò còn lại cùng một thùng sữa lớn ra khỏi nhà. Anh định rủ Lawrence đi cùng, nhưng lão già bảo còn phải ở lại bàn bạc quy hoạch với Thomas, thế là An một mình lái máy bay về nhà.

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:326
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »