Mỗi sáng chải lông cho ngựa, cho chúng ăn rồi đưa Ni Ni đi học. Trở về lại cưỡi Đậu Thảo chạy một vòng, sau đó ăn cơm trưa. Buổi chiều, cùng Dana đi xem đàn sói hoặc tìm một nơi vắng vẻ chui vào không gian kiểm tra khu săn bắn riêng của mình, cuộc sống trôi qua nhàn nhã đến mức sắp "chảy cả mỡ".
Nằm trên đồng cỏ, Đậu Thảo đang gặm cỏ cách đó không xa. Cư An ngậm một cọng cỏ trong miệng, gối đầu lên người Teddy, bên cạnh là Hans và Tiến Bảo đang nằm. Vũ Tùng một tay cầm tách trà của Cư An, tay kia cầm một chùm nho. Đại Kim và Tiểu Kim, hai anh em nhà nó, đang rỉa lông trên cái cây gần đó. Cư An nheo mắt nhìn mặt trời trên đỉnh đầu, ánh nắng tháng Chín ở Montana chiếu lên người khiến người ta có chút lười biếng. Cậu giơ tay che nắng, nheo mắt nhìn những tia sáng lọt qua kẽ tay, nhuộm vàng cả mép bàn tay.
Cậu búng tay một cái: "Vũ Tùng! Nước!" Vũ Tùng nghe vậy liền đưa chiếc cốc nhựa nhỏ đang cầm cho Cư An. Cậu uống một ngụm trà hoa nhài thơm ngát, đậy nắp lại rồi đưa cốc cho Vũ Tùng: "Cuộc sống thế này, có cho làm tổng thống cũng không đổi!"
Vừa định nhắm mắt chợp mắt một lát thì điện thoại trong túi đổ chuông. Cư An lấy ra xem, thấy là Mike gọi đến liền bắt máy: "Chào anh! Là An đây, Mike có chuyện gì thế?"
Đầu dây bên kia, Mike trả lời: "Bên phía vườn nho, lão già đó chuẩn bị chấm dứt hợp đồng trồng trọt tiếp theo, muốn hỏi cậu tính sao?"
"Chấm dứt hợp đồng tiếp theo, nghĩa là vườn nho sắp quay về tay chúng ta rồi?" Cư An suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Đây là chuyện tốt mà, có gì mà phải tính? Năm sau muốn trồng gì thì trồng cái đó thôi."
Mike tỏ vẻ tiếc nuối: "Giống nho mới của lão ta đã nuôi cấy thành công, rất thích hợp để làm rượu, chất lượng chẳng kém gì Cabernet Sauvignon. Tôi đã nhờ người xem qua, quả còn to hơn Cabernet Sauvignon, sản lượng cực kỳ kinh ngạc. Đáng lẽ lúc đó chúng ta nên ký hợp đồng sở hữu giống nho này. Haizz, giờ hối hận thì muộn rồi."
"Đợi đã!" Cư An ngồi thẳng dậy từ trên bãi cỏ: "Có gì mà muộn? Anh nhìn lão già đó xem, thà không cần vườn nho cũng phải giữ giống nho, làm sao lão chịu bán giống nho cho chúng ta? Giờ người ta đã nuôi cấy thành công rồi, cứ đưa ít tiền cho lão tiếp tục trồng trên đất là được, đâu có nhiều rắc rối thế." (Lúc đó Cư An đổ nước không gian vào chỉ là muốn lão kết thúc hợp đồng ba năm sớm một chút, không ngờ mọi chuyện lại quay về tay mình nhanh như vậy).
"Bốn mươi nghìn đô?" Cư An ngẩn người: "Lão già đó sao không đi cướp luôn cho rồi?" Không có nước không gian của cậu thì lão còn trồng được cái gì? Chắc chỉ trồng được lá nho thôi, vị đắng như mướp đắng mà cũng dám đòi cậu bốn mươi nghìn đô. Chẳng lẽ do lúc đó cậu đổ nước không gian nhiều quá? Lúc đó cậu còn tưởng phải sang năm thứ hai mới cho ra loại nho khá khẩm hơn chứ.
Suy nghĩ một lát, Cư An nói: "Chúng ta không mua nữa. Năm sau bảo lão cút đi, trồng hết Cabernet Sauvignon cho tôi, để mặc cho người khác tranh giành đi."
Mike thở dài: "Hợp đồng của chúng ta ký hơi bất cẩn, ai mà ngờ giống nho của lão già đó lại thành công cơ chứ."
Cư An nghe vậy liền an ủi Mike: "Anh nghĩ gì thế? Ban đầu chúng ta chỉ định mua một vườn nho giá rẻ, giờ vườn nho có rồi thì đừng mong chiếm hết lợi lộc. Ai muốn mua bằng sáng chế giống nho của lão thì cứ mua, chúng ta không chen vào. Lão bán bốn vạn hay bốn mươi triệu cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta. Năm sau đổi hết sang Cabernet Sauvignon. Đã chấm dứt hợp đồng rồi thì mau bảo lão cuốn gói, trả lại vườn nho cho tôi."
Mike nghe xong cười ha hả: "Tôi chỉ là hơi tiếc nuối thôi, cơ hội ngay trước mắt mà không nắm lấy, bốn vạn đấy, vẫn là giá hiện tại."
"Trung Quốc chúng tôi có câu 'biết đủ là vui', vườn nho chúng ta đã được hời rồi, còn giống nho mới thì cứ nhường cho lão ta đi." Cư An an ủi Mike.
"Đã là cổ đông lớn quyết định thì chúng tôi nghe theo cậu, năm sau trồng hết Cabernet Sauvignon. Nhưng lão già đó đi rồi, vườn nho chúng ta phải thuê chuyên gia làm rượu và người quản lý mới. Hai ngày nữa chúng ta phải đi California một chuyến." Mike cười nói.
Cư An suy nghĩ rồi hỏi: "Vậy rượu vang làm từ nho trong vườn năm nay vẫn thuộc về chúng ta chứ?"
"Đương nhiên, hợp đồng ghi rõ ràng rồi, toàn bộ nho năm nay đều thuộc về chúng ta, bao gồm cả số rượu vang được ủ ra." Mike đáp.
"Vậy thì không vấn đề gì, đi thì đi. Tôi không rành mấy thứ này, chuyện nhân sự anh và Miles cứ lo liệu là được." Cư An nghe thấy nho năm nay vẫn thuộc về mình thì yên tâm hẳn, cậu còn định sưu tầm hơn sáu trăm chai rượu vang để dưới hầm rượu ngôi nhà mới, chờ Ni Ni lớn lên lấy chồng thì dùng.
Mike nghe vậy cười nói: "Không thành vấn đề, biết ngay cậu sẽ trả lời thế. Ở California chuyên gia làm rượu rất nhiều, nhưng muốn mời người nổi tiếng thì khó. Tôi đã có một ứng viên, trước đây là trợ lý của chuyên gia làm rượu tại Robert Mondavi Winery, kinh nghiệm phong phú, giờ đang muốn tự mình quản lý một nhà máy rượu, chỉ là chưa có kinh nghiệm quản lý độc lập mà thôi."
Cư An gật đầu, nói với Mike: "Được, nếu anh thấy ổn thì chúng ta gặp mặt một lần, thấy được thì chốt luôn. Tôi không có yêu cầu gì khắt khe về mặt này cả."
Trò chuyện thêm vài câu với Mike, Cư An cúp điện thoại. Tâm trạng tốt đẹp cả buổi chiều bị cuộc gọi này làm cho xáo trộn. Cậu đứng dậy phủi mông, nói với Teddy và mấy con vật: "Đi thôi, về nhà nào!" Cậu nhận lại cái cốc từ tay Vũ Tùng, hô lớn về phía Đậu Thảo cách đó không xa: "Đậu Thảo!"
Đậu Thảo lập tức hí hửng chạy đến bên cạnh Cư An. Cậu nhảy lên lưng ngựa, cưỡi về phía ngôi nhà. Teddy, Hans và Tiến Bảo chạy theo sau. Vũ Tùng đã sớm leo lên lưng Teddy, Đậu Thảo vẫn không cho con khỉ này leo lên lưng ngựa, Vũ Tùng chân ngắn nên đành nằm trên lưng Teddy.
Vào nhà, thấy Dana đang cùng hai con sư tử con và hai con báo hoa mai xem tivi, Cư An ngồi phịch xuống bên cạnh Dana: "Ngày tháng vui vẻ chẳng được bao lâu thì phiền phức lại tới. Hai ngày nữa phải đi California một chuyến, vườn nho còn vài việc cần giải quyết."
Dana tắt tivi, hỏi Cư An: "Lần này đi bao lâu?"
Cư An nắm lấy tay Dana: "Chắc là hai ba ngày. Hiện tại vườn nho đã thuộc về chúng ta, năm sau phải trồng giống mới, còn phải thuê quản lý mới, nhưng mọi việc tôi đã giao cho Mike lo rồi." Sau đó, cậu kể hết mọi chuyện đã xảy ra cho Dana nghe.
Dana nghe xong suy nghĩ một lát rồi nói: "Nếu các anh muốn mua giống nho mới đó thì cứ mua đi, thời gian này 'Nghịch Ngợm' kiếm được không ít tiền, tổng cộng hơn sáu mươi nghìn đô rồi."
"Nhiều thế á?" Cư An kinh ngạc hỏi. 'Nghịch Ngợm' đã tặng cho Dana, Cư An cũng không để ý, thật sự không biết nó kiếm được bao nhiêu tiền.
Dana nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Cư An, cười giải thích: "Phối giống ba lần cộng thêm tiền thưởng của hơn mười cuộc thi, tổng cộng là bốn mươi lăm nghìn đô. Anh chẳng biết trong nhà kiếm được bao nhiêu tiền, suốt ngày chỉ biết ra ngoài chơi bời." Dana phàn nàn.
Cư An nghe vậy liền đưa tay Dana lên miệng hôn một cái: "Tôi không biết nhà mình kiếm được bao nhiêu tiền cũng không sao, chỉ cần biết tôi cưới được một người vợ tốt là được rồi. Còn chuyện vườn nho thì không cần quyết định nữa, năm sau cứ trồng Cabernet Sauvignon thôi, không lãng phí tiền vào việc đó làm gì. Số tiền này để dành chi tiêu cho ngôi nhà mới của chúng ta đi. Ngoài ra, tôi đang tính khi từ California về sẽ đi học lấy bằng lái trực thăng. Sau này chuyển đến nhà mới, việc đi lại quanh trang trại cũng vất vả, nhân tiện thời gian này đi học bằng lái, sau này về trang trại có thể lái trực thăng."
Dana nghe vậy cười nói: "Được thôi, đến lúc đó trang trí nhà cửa đẹp một chút."
Cư An ngả người ra sau: "Đồ đạc gì đó em cứ quyết định đi, anh không can thiệp. Ấm cúng một chút là được, đừng bày biện như khách sạn, chẳng có chút cảm giác gia đình gì cả."
"Biết rồi." Dana tựa đầu vào vai Cư An nói.
Sau khi nhận được điện thoại xác nhận lại từ Mike, Dana giúp Cư An thu dọn quần áo, Cư An liền bay đến California. Tất nhiên, nơi dừng chân vẫn là biệt thự nhỏ của Miles.
Khi đến cửa, Miles và Mike nghe tiếng xe nên cũng ra đón. Sau khi ôm chào hỏi từng người bạn, Vương Phàm nói với Cư An: "An, căn nhà của tôi sắp hoàn thành rồi, biệt thự hai tầng, Cora xem xong rất hài lòng."
Cư An vừa đi vào nhà vừa nói: "Hài lòng là tốt rồi! Đến lúc đó chúng ta cũng có bạn đồng hành."
Nien bên cạnh tiếp lời: "Tôi cũng muốn làm bạn đồng hành với cậu đây, định đến chỗ cậu mua một ít đất, xây một căn nhà. Nhưng giá đừng cao quá nhé, giờ tôi không có nhiều tiền thế đâu."
Cư An nghe vậy càng vui vẻ: "Chuyện tốt mà! Dù sao cậu cũng là luật sư của tôi, tặng cậu một mảnh cũng chẳng vấn đề gì."
"Thế thì không được, tôi muốn mảnh đất lớn một chút, gần bờ hồ, diện tích phải lớn hơn nhà của Phàm. Năm sau sẽ đón vợ con đến, dù sao công việc kinh doanh hiện tại chủ yếu ở Montana, không thể cứ ở nhà thuê mãi được." Nien cười nói.
Cư An cười đáp: "Tôi giơ hai tay tán thành! Mọi người làm hàng xóm với nhau vẫn tốt hơn." Lời còn chưa dứt, cậu đã thấy con rùa già đang nằm bò dưới ghế sofa trong phòng khách, đang vươn đầu bò vào trong. Thấy Cư An, nó vội vàng trốn xuống gầm ghế.
"Sao cậu lại mang cả con rùa già này đến đây?" Cư An chỉ vào con rùa nói với Miles.
Miles đi tới lôi con rùa ra: "Tôi sợ nó ở nhà một mình buồn chán nên mang theo cho nó đổi gió."
Cư An nghe vậy chỉ biết lắc đầu. Nó là một con rùa, biết buồn chán à? Hầm canh uống cho rồi thì nó hết chán ngay, nơi nó nên đến chính là bụng cậu, sau đó đi qua ruột cậu một vòng để bồi bổ cho mảnh đất này.