Trọn một ngày trôi qua, sau khi ký xong vài tập văn kiện, vùng thung lũng gần Kingman chính thức thuộc quyền sở hữu của Ju An. Ju An chịu trách nhiệm ký tên lia lịa, ông lão Leonard chịu trách nhiệm chọn lựa cây trồng, còn việc quy hoạch trang trại thế nào, vẫn phải đợi về hỏi hai lão cao bồi Thomas và Lawrence.
Chuyện ở California cũng coi như đã xong xuôi, kỳ nghỉ lần này của Ju An chính thức kết thúc. Đợi đến lần sau quay lại, khả năng cao phải là năm sau rồi. Thế mới nói biệt thự thật lãng phí, một năm chỉ ở được một hai tháng, phần lớn thời gian đều là quản gia trông coi. Cầm tiền ở nhà sang, lại còn gánh thêm mấy trăm ngàn tiền thuế mỗi năm, làm người giàu quả thật chẳng dễ chút nào.
Lúc rời khỏi biệt thự, Ju An có chút nhói lòng khi nghĩ đến việc bỏ tiền nuôi không căn nhà suốt mười mấy tháng trời. Nhưng khi lên máy bay, anh đã gạt chuyện đó ra sau đầu, trong lòng nghĩ đến vợ con ở nhà, khóe miệng liền nở nụ cười.
Đoàn người bước ra khỏi sân bay Lewistown, điều khiến Ju An ngạc nhiên là Thomas và Lawrence lại đích thân tới đón. Anh bước lên trước cười nói: "Chẳng phải đã bảo Er Zhuang tới đón chúng ta sao, sao hai bác lại đích thân tới thế này?"
Lawrence cười đáp: "Nghe nói có trang trại mới cần chúng ta quy hoạch, nên chúng tôi tiện thể tới đón mọi người luôn, rồi bàn bạc xem làm thế nào để triển khai sớm nhất có thể." Lawrence vừa nói vừa cùng Ju An bước ra ngoài sân bay.
Ra khỏi sân bay, Neen nói với Ju An: "An! Chúng tôi không về cùng anh đâu, phải ghé công ty một chuyến."
Ju An dặn dò luật sư và kế toán của mình: "Được rồi, mọi người vất vả rồi." Chào tạm biệt Neen và những người khác, Ju An cùng Leonard lên chiếc xe bán tải do Thomas lái.
Xe vừa rời khỏi bãi đỗ, Ju An đã nghe thấy Leonard ngồi phía sau đang trò chuyện với Thomas: "Anh xem, diện tích lớn thế này, tôi định trước tiên sẽ trồng cây, còn về chuyện nhà cửa thì phải nhờ hai người cân nhắc."
Thomas nhìn bản vẽ, trầm ngâm không nói lời nào.
Ju An cười xoay người lại nói với Leonard: "Đợi về đến nhà rồi hãy hay, cũng chẳng vội gì lúc này."
Leonard cười đáp: "Tôi có thói quen thế rồi, vậy về nhà chúng ta cùng bàn bạc nhé."
Xe chạy về đến cửa nhà, Ju An xách hành lý bước xuống. Ni Ni, con trai Ju Chi cùng con trai của Wang Fan là Hu Zi đã đứng chờ ở cửa từ lâu. Ju An xoa đầu từng đứa một, lại còn gãi gãi mấy chú chó. Hôm nay Teddy khá yên tĩnh, nằm phục trước cửa nhà, thấy Ju An về liền hừ nhẹ một tiếng.
Ju An xách vali vào nhà, thấy Dana đi tới đón. Anh ôm vợ vào lòng hôn một cái: "Anh mang hành lý lên lầu trước đã, em chuẩn bị chút đồ uống cho Leonard và hai bác ấy, mang vào phòng làm việc của anh nhé, chúng ta có vài việc cần thảo luận."
Thấy Dana gật đầu, Ju An xách hành lý lên lầu.
Đặt hành lý xuống, anh vào phòng vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo, rồi quay lại phòng làm việc ở tầng một. Ba ông lão đã đứng trước bàn của Ju An, ghé đầu xem bản vẽ trang trại Kingman. À không, phải gọi là trang trại Hans mới đúng. Thấy ba ông lão đứng đó, ly cà phê bên cạnh vẫn chưa hề động tới, anh trêu chọc: "Các bác mua vé đứng à, ngồi xuống xem cho tử tế đi."
"Ngồi xuống cả ba người cùng xem bản vẽ hơi bất tiện, cứ đứng thế này là được rồi." Lawrence vừa nói vừa dùng tay vẽ lên bản vẽ, không thèm quay đầu lại.
Nghe ông lão nói vậy, Ju An đi tới cạnh bàn, nghiêng người ngồi phắt lên mặt bàn. Dù sao bàn làm việc của anh cũng đủ rộng, anh cũng ghé đầu vào xem bản vẽ.
Thomas cầm lấy cây bút chì trong ống cắm, vẽ lên bản vẽ: "Cách tốn ít sức nhất ở chỗ này là khoan nước ngầm, nhưng việc này cần bang phê duyệt. Nếu dẫn nước tới thì khoảng cách từ hồ Mead cũng không quá xa, phải tính toán xem đầu tư bên nào thì kinh tế hơn."
Ju An xua tay nói: "Khỏi cần tính toán, cứ trực tiếp khoan nước ngầm đi. Đến lúc đó đặt ở trung tâm trang trại." Ju An vạch một đường ở khu vực giữa thung lũng: "Đào một cái hồ nhỏ hình chữ nhật nhân tạo ở chỗ này, tự lấy nước cũng tiện hơn. Chứ nếu phải xin quyền sử dụng đất với bang, đợi họ duyệt thì mọi chuyện đã xong xuôi từ đời nào rồi."
Lawrence nghe xong gật đầu: "Cũng đúng, nhưng nếu đào hồ thì chắc phải tốn một hai triệu đô." Diện tích Ju An vẽ như vậy ít nhất cũng mười mấy mẫu Anh, đào cái hồ nông cũng tốn chừng đó tiền.
"Cần chi thì cứ chi thôi, chẳng có gì phải tiết kiệm." Ju An vỗ nhẹ lên đùi nói. Trong lòng anh lại nghĩ, không đào hồ thì mình đổ nước không gian vào đâu? Chẳng lẽ lại đổ xuống hồ Mead? Như vậy chẳng phải làm lợi cho người khác sao. Hơn nữa, lần này mình không phải tưới nước cỏ dài, mà là tưới nước rễ thô, nếu người khác ở bên cạnh trồng ngô hay lúa mì mà dùng nước hồ này thì chắc khóc thét mất, rễ thì mọc thô kệch còn thân cây thì chẳng thấy đâu, thử hỏi mấy chủ nông trại đó có khóc dở mếu dở không chứ.
"Vậy mấy bụi cây này có cần dọn sạch không?" Leonard hỏi Thomas và Lawrence: "Chỗ này cây bụi mọc thưa thớt cao ngang đầu gối..."
Thomas cười nói: "Đã nuôi dê thì không cần dọn đâu. Đến lúc đó cứ thả vài ngàn con dê, thuê cao bồi chăn thả trước, anh vừa trồng cỏ, như vậy đôi đường vẹn cả."
Ju An nghe Thomas nói vậy cũng gật đầu đồng ý.
Sau đó, Thomas dùng bút vẽ phác thảo một cái hồ dài trên bản vẽ rồi tô một đường: "Hồ cứ đào như thế này. Đến lúc đó cao bồi trang trại có thể ở ngay cạnh hồ, xây dựng kho thóc, chuồng ngựa ở đây. Chắc xung quanh cũng chẳng có hàng rào đâu nhỉ, vậy phải dựng một hàng rào đơn giản." Rồi ông quay sang hỏi Ju An: "Vẫn là hàng rào gỗ bốn tầng à?"
Ju An nghe vậy liền xua tay: "Tạm thời cứ làm hàng rào đơn giản thôi." Đâu phải nuôi bò đâu mà xa hoa thế, còn chưa biết thu nhập từ nuôi dê thế nào, hơn nữa mình cũng đâu có ở đó, mặc kệ nó đẹp hay xấu, thực dụng là được.
Thomas và Lawrence nghe xong mỉm cười, Thomas tiếp tục nói: "Vậy hai ngày nữa chúng tôi cùng anh đi xem thực tế, phải đến hiện trường mới biết được quy mô trang trại nên nuôi bao nhiêu con dê là hợp lý."
Ju An suy nghĩ một chút rồi nói: "Hai bác cứ đi xem trước đi. Đến lúc đó thấy ổn thì tìm đội thi công ở Kingman làm trước. Còn bên này tôi sẽ để Neen lo thủ tục xin khoan nước ngầm với quan chức Arizona." Vừa về được mấy ngày lại phải chạy đi, mông mình còn chưa ngồi nóng chỗ ở nhà đây này, không đi đâu.
Lawrence cười nói: "Vậy chúng tôi đi xem, cứ lấy công ty của trang trại Teddy đi, để họ vẽ bản vẽ thiết kế hồ cho chúng ta, đến lúc đó mọi người cùng bàn bạc tiếp."
Ju An thấy việc càng lúc càng nhiều, liền chốt hạ: "Cũng đừng vẽ bản vẽ diện tích hồ nhỏ gì cả." Nói xong anh cầm bút vẽ thẳng một vòng bầu dục dài trên bản vẽ: "Cứ đào theo cái hình này là được, tính toán diện tích rồi đào sâu khoảng năm sáu feet là xong." Năm sáu feet cũng tầm một mét rưỡi, thế là đủ rồi.
Thomas nhìn cái hồ nhỏ do Ju An tùy tiện vẽ ra: "Đào thế này sao được, lại không biết địa thế anh vẽ là cao hay thấp, phải qua khảo sát đo đạc chứ, vẽ tay thế này tùy tiện quá."
Nhắc đến chuyện đào hồ, nghe Thomas nói vậy, Ju An chợt nhớ ra: "Thế hồ trang trại Teddy đào thế nào?" Người Mỹ chỉ có điểm này là dở, đôi khi không biết tùy cơ ứng biến. Nếu đặt vào thời Ju An đi làm thuê ở trong nước, ông chủ vẽ một đường như thế, anh đã sớm hiểu ý, vỗ ngực đảm bảo với ông chủ là hoàn thành nhiệm vụ rồi. Làm ông chủ ở Mỹ này đúng là kém hơn trong nước một chút, nói ra chẳng ai phụ họa, thật là muốn chết mà.
"Bản vẽ do công ty thi công đưa ra, đến chỗ anh anh xem một cái chẳng phải nói được là xong sao." Thomas nhìn Ju An cười nói.
Ju An nghe vậy gãi gãi đầu: "Vậy lần này cứ theo cách đó mà làm, cứ đào khoảng mười mẫu Anh là được, đảm bảo nước ngầm khoan lên có chỗ chứa là xong. Những việc khác hai bác với Lawrence bàn bạc đi, đến lúc đó cho tôi xem qua một cái là được." Để tránh bị mang tiếng là hoàn toàn phó mặc, Ju An cố gắng thêm câu cuối cùng.
Ba ông lão tập trung vào bản vẽ, nghe Ju An nói vậy liền gật đầu: "Đương nhiên rồi, hàng rào với công trình này nọ đều phải làm dự toán, đến lúc đó anh cũng xem qua nhé."
Lúc này Leonard nói: "Trang trại nằm giữa hai thung lũng này, lúc tôi đi xem thấy hơi lùa gió, có cần trồng thêm cây không?" Nói xong ông dùng ngón tay vạch trên bản vẽ, chỉ hướng gió cảm nhận được lúc đó, rồi nhìn Ju An. Ju An nào hiểu cái này, đành xoay đầu nhìn Lawrence.
Lawrence gật đầu nói: "Chuyện này không thành vấn đề, bốn bề đều là núi, gió chắc cũng chẳng lớn đến mức nào. Trồng thêm ít cây cũng được, nhưng phải đợi đào xong hồ, cao bồi vào vị trí rồi hãy trồng, đừng trồng nhiều quá chiếm đất nuôi dê." Nói xong ông nhìn Thomas tiếp tục: "Vậy đại khái là như thế này nhé?"
Thomas suy nghĩ một chút, dùng tay chấm vài điểm trên bản vẽ, đó là những chỗ cần cân nhắc. Vài giây sau, ông lão ngẩng đầu lên: "Vậy đại khái thế là được rồi, chúng tôi về cân nhắc xem có gì cần bổ sung không. Bản vẽ này anh có cần không? Nếu không thì tôi mang về xem tiếp."
Ju An nghe vậy vội xua tay: "Bác cứ cầm đi. Nếu cần thì tôi sẽ bảo kế toán in cho một bản, bên Xingli có bản điện tử của bản vẽ này mà." Mình cần thứ này làm gì chứ, hai bác giỏi giang thế này, cứ cầm đi hết đi. Đến lúc đó mình xem xong dự toán, ký tên trả tiền là được.
Ba ông lão nghe Ju An nói vậy, Thomas cuộn bản vẽ lại cầm trên tay: "Vậy chúng tôi về trang trại trước đây."
Ju An gật đầu, nhìn ba ông lão bước ra khỏi cửa nhà. Khi quay lại phòng làm việc, thấy ba ly cà phê vẫn chưa hề động tới, anh cảm thán nghĩ, mình chi ra hơn trăm ngàn một năm thế này đúng là khích lệ lòng người, trong lòng tự khen ngợi bản thân một phen thật thỏa mãn, lúc này mới bưng ba ly cà phê đã nguội ngắt bước ra khỏi phòng làm việc. (Còn tiếp)