Hồ Nhuận tên thật là Rupert Hoogewerf, một người Anh sinh năm 1970. Từ năm 1999, ông bắt đầu tung ra "Bảng xếp hạng người giàu" tại Trung Quốc, mỗi dịp cuối năm đều gây ra những làn sóng tranh luận không nhỏ.
Hồ Nhuận đến Trung Quốc vào năm 1990, ông từng là nghiên cứu sinh theo học tiếng Trung một thời gian tại Đại học Nhân dân Trung Quốc. Tháng 9 năm 1997, sau một thời gian làm việc tại Arthur Andersen - một trong năm tập đoàn kế toán lớn nhất toàn cầu, Hồ Nhuận quay lại Trung Quốc. Ông lăn lộn ở Thượng Hải một thời gian, loay hoay mãi mà chẳng làm nên trò trống gì, quá đỗi phiền muộn nên đành than vãn với cha ở quê nhà. Người cha già nói một câu khiến ông bừng tỉnh: "Con đã hiểu rõ mình là ai ở Trung Quốc, ở Thượng Hải này chưa?". Hồ Nhuận nói, kể từ lúc đó, ông biết rằng chỉ có trở nên nổi tiếng, khiến bản thân trở thành một "ai đó" thì mới có cơ hội. Thế là, ông nảy ra ý định phát huy tài năng kế toán của mình để lập một bảng xếp hạng cho giới nhà giàu Trung Quốc. Trước đó vào tháng 2 năm 1995, tạp chí "Forbes" từng lập ra một bảng xếp hạng người giàu Trung Quốc nhưng sau đó phải gián đoạn vì khó vận hành. Năm 1999, bản danh sách còn rất thô sơ do Hồ Nhuận "chế tạo" ra đời. Ông gửi fax cho các đơn vị truyền thông tài chính chuyên nghiệp như "Financial Times", "The Times", "The Economist", "Fortune", "BusinessWeek", "Forbes" và viết rằng: "Tôi là kế toán của công ty Arthur Andersen, tranh thủ thời gian rảnh rỗi đã lập ra danh sách 'Top 50 Trung Quốc đại lục' này. Ngày 1 tháng 10 tới là kỷ niệm 50 năm thành lập nước Trung Hoa, nếu định nghĩa sự thành công bằng độ dày của tài sản, thì 50 người này chính là những người thành công nhất Trung Quốc đại lục, câu chuyện của họ có thể giúp chúng ta hiểu về lịch sử 50 năm của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Nếu quý tạp chí quan tâm, xin hãy liên hệ với tôi". Kết quả là "Forbes", tờ báo vốn lấy việc tạo ra "sàn diễn danh lợi tiền bạc" làm mục tiêu, đã tỏ ra quan tâm và đưa danh sách này lên trang bìa của "Forbes Global". Thế là, Hồ Nhuận nổi tiếng.
Ngay khi danh sách vừa ra đời, những tiếng nói nghi ngờ, chỉ trích đã ập đến như bão táp. Một số doanh nhân có tên trong danh sách muốn kiện Hồ Nhuận ra tòa, những người không có tên cũng đòi "cần một lời giải thích", thậm chí có truyền thông cho rằng đây là một danh sách "nực cười", dữ liệu không chính xác, phạm vi quan tâm hẹp hòi, phương pháp tính toán sai lầm, thậm chí bản thân cách làm này cũng phơi bày vô số vấn đề. Ngưu Văn Văn, chủ biên tờ "Doanh nhân Trung Quốc", từng có một đoạn kể lại rất sinh động trong bài viết có tiêu đề "Một con đường tài chính hoa mắt": "Đến mùa thu, người bạn cũ Hồ Nhuận của chúng ta gọi điện nói rằng bảng xếp hạng người giàu Trung Quốc của Forbes năm nay sắp ra lò, lần này không còn là 50 người mà mở rộng lên 100 người. Có lẽ vì mở rộng quá nhanh nên còn thiếu vài người mới đủ 100, ông ấy hỏi tôi có thể giúp giới thiệu vài người không. Đêm khuya tan làm về nhà, một tay tôi lái xe, một tay cầm điện thoại, tùy tiện đọc vài cái tên mà tôi cho là mới mẻ nhưng Hồ Nhuận có thể chưa biết. Vài ngày sau khi bảng xếp hạng Forbes Trung Quốc ra mắt, trong 12 cái tên tôi học lỏm giới thiệu cho ông ấy, có 4 người chễm chệ nằm trong top 12, trong đó Dương Bân của tập đoàn Nông nghiệp Âu Á đứng chễm chệ ở vị trí thứ hai!".
Thế nhưng, dù thế nào đi nữa, Hồ Nhuận cũng trở thành một nhân vật khiến người ta vừa yêu vừa hận. Hầu như tất cả các đại gia hàng đầu Trung Quốc đều sợ ông bỏ sót mình, nhưng khi thực sự xuất hiện trên bảng xếp hạng, họ lại tìm mọi cách để tránh xa. Chính trong tâm điểm dư luận như vậy, Hồ Nhuận một đêm thành danh, ông xuất hiện trên đủ loại phương tiện truyền thông. Mỗi lời bình luận của ông về một doanh nhân nào đó đều có thể trở thành nguồn cơn cho các tin tức tài chính hoặc chuyện phiếm. Khi ông lên chương trình "Nói thật" của đài Trung ương, người dẫn chương trình Thôi Vĩnh Nguyên đã dùng giọng điệu năm xưa Mao Trạch Đông viết về Bạch Cầu Ân để giới thiệu ông: "Hồ Nhuận, một chàng trai người Anh, không quản ngàn dặm xa xôi đến Trung Quốc, làm ra một bảng xếp hạng người giàu mà người Trung Quốc vốn dĩ không hề biết, đưa người giàu Trung Quốc ra thế giới, để thế giới hiểu về Trung Quốc..."
Đến lúc này, Hồ Nhuận và bảng xếp hạng của ông đã cấu thành một hiện tượng nhân văn thương mại vô cùng thú vị: việc theo đuổi và quan tâm đến tài sản khiến bảng xếp hạng được chú ý đặc biệt, trong khi sự xám xịt trong tích lũy ban đầu, tính thiếu khoa học của việc xếp hạng, thậm chí tâm lý thù ghét người giàu của không ít người đã gây ra sự hỗn loạn về quan niệm và vận hành thương mại. Đến mức mỗi khi bảng xếp hạng công bố, cơ quan thuế sẽ đến công ty của những người có tên để kiểm tra, mà thường là kiểm tra đâu trúng đó. Những đại gia hàng đầu vốn dĩ bị phơi bày đột ngột do lọt vào danh sách - đặc biệt là top 10 - thường bị truyền thông truy vết và lộ ra những cái "đuôi" không nên có. Như Dưỡng Dung, Dương Bân, Cố Trĩ Quân... đều nổi tiếng nhờ bảng xếp hạng người giàu, nhưng cũng chính trong sự quan tâm cao độ của truyền thông, người ta tận mắt chứng kiến họ sụp đổ hoặc tàn lụi, khiến người ta cảm thấy ớn lạnh. Theo một nghĩa nào đó, bảng xếp hạng người giàu của Hồ Nhuận lại giống hệt như các "Vua quảng cáo" của đài Trung ương bảy, tám năm trước. Một đêm thành danh nhờ nó, nhưng cũng vì nó mà vạn kiếp bất phục, thậm chí có người gọi đó là "Bảng xếp hạng tù nhân" hoặc "Bảng xếp hạng giết lợn".
Hồ Nhuận khá đắc ý với sự chấn động mà mình gây ra trong giới thương mại Trung Quốc. Trong một cuộc phỏng vấn, ông nói thẳng thừng: "Bảng xếp hạng Forbes là một công cụ của tôi. Nếu là người Trung Quốc hoặc tổ chức Trung Quốc làm bảng xếp hạng này, họ sẽ bị mắng chết, nhưng tôi tình cờ là người Anh, lại có một tạp chí Mỹ, chúng tôi làm thì sẽ suôn sẻ hơn". Lời khẳng định này của Hồ Nhuận không nghi ngờ gì là sự thật. Chàng trai người Anh ngoài 30 tuổi này, bằng sự táo bạo và liều lĩnh của mình, đã vô tình mở ra một "cửa sổ trời" để nhìn trộm.
Hồ Nhuận dựa vào bảng xếp hạng để kết nối với "Forbes". Ông chưa bao giờ trở thành biên tập viên chính thức của tạp chí tài chính lâu đời của Mỹ này, mà luôn hoạt động với tư cách là "Trưởng nhóm nghiên cứu khu vực Trung Quốc". Khi Hồ Nhuận thực sự làm mưa làm gió ở Trung Quốc, "Forbes" bắt đầu trở nên lúng túng. Tháng 11 năm 2002, tổng biên tập "Forbes" là Steve Forbes đến Nam Kinh tham dự "Diễn đàn Vốn Thế giới", có lẽ ngay cả ông ấy cũng không ngờ rằng mình lại trở thành "ngôi sao" bị đông đảo phóng viên vây kín trong thời gian diễn ra diễn đàn. Steve cảm nhận rõ tầm ảnh hưởng to lớn của bảng xếp hạng Hồ Nhuận tại Trung Quốc, cũng như những hiệu ứng tích cực và tiêu cực mà nó mang lại. Chẳng bao lâu sau, "Forbes" chấm dứt hợp đồng với Hồ Nhuận.
Tuy nhiên, lúc này Hồ Nhuận đã đủ lông đủ cánh, ông nhanh chóng tung ra "Bảng xếp hạng người giàu Hồ Nhuận" mang tên mình. Ông đã hoàn toàn hòa nhập vào trò chơi tài sản mang đậm đặc sắc Trung Quốc và tỏ ra vô cùng cá gặp nước. Ông lần lượt tung ra hàng loạt bảng xếp hạng con, như bảng xếp hạng người giàu bất động sản, bảng xếp hạng nhà từ thiện, bảng xếp hạng người giàu IT, bảng xếp hạng người giàu tài chính, bảng xếp hạng người giàu ngành thép và bảng xếp hạng hàng xa xỉ, thậm chí còn làm riêng một bảng xếp hạng người giàu Ôn Châu. Ông còn xuất bản một tạp chí phát hành trực tiếp mang tên "Bách Phú".
Những bảng xếp hạng không thiếu sự hỗn loạn và kích thích này cứ tiếp diễn năm này qua năm khác. Hồ Nhuận cho rằng mình đã ngày càng tiến gần đến sự thật. Với dữ liệu ngày càng nhiều và phương pháp làm việc dần hoàn thiện, Hồ Nhuận tự tin sẽ tạo ra một bảng xếp hạng đúng nghĩa. Đồng thời trong quá trình đó, chàng trai người Anh thông minh và cần cù này cũng có những hiểu biết mới về Trung Quốc. Góc nhìn xuyên quốc gia giúp ông rút ra nhiều "chi tiết tài sản" không ai để ý. Ví dụ, ông quan sát thấy trong giới nhà giàu Trung Quốc, đông đảo nhất là các nhà kinh doanh bất động sản; đến năm 2003 thì có thêm rất nhiều người giàu mới liên quan đến nông nghiệp - tức là liên quan đến đất đai. Những người liên quan đến ngành IT chỉ có 4, 5 người, trong khi ở Mỹ, ít nhất 5 trong số 10 người giàu nhất đều xuất thân từ IT. Trong 400 người giàu nhất nước Mỹ, số người làm trong lĩnh vực truyền thông giải trí là đông nhất, còn Trung Quốc chỉ có một người. Ngưỡng cửa "Câu lạc bộ Bách Phú" của Hồ Nhuận năm 1999 là 6 triệu USD, năm 2002 đã tăng lên 80 triệu USD, đến năm 2007, ngưỡng tối thiểu của top 10 đã tăng lên 33 tỷ Nhân dân tệ.
Độ tuổi trung bình của những người giàu đại lục này chưa bao giờ vượt quá 45 tuổi, trong đó người nói thông thạo tiếng Anh chưa đến 2%, nhưng con cái của những người giàu này biết nói tiếng Anh lại chiếm hơn 50%... Những dữ liệu thú vị này nếu không có bảng xếp hạng và so sánh đa chiều thì không thể nào có được. Hồ Nhuận là người cẩn thận, ông coi bảng xếp hạng là sự nghiệp để theo đuổi. Ngoài ra, ông còn rất nhiệt tình tổ chức các bữa tiệc xa hoa lộng lẫy. Trong những sàn diễn này, ngoài các đại gia thì chỉ có mỹ nữ, rượu ngoại, trang sức và xe sang. Hồ Nhuận biết ý nghĩa của sự xa xỉ là phô trương tiền bạc cho người khác xem, và ông cũng sẵn lòng tạo ra những cơ hội như vậy.
Bình thường, Hồ Nhuận thích mặc đồ thường ngày, khoác áo khoác vàng nhạt, quàng chiếc khăn len kẻ ô xám đen, điều này khiến người ta nhớ đến miêu tả của Salinger về một quý ông người Anh: "Họ hoặc là kẹp một chiếc ô, hoặc ngậm một chiếc tẩu thuốc, hoặc là bất kể mùa nào cũng choàng một chiếc khăn kẻ ô". Hồ Nhuận nói chuyện rất tỉ mỉ, rất chú ý đến cảm xúc của đối phương, thỉnh thoảng lại dùng biểu cảm hơi phóng đại để phản ứng lại câu chuyện của bạn. Ông không chỉ giỏi tiếng Trung một cách kỳ lạ mà sự hiểu biết về văn hóa Hán còn khiến người ta kinh ngạc. Có lần, ông hỏi ngược lại phóng viên Trung Quốc đến phỏng vấn: "Nền văn minh công nghiệp đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc xuất hiện vào khi nào?". Ngay khi các phóng viên còn đang do dự, ông đắc ý nói: "Chẳng phải là thời nhà Tống sao, với bốn phát minh lớn đó".