Năm nay là năm đại khánh kỷ niệm 50 năm thành lập nước Trung Hoa mới. Tạp chí "Fortune" của Mỹ đã rất nhạy bén khi tuyên bố sẽ tổ chức hội nghị thường niên của mình tại Thượng Hải, Trung Quốc. Thời gian diễn ra là cuối tháng 9, ngay trước đại lễ Quốc khánh. Đây là lần đầu tiên một cơ quan truyền thông danh tiếng quốc tế chọn Trung Quốc làm nơi tổ chức hội nghị toàn cầu, chủ đề của nó rất phù hợp với kỳ vọng của mọi người: "Để thế giới hiểu Trung Quốc, để Trung Quốc hiểu thế giới". Tổng Bí thư Giang Trạch Dân đã xác nhận sẽ tham dự hội nghị vào thời điểm đó.
Xét từ góc độ kinh tế vĩ mô, biểu hiện của Trung Quốc cũng khiến người ta tràn đầy kỳ vọng. Các quốc gia Đông Nam Á vẫn chưa tỉnh táo lại sau cơn chóng mặt từ cơn bão tài chính, kinh tế Nga lại bùng phát khủng hoảng, Brazil ở Nam Mỹ cũng xuất hiện khủng hoảng tài chính nghiêm trọng. Trong tất cả các quốc gia đang phát triển, Trung Quốc có thể gọi là "một cành hoa độc lạ". Các biện pháp kích cầu kinh tế được đưa ra từ năm trước dần phát huy hiệu quả, thị trường tiêu dùng hoạt động trở lại, hiệu ứng kéo theo của sự phục hồi thị trường bất động sản đối với các ngành nghề khác dần lộ rõ, một chu kỳ tăng trưởng kinh tế tốc độ cao mới đã đến.
Không ai ngờ rằng, sự bùng nổ của thị trường lại bắt đầu từ thị trường chứng khoán.
Ngày 19 tháng 5, thứ Tư. Một ngày bình thường tưởng chừng như sẽ chẳng có tin tức gì xảy ra, khi thị trường chứng khoán Trung Quốc đã suy thoái liên tục hơn bảy trăm ngày. Thế nhưng 11 ngày trước đó, tên lửa Mỹ còn "oanh tạc nhầm" Đại sứ quán Trung Quốc tại Nam Tư, gây ra một sự kiện ngoại giao chấn động, khiến quan hệ Trung - Mỹ lại rơi xuống điểm đóng băng. Đúng vào ngày này, hai sàn Thượng Hải và Thâm Quyến lặng lẽ tăng lần lượt 51 điểm và 129 điểm, đóng cửa ở mức 1109 điểm và 2662 điểm. Dẫn đầu đà tăng là các cổ phiếu mang khái niệm mạng như Đông Phương Minh Châu, Quảng Điện Cổ Phần, Thâm Tang Đạt, v.v. Đường dương tuyến mọc lên từ mặt đất này có thế khởi đầu đột ngột, sau đó mạnh mẽ, kéo dài suốt 32 ngày. Trong thời gian này, Ngân hàng Trung ương tuyên bố giảm lãi suất, "Luật Chứng khoán" bắt đầu thực thi, tờ "Nhân Dân Nhật Báo" vốn luôn thận trọng đã đăng bài bình luận của chuyên gia, yêu cầu mọi người "kiên định niềm tin, phát triển quy phạm, trân trọng cục diện tốt đẹp của thị trường chứng khoán". Tiếng trống hướng dương vang dội, trong vòng chưa đầy hai tháng, chỉ số tổng hợp Thượng Hải một mạch xông lên 1700 điểm, biên độ tăng vượt quá 50%. "Thị trường 5.19" từ đó hình thành.
Thị trường vốn xưa nay vẫn là "phong vũ biểu" của tình hình vĩ mô, nhưng ở Trung Quốc, "phong vũ biểu" này thường được chiếu trong tấm gương cầu lồi méo mó, kỳ quái. Trong "thị trường 5.19", đã xuất hiện vài tay chơi lớn khó quên.
Lữ Lương dường như là tay chơi đầu tiên "tiên đoán" được thị trường lớn này.
Một số người hẳn vẫn còn nhớ cái tên này từng xuất hiện trong "Sự kiện phiếu đăng ký mua cổ phiếu Thâm Quyến" năm 1992. Khi đó ông tên là Lữ Kiến Tân, là một thanh niên văn nghệ hiếu kỳ và cần mẫn. Trong sự kiện đó, ông đã viết một bài phóng sự dài kỳ mang tên "Triệu người chơi cổ phiếu 'xào' Thâm Quyến", là mô tả sinh động nhất trong nước về sự kiện Thâm Quyến lúc bấy giờ. Cũng trong vụ hỗn loạn của giới chơi cổ phiếu đó, Lữ Lương đã trải qua sự tôi luyện của thị trường chứng khoán. Ông trở thành khách quen tại Sở giao dịch Thâm Quyến, sự chú ý không bao giờ rời khỏi nơi đó nữa. Những ngày lăn lộn ở Thâm Quyến khiến Lữ Lương ngày nào cũng hưng phấn, nhưng ông lại không kiếm được bao nhiêu tiền. Không lâu sau, ông quay lại Bắc Kinh, theo chân vài nhà đầu tư nhỏ lẻ lớn để chơi cổ phiếu, ngoài ra còn không ngừng viết các bài bình luận chứng khoán. Vận may kiếm tiền của ông dường như không tốt lắm, ban đầu kiếm được hơn một triệu tệ, ông lại chuyển sang làm kỳ hạn, kết quả là đổ tiền vào đó, chơi hai năm trời, cuối cùng lại gánh khoản nợ hàng chục triệu. Tuy nhiên, về mặt bình luận chứng khoán, ông lại bộc lộ thiên tư siêu phàm. Những sáng tác văn học thời trẻ đã giúp ông rất nhiều. Giữa những bài bình luận chứng khoán với ngôn từ thô lậu, lý luận nông cạn, ông luôn có thể thu hút sự chú ý của người khác bằng những bài viết đầy nhiệt huyết và tư duy biện luận. Ông đã sớm nhìn thấu sự xám xịt của thị trường chứng khoán Trung Quốc, ông từng viết: "Do chất lượng các công ty niêm yết nhìn chung thấp kém, khiến người chơi cổ phiếu căn bản không thể chọn được cổ phiếu thực sự có giá trị, điều này tạo ra không gian cực lớn cho vận hành thị trường, thị trường chứng khoán Trung Quốc theo một nghĩa nào đó chính là một 'hội kể chuyện'." Nhiều quan điểm của ông được không ít người trong giới đầu tư chứng khoán tán đồng, ông dần dần giành được danh tiếng không nhỏ trong giới này. Từ năm 1996, Lữ Lương quyết định thành lập "Phòng làm việc của tiên sinh K", vừa dùng bút danh tiên sinh K để viết bình luận, vừa hướng dẫn người khác chơi cổ phiếu. Về lý do tại sao lại đặt cái tên kỳ quặc này, ông có hai lời giải thích: Một là, biểu đồ biến động của cổ phiếu còn được gọi là biểu đồ K-line; hai là, K là chữ cái đầu của "KING", ám chỉ ông là "Vua bình luận cổ phiếu". Ngâm mình trong "hội kể chuyện" này nhiều năm, ông vẫn luôn chờ đợi một cơ hội để trổ tài.
Mùa thu năm 1998, tiên sinh K - Lữ Lương cuối cùng cũng chờ được người mà ông "định mệnh" phải gặp. Một nhà đầu tư nhỏ lẻ lớn tên là Chu Hoán Lương đến tìm Lữ Lương cầu cứu. Đây là một "kẻ thô lỗ" từng lái xe tải bốc dỡ hạng nặng tại công trường xây dựng những năm đầu, mấy năm trước nhờ buôn đi bán lại cổ phiếu mà kiếm được không ít tiền, trở thành một trong những tỷ phú đầu tiên trên thị trường Thượng Hải và Thâm Quyến. Khoảng năm 1996, ông để mắt tới một cổ phiếu ở Thâm Quyến tên là Khang Đạt Nhĩ (mã chứng khoán 0048). Đây vốn là công ty nuôi gà ở quận Bảo An, Thâm Quyến, phần lớn thị trường gà sống ở Hồng Kông đều do công ty này cung cấp, kinh doanh ổn định và hiệu quả khá tốt, sau khi niêm yết năm 1994 thì không nóng không lạnh. Đại gia Chu âm thầm mua vào cổ phiếu Khang Đạt Nhĩ trên thị trường thứ cấp, sau nửa năm tích trữ được hàng chục triệu cổ phiếu, chiếm tới 90% lượng cổ phiếu lưu hành của Khang Đạt Nhĩ. Đại gia Chu đã chi 200 triệu cho việc này, trong đó quá nửa là toàn bộ gia sản của ông, một phần nhỏ còn lại là đi vay lãi suất cao. Đúng lúc đại gia Chu muốn xắn tay áo làm một cú lớn với Khang Đạt Nhĩ thì năm 1997, Hồng Kông bất ngờ bị "cúm gia cầm" tấn công, toàn đảo giết gà cấm gà, việc kinh doanh của Khang Đạt Nhĩ tê liệt hoàn toàn. Giá cổ phiếu của nó đương nhiên cũng ngồi lên cầu trượt, từ mức cao nhất 15,40 tệ một cổ phiếu rơi thẳng xuống còn hơn 7 tệ, biên độ giảm vượt quá 50%. Hai trăm triệu của đại gia Chu hoàn toàn mắc kẹt trong đó không thể nhúc nhích. Ông chán nản nói với người khác: "Năm 1997, ngoài đám gà bị giết kia ra, tôi có lẽ là người bất hạnh nhất Thâm Quyến này."