Hai kẻ nợ nần chồng chất và một "cổ phiếu gà dịch" cứ thế mà tìm đến với nhau. Lữ Lương đồng ý bắt tay với Chu Hoán Lương để làm chủ cuộc chơi (làm nhà cái). Dựa vào danh tiếng của bản thân trên thị trường chứng khoán cùng với 15% phí môi giới huy động vốn, chỉ trong vòng ba tháng, hắn đã huy động được 400 triệu. Tiếp đó, hắn bắt đầu trò tự mua tự bán "Khang Đạt Nhĩ". Một tay thao túng tên là Bàng Bác sau này mô tả rằng: "Chỉ thị của Lữ Lương đưa xuống rất tỉ mỉ, tỉ mỉ đến mức từ giá mở cửa buổi sáng là bao nhiêu, đến giữa phiên cần đảo kho ở giá nào, tại những chi nhánh nào phải đảo bao nhiêu cổ phiếu. Để việc thao túng được ẩn giấu, việc đảo kho không được quá nhanh, cũng không được quá chậm. Khi kéo giá phải chú ý mức tăng trong ngày không được vượt quá 7% - 8%, phải duy trì đồ thị cho đẹp mắt, chỉ sợ người khác phát hiện ra mình đang làm giá cổ phiếu lên." Cùng lúc đó, Lữ Lương liên tục đăng bài trên báo chí, lớn tiếng tung hô sự hồi ấm của thị trường chứng khoán, nhân tiện ra sức quảng bá cho Khang Đạt Nhĩ vốn đã hoàn thành "tái cơ cấu trọng yếu". Đúng vào thời điểm đó, thị trường chứng khoán vốn đã nằm liệt như gấu lười suốt hai năm nay bỗng chốc vùng dậy. Cơn sốt "19 tháng 5" đã đưa danh tiếng "Chuyên gia bình luận cổ phiếu số một Trung Quốc" của Lữ Lương lên đến đỉnh cao. Trên một thị trường vốn dĩ yếu ớt và xám xịt, người ta quá cần một nhà tiên tri mang lại chiến thắng cho phe mua, và họ vui lòng tin vào nhà tiên tri đó. Có xu thế tăng vọt làm lá chắn, hành động kéo giá cổ phiếu Khang Đạt Nhĩ của Lữ Lương trở nên không kiêng nể gì. Giá cổ phiếu tăng vọt dọc đường, từ hơn 7 tệ lúc tiếp quản, đến tháng 7 đã nhảy vọt lên 40 tệ. Đến cuối năm, Khang Đạt Nhĩ xếp thứ 17 trong top 20 cổ phiếu tăng giá mạnh nhất tại thị trường Thâm Quyến, mức tăng cả năm đạt 111%, hoàn toàn mang dáng dấp của một siêu cổ phiếu công nghệ cao. Tháng 12, được sự phê chuẩn của Cục Quản lý Công thương Thâm Quyến, Khang Đạt Nhĩ đổi tên thành Trung Khoa Sáng Nghiệp.
Để thao túng giá cổ phiếu và chơi những ván cờ lớn hơn, Lữ Lương lần lượt đạt được quan hệ huy động vốn với 120 chi nhánh chứng khoán tại hơn hai mươi tỉnh thành trong nước. Những chi nhánh này, vì muốn tranh giành khối lượng giao dịch và phí môi giới hấp dẫn, đã điên cuồng tìm kiếm tiền vốn cho Trung Khoa khắp nơi, huy động được số vốn vượt ngưỡng kinh ngạc là 5,4 tỷ tệ. Cứ thế, một chuỗi lợi ích khổng lồ đầy tội lỗi đã hình thành xoay quanh Trung Khoa Sáng Nghiệp. Sau này Lữ Lương thừa nhận: "Nếu những thỏa thuận huy động vốn đó được đưa ra ánh sáng, ngay cả những luật sư từng chứng kiến và ký tên vào đó cũng phải ngồi tù." Thế nhưng, hầu như tất cả những người tham gia vào đó đều quyết tâm đánh cược, coi luật pháp như không khí. Những người này đều là kẻ học vấn uyên thâm, tinh thông điều luật, trông ai cũng đạo mạo nghiêm chỉnh, xứng đáng là tinh anh trong xã hội thương mại này, nhưng dưới sự cám dỗ của lợi ích khổng lồ, tất cả đều vứt bỏ giới hạn đạo đức nghề nghiệp của mình. Lữ Lương và đồng bọn đã thao túng giá cổ phiếu đến mức tùy tiện như thế nào. Theo nghĩa này, sự đắc thủ của Lữ Lương chính là một nỗi nhục của giới tài chính Trung Quốc.①
Nếu nói Lữ Lương là "nhà cái mới nổi" xuất hiện trong năm đó, thì Đường Vạn Tân bước ra từ Tân Cương lại là một "bản mẫu" hiển hách hơn. Thú vị ở chỗ, sự phất lên của Đường Vạn Tân cũng bắt đầu từ "Sự kiện phiếu đăng ký mua cổ phiếu" cách đây 7 năm. Khi đó, chàng trai 28 tuổi này đã bỏ tiền thuê 5.000 người từ Urumqi ngồi tàu hỏa đến Thâm Quyến xếp hàng nhận phiếu bốc thăm đăng ký. Những người này mỗi người một chiếc ghế gỗ nhỏ, xếp hàng một ngày nhận 50 tệ tiền công, xếp hàng liền 3 ngày. Những lá phiếu bốc thăm nhận được sau đó đổi thành cổ phiếu gốc, giúp Đường Vạn Tân kiếm bộn tiền. Từ đó, Đường Vạn Tân đâm nghiện thị trường chứng khoán - nơi "kiếm tiền nhanh nhất". Anh ta cùng anh cả Đường Vạn Lý và những người khác đăng ký thành lập Công ty Thực nghiệp Đức Long Tân Cương, chuyên hoạt động về cổ phiếu trên thị trường vốn. Họ thu mua lượng lớn cổ phiếu gốc và cổ phiếu nội bộ của các doanh nghiệp nhà nước tại Tân Cương, Thiểm Tây và các tỉnh Tây Bắc khác, hoặc là bán lại cho các tổ chức tài chính ở Tân Cương, hoặc đợi sau khi niêm yết thì bán tháo thu tiền mặt. Có lần, họ nhận chuyển nhượng 10 triệu cổ phiếu pháp nhân của "Tây Bắc Trục Thừa" với giá 10 triệu tệ, vài tháng sau bán ra thu về lợi nhuận ròng 30 triệu tệ. Nếu nói việc buôn bán cổ phiếu giúp Đường Vạn Tân bước đầu nhìn thấy cung điện thị trường vốn, thì việc thử nghiệm trên thị trường trái phiếu chính phủ đã giúp Đức Long hoàn thành tích lũy nguyên thủy theo đúng nghĩa. Từ đầu những năm 90 của thế kỷ 20, Bộ Tài chính ban hành chính sách bao tiêu trái phiếu chính phủ, trong khá nhiều năm, phần lớn trái phiếu đều do hàng chục tổ chức môi giới chứng khoán bao tiêu. Tích lũy qua nhiều năm, dần dần hình thành một thị trường lưu thông trái phiếu chính phủ phi chính thức, và sàn giao dịch trái phiếu chính phủ ngoài sàn tại Vũ Hán là nền tảng có quy mô lớn nhất và giao dịch sôi động nhất lúc bấy giờ. Năm 1994, thông qua nghiệp vụ mua lại trái phiếu chính phủ, Đường Vạn Tân đã huy động vốn trái quy định 300 triệu tệ. Đó là một thời đại điên cuồng, sự nhạy bén và gan cùng mình đã khiến một thế hệ nhanh chóng giàu lên.
Khác với những nhà cái như chuột chũi kia, Đường Vạn Tân trẻ tuổi có lý tưởng kinh doanh của riêng mình. Trong mắt anh ta, cơ cấu công nghiệp toàn cầu đang trải qua một cuộc biến đổi to lớn, Trung Quốc không nghi ngờ gì chính là mắt xích quan trọng nhất trong đó. Rất nhiều ngành công nghiệp truyền thống đang tồn tại cơ hội bùng nổ mạnh mẽ, nhưng do thể chế và quan niệm lạc hậu, đại đa số doanh nghiệp Trung Quốc có quy mô nhỏ, đầu tư phân tán, không có sức cạnh tranh. Vì vậy, thông qua phương thức kinh doanh vốn để tối ưu hóa, tích hợp, làm sống động tài sản tồn kho, đó chính là hy vọng cho sự cất cánh của kinh tế kiểu Trung Quốc. Quan niệm của Đường Vạn Tân rất giống với Mâu Kỳ Trung của Tập đoàn Nam Đức, người lớn hơn anh ta 24 tuổi, thời bấy giờ được rất nhiều nhà kinh tế học ưa chuộng, cho rằng đó là "cảnh giới cao nhất" của kinh doanh vốn. Khác với tiền bối Mâu chỉ giỏi khoác lác, Đường Vạn Tân thực sự đã tiến hành những thử nghiệm táo bạo.①
Bước đi đầu tiên của Đường Vạn Tân là thu mua doanh nghiệp. Chế độ phân chia cổ phần vốn bị Trương Duy Nghênh và Lương Định Bang cùng những người khác chỉ trích đã cung cấp một "mảnh đất" màu mỡ cho các hoạt động xám của các nhà cái. Do tất cả các công ty niêm yết nhà nước đều nắm giữ một phần cổ phiếu pháp nhân không được lưu thông, chi phí để săn lùng chúng thấp hơn nhiều so với việc chắt chiu từng chút từ tay các nhà đầu tư nhỏ lẻ trên thị trường thứ cấp. Vì vậy, vô số nhà cái đã nhắm vào các cơ quan quản lý tài sản nhà nước của các công ty niêm yết tại các địa phương, mua lại cổ phiếu pháp nhân từ tay họ. Chi phí giao dịch như vậy tự nhiên thấp hơn, hơn nữa sẽ không chịu bất kỳ sự giám sát nào. Theo một nghĩa nào đó, chính cơ cấu cổ phần độc nhất vô nhị này của thị trường chứng khoán Trung Quốc đã tạo không gian cho những kẻ đầu cơ. Đường Vạn Tân chính là thông qua phương thức mua cổ phiếu pháp nhân, lần lượt trở thành cổ đông lớn nhất của ba công ty niêm yết là Tân Cương Đồn Hà, Thẩm Dương Hợp Kim và Tương Hỏa Cự, hợp thành cái gọi là "ba cỗ xe ngựa" của hệ thống Đức Long.