Tần Hoài suy nghĩ một chút, hỏi: "Vậy có cần tôi bây giờ nói với trợ lý Trần một tiếng không? Chuyện cải tiến thực đơn lớn như vậy, ít nhất phải để cho trợ lý Trần và Hàn tổng biết chứ?”
Mặc dù Hàn Quý Sơn có khả năng cao sẽ không để ý những chuyện nhỏ nhặt này, Hàn tổng chỉ cần bữa tiệc ăn ngon là được.
"Đợi lát nữa tôi nói, cậu đừng nói." Nói xong, Đồng Đức Yến liền đứng dậy muốn rời khỏi, toàn bộ quá trình đều không có đụng vào nước mà Tần Hoài đặc biệt rót cho ông ấy.
"Hơn nữa, tôi đề nghị cậu cũng bớt nói đi." Đồng Đức Yến nói: "Ra ngoài nấu tiệc là một cách kiếm thêm thu nhập không tệ, chúng ta là người nhận tiền, tốt nhất vẫn nên chú ý một chút lời nói và việc làm."
"Những khách nhân như Hàn tổng rất ít, phải quý trọng thật tốt."
Lần này Đồng Đức Yến nói xong là muốn đi, cuối cùng khi xoay người, ông ấy nhìn thấy ly nước trên bàn, do dự hai giây, cầm ly nước lên uống một hơi cạn sạch, rời đi.
Đến vội vàng, đi cũng vội vàng, chỉ để lại cho Tần Hoài và Tang Lương một bóng lưng tiêu sái rời đi, rồi không chút do dự đóng cửa lại.
Mãi cho đến khi Đồng Đức Yến đóng cửa rời đi, Tang Lương mới dám hít sâu một hơi.
Tần Hoài cầm ly đi rửa tay, vừa rửa vừa cảm thán: "Đồng sư phụ còn rất nhiệt tình, người rất tốt, không giống như trong truyền thuyết."
Tang Lương: ?
Chúng ta vừa mới nhìn thấy là cùng một Đồng Đức Yến?
"Nhiệt tâm"
"Người rất tốt"
Hai từ này có thể dùng trên người Đồng Đức Yến sao?
Tang Lương luôn luôn nhảy nhót khó có được cân nhắc một phen dùng từ, hỏi: "Cụ... Cụ thể, tốt ở nơi nào?"
"Đồng sư phụ hoàn toàn không cần thiết tới cửa, ông ta cố ý tới cửa nhắc nhở tôi chiều hôm nay không nên ăn đồ ăn cùng Hàn tổng." Tần Hoài nói.
Tang Lương kinh hãi: "Cậu biết chiều nay không nên cùng ăn đồ ăn với Hàn tổng sao?!"
Tần Hoài giương mắt nhìn Tang Lương một cái, đổ chén nước: "Tôi đương nhiên biết, tôi chỉ là chưa từng ra ngoài nấu tiệc, tôi cũng không phải kẻ ngốc."
"Vậy cậu còn..."
"Hàn tổng không ngại những thứ này, hơn nữa cậu không cảm thấy đồ ăn Đồng sư phụ nấu chiều nay thật sự rất thơm sao? Nhất là món Du Bạo Song Thúy kia, lúc mới ra khỏi nồi, hương vị và mùi thơm quả thực tuyệt, thật sự rất khó khiến người nhịn không được mà nếm thử một miếng."
Tang Lương gật đầu lia lịa tỏ vẻ đồng ý.
Hắn là một người làm công chuyên nghiệp như vậy, cũng muốn xông lên nếm thử.
"Vậy sao cậu biết Hàn tổng không ngại?" Tang Lương hỏi.
"Trợ lý Trần nói cho tôi biết nha." Tần Hoài nói, "Hôm nay lúc trợ lý Trần tới sân bay đón tôi, trên đường tới nói chuyện phiếm có nói, nói Hàn tổng rất dễ ở chung, không có giá đỡ , quá mức tôn kính ông ấy ngược lại ông ấy không thích, ông ấy làm bạn bè bình thường ở chung sẽ tự tại hơn một chút."
"Hơn nữa tôi cũng không phải trực tiếp đi lên ăn, không phải tôi cũng đã hỏi Hàn tổng và Đồng sư phụ sao."
Tang Lương lại chấn kinh, vẫn cho rằng buổi chiều Tần Hoài sẽ làm như vậy là bởi vì hắn không hiểu, nghé con mới sinh không sợ hổ, không nghĩ tới là bởi vì Tần Hoài quá hiểu kim chủ ba ba, dẫn trước mọi người một phiên bản.
Tang Lương chỉ có thể ảo não hô lớn: "Mẹ nó, tôi không ăn được, thiệt thòi chết mất."
Bên kia, Trần Công lái xe đưa Hàn Quý Sơn về nhà, xe vừa lái vào khu dân cư, ngồi ở hàng ghế sau vừa nhắn tin xong với vợ, xác định vợ buổi tối phải giảm béo không ăn tinh bột mình có thể độc hưởng toàn bộ Điểm Tâm, Hàn Quý Sơn đột nhiên mở miệng:
"Trần Công, sao hôm nay cậu lại nói chuyện nhiều với Tần sư phụ như vậy, tôi cũng không thấy cậu nói chuyện với Tang sư phụ và Đồng sư phụ."
"Có phải vừa gặp đã quen với Tần sư phụ hay không? Rất tốt, hai người các cậu tuổi cũng không chênh lệch nhiều, cậu cũng nên kết bạn mới đi. Đến lúc đó để Tần sư phụ giới thiệu cho cậu mấy nữ đầu bếp thích hợp làm quen, lỡ như có người vừa ý thì sao? Đầu bếp rất tốt, làm đồ ăn rất ngon, có lộc ăn."
"Món Tứ Hi Thang Đoàn hôm nay Tần sư phụ làm thật không tệ, tôi chia hai túi, cậu đợi lát nữa cầm một túi về, buổi sáng buổi tối nấu chính mình ăn cũng rất tốt."
Trần Công nói: "Cảm ơn Hàn tổng."
"Không phải tôi mới quen đã thân với Tần sư phụ, nhưng mà Tần sư phụ người quả thật rất tốt, người hiền lành, không quái gở, cổ quái, cũng không có giá đỡ ."
"Hôm nay tôi nói chuyện với Tần sư phụ nhiều như vậy là vì tôi biết bình thường Tần sư phụ rất thích tán gẫu chuyện phiếm. Chiều nay Tần sư phụ kết thúc thử đồ ăn sớm như vậy, nếu tôi không nói chuyện phiếm với ông ấy, ông ấy cũng ngại rời đi sớm một mình, ông ấy cũng không biết làm gì trong phòng bếp."
"Hơn nữa em cảm thấy Tần sư phụ hình như còn rất hứng thú với em, em coi như là tự giới thiệu bản thân, coi mình là Bát Quái nói cho Tần sư phụ nghe."
"Như vậy à." Hàn Quý Sơn có chút thất vọng: "Tần sư phụ làm người rất tốt, có thể tiếp xúc nhiều hơn, cậu cũng nên kết bạn mới. Mấy năm nay cậu ngoại trừ công việc chính là công việc, so với ông chủ ta đây đều để tâm, có lúc ta còn đang suy nghĩ ta đừng làm ông chủ nữa, để cậu đến làm thì thôi."
"Cảm tạ Hàn tổng thưởng thức, cảm ơn Hàn tổng đã đề bạt." Trần Công cười nói.
Ngày 19 tháng 3, sinh nhật tròn hai tuổi của bạn nhỏ Hàn Du Tín.
Nói ra cũng xấu hổ, rõ ràng Hàn Du Tín mới là nhân vật chính của bữa tiệc sinh nhật này, là chủ nhân duy nhất của bữa tiệc, nhưng cảm giác tồn tại của nhân vật chính này lại rất mờ nhạt, mờ nhạt đến mức Tần Hoài mãi cho đến đúng ngày sinh nhật mới nhìn thấy nhân vật chính này.
Một cậu nhóc mập mạp.
LVQ8371