"Tiểu Tần sư phụ, Tứ Hi Thang Đoàn luộc xong rồi phải không?" Tào Quế Hương lên tiếng hỏi.
Tần Hoài vội vàng cầm muôi ra vớt, vừa vớt vừa rối rít: "Tào sư phụ, cô đừng gọi con là Tiểu Tần sư phụ nữa, cứ gọi con là Tiểu Tần là được rồi ạ."
"Hà Thành, mau lấy ghế cho Tào sư phụ ngồi!"
Tần Hoài múc hai bát bánh trôi ra, để sang một bên cho nguội bớt, sau đó vắt chân lên cổ chạy đi pha trà.
Haizz, hôm nay ông Chi Thư cũ xin nghỉ, khoản trà nước hỏng bét rồi, đúng là thất sách. Biết thế hồi ở Hoàng Kí đã bám đuôi đám người Tri Vị Cư học lỏm vài chiêu pha trà rồi.
Khoảnh khắc này, Tần Hoài mới thấm thía cái câu "kỹ năng đến lúc cần dùng mới hối hận vì học quá ít”.
"Tào sư phụ chắc là khát rồi, cô uống ngụm trà cho thấm giọng ạ." Tần Hoài cung kính hai tay dâng chén trà lên.
Tào Quế Hương bị thái độ ân cần thái quá của Tần Hoài làm cho hơi sững sờ, nhưng bà ấy cũng đã quá quen với cái kiểu nhiệt tình đột xuất của mọi người rồi, thế nên cứ thản nhiên nhận lấy chén trà, rất nể mặt mà uống cạn hơn phân nửa.
Tần Hoài lôi điện thoại ra, nở một nụ cười cực kỳ khiêm tốn mang thương hiệu độc quyền của Tiểu Tần sư phụ.
"Tào sư phụ, cô trò mình kết bạn WeChat nhé."
"Sau này nếu con gặp khúc mắc gì về việc làm Điểm Tâm, con có thể nhắn tin hỏi cô qua WeChat được không ạ?
"Được thôi." Tào Quế Hương sảng khoái gật đầu: "Có vấn đề gì cứ nhắn hỏi cô, bà già này từ ngày về hưu ở nhà cũng rảnh rỗi lắm. Cô nhớ Tần Chi Thư có bảo nhà con ở Cầu Huyền."
"Cầu Huyền cách thành phố rất gần, ra Giêng lúc nào rảnh rỗi thì lên thành phố chơi, tiện thể con cũng đến nhà cô bàn bạc chi tiết với ông Trương nhà cô về vụ đục khuôn luôn."
"Hôm nay Tiểu Tần con đã chiêu đãi nhà cô rồi, đến lúc lên thành phố thì để nhà cô chiêu đãi lại con. Cô sẽ đích thân vào bếp làm một mâm toàn món tủ cho con nếm thử tay nghề của cô nhé."
"Dạ nhất định rồi ạ! Trước khi lên thành phố, con chắc chắn sẽ nhắn tin báo trước cho Tào sư phụ!"
Lúc Tào Quế Hương ra về, trên tay bà ấy xách theo một túi to oạch Tứ Hi Thang Đoàn.
Một cái túi nilon đen to đùng chuyên dùng để đựng rác trong nhà, bên trong nhét đầy ắp bánh.
Còn về việc cái túi này có đúng là túi rác màu đen hay không... Tần Hoài tỏ vẻ các bác đừng soi, dù sao thì đây cũng là cái túi to nhất mà hắn có thể bới ra được rồi. Hắn vốn định nhét thêm cho Tào Quế Hương vài túi nữa nhưng bà ấy nhất quyết từ chối, bảo chỉ lấy một túi này thôi.
Túi bánh nặng trịch, đến mức Trương Chử vừa nhìn thấy đã không kìm được mà phải thốt lên: "Ông bà mình đến nhà người ta vừa ăn vừa gói mang về thế này e là không hay cho lắm nhỉ?"
"Thế này thì tôi phải đục cho Tiểu Tần sư phụ bao nhiêu bộ khuôn mới trả đủ nợ đây?"
Tần Hoài tiễn cả nhà Tào Quế Hương ra tận cổng làng, đứng nhìn theo xe của họ khuất bóng rồi mới quay lại bếp, tiếp tục công cuộc thẩm định Tứ Hi Thang Đoàn cấp A.
Tứ Hỉ Thang Đoàn cấp A nếu chỉ xét riêng về hương vị, thì chắc chắn là ăn đứt cấp B rồi.
Vâng, đúng là một câu nói nhảm nhí.
Tâm trạng của Tần Hoài lúc ngồi nhai Tứ Hỉ Thang Đoàn cấp A quả thực vô cùng phức tạp.
Nếu muốn phân tích kỹ xem trong mẻ bánh trôi lần này có gì thay đổi, thì chỉ có nhân thịt là khác biệt. Nhân thịt do Tào Quế Hương băm, cũng áp dụng bí quyết ngâm nước tinh bột độc quyền do bà ấy cung cấp.
Bánh trôi nhân thịt đùng bí quyết này ăn có ngon không?
Ngon, ngon như thoát thai hoán cốt.
Ngon đến mức khiến viên bánh trôi nhân thịt vốn dĩ bình thường, mộc mạc, chỉ đóng vai trò trung hòa hương vị lại biến thành viên ngon nhất trong 4 viên bánh.
Cảm giác khi ăn không quá săn chắc nhưng cũng chẳng hề rời rạc, cắn một miếng sẽ không túa nước cốt, cũng không giống như Quả Nhi chỉ cần nhẹ nhàng nhai là có thể cảm nhận được vị nước ngọt lịm. Nó không có độ dai đặc biệt, không có hương vị phong phú, nó chỉ đơn giản là một loại nhân mặn mang vị thịt lợn.
Nhưng nó rất ngon.
Nó rất đơn giản, và cũng rất ngon.
Có một kiểu ngon mang đậm nét đại đạo chí giản, phản phác quy chân.
Nó là cái vị ngon mà một đứa trẻ từ nhỏ chỉ ăn cơm mẹ nấu, chưa từng được nếm thử sơn hào hải vị bên ngoài, lúc xem TV nhìn thấy những món ăn tinh xảo cũng chẳng thể hình dung ra rốt cuộc chúng ngon đến mức nào, chỉ có thể dùng vốn hiểu biết và trí tưởng tượng nghèo nàn của mình để phác họa ra hình hài của một món ngon tuyệt đỉnh trong đầu, có thể tưởng tượng ra được.
Bởi vì nó không cầu kỳ, rất đơn giản, chỉ là một cảm giác nhân thịt nhà làm giản dị, nhưng lại cực kỳ ngon.
Cái sự ngon này, ăn riêng đã rất tuyệt, mà ăn cùng với ba viên bánh trôi kia lại càng tuyệt vời hơn.
Trong món Tứ Hi Thang Đoàn cấp A, viên bánh trôi nhân thịt tươi cuối cùng cũng đuổi kịp bước chân của ba viên bánh trôi nhân ngọt kia, không bị tụt lại phía sau, không quá đổi bình thường, vừa xuất sắc lại vừa đóng vai trò kết nối cực kỳ hoàn hảo. Một sự xuất sắc rất đỗi mộc mạc, giúp Tứ Hi Thang Đoàn vốn đã ngon nay lại càng vươn lên một tầm cao mới.
Để cảm nhận hương vị tổng thể khi viên bánh trôi nhân thịt tươi không bị tụt lại, Tần Hoài lại nấu thêm một nồi, cố ních tròn 3 bát.
12 viên bánh trôi.
Suýt chút nữa thì no chết hắn trong bếp.
Không phải ai cũng có thực lực như Tần Lạc và Âu Dương.
LVQ8371