"Có tiến bộ nha." Tào Quế Hương nheo nheo mắt đường như đang cố soi mấy miếng củ cải Tần Hoài vừa thái, "Điện thoại để hơi xa nhìn không rõ lắm, con cầm lại gần chút cho cô xem nào."
Tần Hoài cầm điện thoại nhích lại gần.
"Khá lắm, không bị những lời cô vừa nói làm ảnh hưởng, củ cải thái ra vẫn y như lúc nãy." Tào Quế Hương gật đầu tán thưởng, "Tiếp tục đi, cứ giữ nguyên phong độ như vừa rồi, cô cứ nói việc của cô, con cứ thái việc của con."
"Nếu con muốn trả lời câu hỏi của cô thì cứ tự nhiên."
Tần Hoài đã bắt đầu quen dần với phương pháp dạy học qua video độc lạ này của Tào Quế Hương, vừa cặm cụi thái rau, vừa từ tốn sắp xếp câu chữ: "Tiệc sinh nhật tổ chức vào ngày 19, con dự tính ngày 18 sẽ có mặt ở thành phố A trước."
"Thực ra Hàn tổng bên đó vẫn chưa liên lạc lại với con, nhưng vé máy bay và chỗ ở thì đã được sắp xếp ổn thỏa từ sớm rồi, tiền cọc cũng đã chuyển trước 50%.”
"Con chưa nhận nấu tiệc ngoài bao giờ nên không rành quy trình cụ thể cho lắm, hôm nay con còn đang lăn tăn xem có nên chủ động liên lạc với bên đó không. Dù sao thì tiệc sinh nhật cũng đâu chỉ có mỗi một đầu bếp bạch án là con, còn có hai vị tiền bối phụ trách bếp món mặn nữa."
"Đứng cạnh hai vị tiền bối bếp món mặn kia, con có cảm giác mình chỉ là đồ đính kèm cho vui. Hơn nữa số lượng Điểm Tâm con phải làm cũng không nhiều, nên con nghĩ chắc bên họ cũng chẳng có yêu cầu gì đặc biệt cần phải trao đổi trước với con."
Tần Hoài vừa lơ đễnh một nhịp, lưỡi dao lập tức cho ra lò một lát củ cải thảm họa.
"Phân tâm rồi kìa."
"Với những mâm cổ bình thường thì bạch án đúng là chỉ làm nền thật, nhưng Hàn tổng đã chịu chỉ một số tiền lớn như vậy thì thái độ và thành ý của con cũng phải chuẩn chỉ, tốt nhất là vẫn nên chủ động liên lạc với người ta một tiếng."
"Còn những cái khác thì không cần lo lắng quá, chỉ xét riêng món Tứ Hỉ Thang Đoàn thôi, cô tin chắc trên thị trường hiện nay chẳng có mấy đầu bếp bạch án đủ sức qua mặt được con đâu."
Mấy ngày tiếp theo, Tần Hoài đều quay cuồng trong nhịp độ đi làm và thái rau đều đặn.
Vì Tần Hoài thường để dành việc thái củ cải vào buổi chiều, nên An Du Du cũng đu theo hắn điều chỉnh lại lịch làm việc, chuyển sang đi làm từ giữa buổi sáng và tan làm sau bữa tối.
Kéo theo đó, set bữa sáng xa hoa của Tiểu Tần sư phụ cũng chính thức bay màu khỏi thực đơn ăn sáng.
Đừng hỏi lý do, hỏi thì câu trả lời chính là Tiểu Tần sư phụ đã nếm được trái ngọt của việc làm sư phụ Điểm Tâm rồi, thật sự rất khó để hắn có thể duy trì cái nhịp độ ngày nào cũng lóc cóc bò dậy từ 4 giờ sáng làm sư phụ đồ ăn sáng như trước nữa.
Đối với sự thay đổi này của Vân Trung Thực Đường, các thực khách đều tiếp nhận rất hoan hỉ. Ngoại trừ mấy ông bác hay chạy bộ buổi sáng cảm thấy như trời sập, ngày ngày xách giày ra đường mà chẳng còn tí động lực nào, thì không ít dân văn phòng thậm chí còn mở cờ trong bụng.
Dù sao bữa sáng có ngon đến mấy thì sáng sớm cũng không tài nào lết xác dậy nổi. Hơn nữa bữa sáng cộp mác Tiểu Tần sư phụ lại khá chát, dân làm công ăn lương bình thường đào đâu ra tiền mà ngày nào cũng xơi, một tuần dám cắn răng tự thưởng cho bản thân ba bữa sáng do Tần Hoài làm đã được coi là hàng ngũ đại gia rồi.
Trước đây rất nhiều dân văn phòng toàn chọn thứ Hai hoặc thứ Sáu để xơi bánh bao do Tần Hoài làm. Thứ Hai là ngày đầu tuần đi làm, rất khó để đối mặt với thực tại phũ phàng. Thứ Sáu là ngày họp giao ban định kỳ, cũng vô cùng khó khăn để đối diện với cuộc sống bi thảm này.
Cuộc sống vốn đã quá mệt mỏi rồi, phải tự thưởng cho mình một bữa ra trò để xoa dịu tâm hồn chứ.
Đối với rất nhiều dân văn phòng đã lên sẵn dây cót tinh thần, quyết tâm hy sinh nửa tiếng ngủ nướng vào những ngày "tự thưởng” để đến Vân Trung Thực Đường tranh mua Tứ Hi Thang Đoàn mà nói, thì sự thay đổi này chăng khác nào nắng hạn gặp mưa rào.
Tuyệt cú mèo, khỏi cần dậy sớm mà vẫn được ăn ngon.
Sao cơ? Bạn bảo buổi trưa với buổi tối tỷ lệ chọi cao hơn, không giành được chỗ ngồi á?
Đùa chắc, bạn tưởng Tứ Hỉ Thang Đoàn bán vào buổi sáng thì sáng ra là giành được chỗ ngồi ngon ơ sao?
Bạn cứ lượn quanh mấy tòa nhà văn phòng gần đây mà hỏi thử xem, có ai là chưa từng phải chầu chực trước cửa Vân Trung Thực Đường húp vội bát Tứ Hỉ Thang Đoàn không.
Phải hiểu rõ độ hot của Tứ Hi Thang Đoàn chứ.
Đó là còn chưa kể Vân Trung Thực Đường mới tung ra món La Bốc Cao chiên tại chỗ, trưa thì bán tùy tình hình, nhưng từ chiều đến tối là phục vụ full time luôn.
Mấy ngày nay, đám trẻ con ở mấy khu dân cư quanh Vân Trung Thực Đường đã hình thành một thói quen cực kỳ đáng yêu, cứ tan học về việc đầu tiên là phi thẳng ra Vân Trung Thực Đường mua ba phần La Bốc Cao vừa ngon bổ lại rẻ bèo, con một phần, bố một phần, mẹ một phần.
Gia đình đầm ấm, bắt nguồn từ mỗi người một phần La Bốc Cao.
An Du Du cũng nhờ thế mà có thêm một biệt danh mới, chị gái La Bốc Cao.
Biệt danh này xuất phát từ cháu gái của Đinh Nãi Nãi.
Trong một buổi chiều thứ Bảy hết sức bình thường, lúc Đinh Nãi Nãi dắt cháu gái đến Vân Trung Thực Đường chầu chực chờ mua La Bốc Cao, An Du Du vừa từ bếp sau bước ra nhà kho lấy đồ thì lọt vào tầm mắt của con bé. Cô bé liền chỉ thẳng tay vào cô nàng hô to: "Chị gái La Bốc Cao".
LVQ8371