Nếu được học offline thêm hai ngày nữa thì càng tuyệt vời hơn.
Tần Hoài cho hay Vân Trung Thực Đường đã có Lý Hoa và Bùi Hành lo liệu nên hắn rất yên tâm, người làm Ông Chủ như hắn có lẽ không thể về lại Vân Trung Thực Đường đúng ngày 16 tháng Giêng được rồi. Bà con lối xóm chịu khó đợi hắn thêm vài ngày nữa nhé, để hắn tranh thủ nâng cấp bản thân thêm một chút.
Tiểu Tần sư phụ quá khao khát được tiến bộ rồi!
Vị Tiểu Tần sư phụ khao khát tiến bộ này cảm thấy không thể lãng phí thời gian thêm nữa, hiệu suất trước đây vẫn còn quá rùa bò, lúc làm Tứ Hỉ Thang Đoàn không thể hóng Bát Quái được nữa.
Hóng Bát Quái chỉ làm ảnh hưởng đến tốc độ nặn bánh trôi của hắn mà thôi.
Tần Hoài nhìn chằm chằm vào đống chậu lớn chậu bé trên bàn bếp với ánh mắt sáng rực, trong lòng bùng cháy ý chí chiến đấu hừng hực.
Ngọn lửa trong tim hắn đã thực sự bùng cháy rồi!
"Lạc Lạc." Tần Hoài liếc nhìn Tần Lạc đang rục rịch thèm thuồng chằm chằm vào bát Tứ Hỉ Thang Đoàn cấp A duy nhất kia, "Mang bánh trôi vào trong phòng mà ăn."
"Hả?" Tần Lạc lập tức có dự cảm chẳng lành.
"Ăn xong thì làm bài tập đi, nay đã là mùng sáu Tết rồi, xấp đề cương thầy cô giao em mới làm được có hai tờ, hôm nay ít nhất phải làm xong một đề Toán đấy."
Trời đất quanh Tần Lạc như sụp đổ.
Cô bé chẳng hiểu sao anh trai mình lại lật mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng, một giây trước còn đang làm Điểm Tâm cho cô bé ăn thử, giây tiếp theo đã bắt bưng Điểm Tâm về phòng cày bài tập.
Nhưng Tần Lạc biết phân biệt nặng nhẹ, cũng biết nhây ra thì chẳng có lợi lộc gì cho bản thân, nhây thêm nữa có khi lại gánh hậu quả thảm khốc hơn —— phải ăn Tứ Hỉ Thang Đoàn thêm mấy ngày ròng rã.
Mà xác suất cao là sẽ chẳng được ăn loại ngon xuất sắc như vừa rồi đâu.
Tần Lạc đành ngoan ngoãn bưng bát bánh trôi về phòng cày bài tập.
Tần Hoài xắn tay áo bật chế độ làm việc, tiện thể sai Biểu Đệ Hà Thành đi truyền đạt một quyết định điều động nhân sự.
Bảo với ông Chi Thư cũ là ông ấy thất nghiệp rồi, sau này không cần vác mặt vào bếp hóng Bát Quái nữa, Tần sư phụ không rảnh để nghe.
Đổi lại, do ông Chi Thư cũ đã giới thiệu nhà Trương Chử, góp công lớn không thể phai mờ cho sự nghiệp Tứ Hỉ Thang Đoàn của Tần sư phụ, nên dù ông ấy không đến buôn Bát Quái thì vẫn được chia Tứ Hỉ Thang Đoàn, mỗi ngày 3 túi, bao no!
Xin nghỉ một ngày, tiễn cả nhà Trương Chử xong đang vui vẻ về nhà đánh mạt chược, ông Chi Thư cũ nghe tin mà trời đất như sụp đổ.
3 túi Tứ Hỉ Thang Đoàn thì có tích sự gì, suất cơm nhân viên của ông ấy bay màu rồi!
Tần Đại Lực ơi là Tần Đại Lực, sao ông lại sơ suất thế hả? Đáng lẽ tiễn cả nhà Tiểu Trương xong, ông phải tức tốc quay lại bếp buôn cho Tần Hoài nghe mấy vụ Bát Quái gay cấn hơn chứ, mạt chược thì có cái thá gì vui cơ chứ? Hôm nay không đánh mạt chược thì chết ai à?
Là kẻ nào? Là kẻ nào đã ton hót xui đểu bên tai Tần Hoài hại ông ấy thất nghiệp!
Tần Hoài đương nhiên chẳng thèm quan tâm đến nỗi lòng của ông Chi Thư cũ và Tần Lạc, hắn đã dồn toàn tâm toàn ý vào đại nghiệp làm Tứ Hỉ Thang Đoàn rồi.
Mùng bảy Tết, đám họ hàng thân thiết đến chúc Tết tay xách nách mang túi lớn túi nhỏ bánh trôi ra về.
Mùng tám Tết, đám họ hàng thân thiết đến chúc Tết lại ôm về lượng bánh trôi nhiều hơn hẳn ngày mùng bảy.
Mùng chín Tết, đám họ hàng suýt chút nữa xách không nổi.
Tần Hoài ru rú trong bếp nặn bánh trôi quên cả ngày đêm, Bát Quái không hóng, dưa lê không buôn, trà không uống, cơm nhân viên không nấu, thậm chí việc đốc thúc em gái học hành cũng đá luôn cho bố mẹ lo.
Lúc nào mệt rã rời thì hắn làm tạm bát Kê Thang Diện đơn giản ăn cho lại sức.
Vì làm quá nhiều Kê Thang Diện, nhiệm vụ ninh nước luộc gà đành phải outsource cho mấy nhà nuôi gà lớn trong làng. Thế là trong chốc lát, lũ gà mái già trong làng thi nhau chết thảm, nhà nhà đều ngập tràn mùi thơm của Kê Thang Diện.
Trưa chiều nhà nào vang lên tiếng xì xụp húp mì, là y như rằng gà mái già nhà đó đã được hóa kiếp siêu thoát.
Nếu làm Kê Thang Diện mà vẫn thấy mệt, Tần Hoài lại mở bảng chỉ số lên liếc nhìn độ thuần thục.
Nhìn một phát là tỉnh cả người.
Thắng lợi trong tầm tay rồi anh em ơi!
Anh em nào đam mê cày game đều hiểu, lúc đang vào chuỗi thắng thì cày ngày cày đêm cũng chẳng biết mệt là gì.
Chẳng có ai đánh boss đến chấm máu cuối cùng rồi lại phán: "Ui cha, hôm nay cày game hơi lố rồi, nghỉ tay thôi, giọt máu cuối khỏi đánh nữa" cả.
Đến mừng mười Tết, Tần Nãi Nãi cảm thấy không thể tiếp tục để tình trạng này kéo dài nữa.
Không phải vì bà xót cháu trai.
À thực ra nói vậy cũng không đúng, cháu trai ruột thịt thì đương nhiên phải xót rồi.
Nhưng chính miệng Tần Hoài đã nói rồi, tháng 3 tới hắn có một mối làm ăn cực kỳ quan trọng. Dịp Tết cày cuốc điên cuồng thế này hoàn toàn là để chuẩn bị cho kèo lớn tháng 3, Tần Nãi Nãi đường đường là một người bà thấu tình đạt lý, đời nào lại đi ngáng đường cháu trai vào cái thời khắc mấu chốt này chứ.
Điều Tần Nãi Nãi lo lắng là, cháu trai làm càng lúc càng nhiều bánh trôi, mà họ hàng đến chúc Tết thì lại toàn người bắn đại bác không tới. Đợi đến mùng mười một, đám đến chúc Tết sẽ toàn là lũ em trai em gái của bà.
Cứ cái đà này, chẳng hóa ra lại hời cho bọn họ à?
Tần Nãi Nãi thấy thế này là dở rồi, phải thay đổi chiến thuật ăn Tết thôi, phải huy động đám họ hàng thân thiết nào rảnh rỗi sau mùng mười đến góp mặt.
LVQ8371