Hắn sao lại có cảm giác so với việc xót cháu trai làm lụng vất vả, Nãi Nãi càng tiếc đứt ruột 20 tệ thua mạt chược kia hơn nhỉ.
Lựa tới lựa lui, Tần Nãi Nãi cũng xếp được một túi to hự, cao giọng gọi: "Ông nó ơi, Tòng Văn, Dung nhi, mấy giờ rồi? Có phải nên sang nhà ông Khai Quý rồi không, Tòng Văn con sang hỏi xem nhà bên đó ăn xong chưa!"
Chẳng đợi Tần Tòng Văn bước ra khỏi cửa, cánh cửa sổ nhà ông Tần Khai Quý nằm sát vách nhà Tần lão gia tử đã mở toang, đứa cháu trai nhỏ của ông Tần Khai Quý cất giọng trẻ con lanh lảnh hét lớn: "Tam A Ma ơi, nhà cháu ăn xong rồi! Nhà cháu ăn xong từ lâu rồi! Mọi người mau sang đây đi ạ."
Nghe thấy tiếng réo gọi của cháu trai ông Tần Khai Quý, gia đình Tần Thiên Hà đang ngồi ăn cơm tất niên tức đến mức nghiến răng trèo trẹo, chỉ hận nhà mình tính toán sai lầm, mải lo mượn tủ lạnh mà quên cập nhật tình hình máy mạt chược, thế là vuột mất cơ hội ngàn vàng.
Những người lớn tuổi đã bắt đầu tiết mục giải trí vui vẻ sau bữa ăn, Tần Hoài ở trong bếp dọn dẹp thức ăn thừa cất vào tủ lạnh, số Điểm Tâm còn lại thì đóng hộp cẩn thận, hắn quay đầu hỏi Tần Lạc đang rửa bát: "Lạc Lạc, tối nay em có dự định gì chưa?"
“Ra ngoài chơi hay là ở nhà bấm điện thoại?”
Nhờ có Điểm Tâm lận lưng, mấy năm nay Tần Lạc rất được lòng mọi người trong thôn, bất kể đến nhà ai chơi cũng đều được tiếp đón nồng nhiệt. Từ mấy anh chị thanh niên 26 tuổi chưa vợ chưa chồng, cho tới mấy nhóc tì 6 tuổi vắt mũi chưa sạch, ai cũng thích chơi cùng Tần Lạc.
"Em sang nhà Lan Tỷ xem TV đây." Tần Lạc cười hì hì đáp lời, thấy Tần Hoài đang đóng gói Điểm Tâm, cô bé vội vàng dặn dò: "Anh ơi, phần cho em mấy cái nhé, em muốn mang sang cho Lan Tỷ."
"Anh biết rồi, hộp này là chuẩn bị riêng cho em đấy." Tần Hoài chỉ vào hộp có chứa Tam Đinh Bao, Ngũ Đinh Bao và Quả Nhi: "Anh lấy hộp cơm giữ nhiệt rót cho em một phần Trần Bì Trà, lát nữa nhớ uống nhé, cho ấm bụng."
"Em cảm ơn anh." Tần Lạc cười híp mí, rồi tò mò chỉ vào mấy hộp đồ ăn khác hỏi: "Thế mấy hộp này là cho ai vậy? Anh toàn xếp lộn xộn các món vào với nhau, sao trong hộp này lại có tận hai cái Quả Nhi thế kia?"
"Tất nhiên là mang đi Boss Trực Tiếp rồi." Tần Hoài mim cười đáp.
Ngay lúc đang ăn cơm tất niên, Tần Hoài liền ý thức được tầm quan trọng của Vương Thẩm.
Hắn rất cần một người phụ việc có kỹ năng băm thịt điêu luyện, hỗ trợ hắn hoàn thành việc làm Tứ Hỉ Thang Đoàn trong suốt khoảng thời gian nghỉ Tết.
Người phụ việc này phải chuyên nghiệp, tháo vát, chịu được cường độ làm việc kéo dài, đồng thời còn phải tự nguyện.
Tần Hoài cảm thấy Vương Thẩm vô cùng có tiềm năng.
Tất nhiên nếu Vương Thẩm bận rộn việc Tết nhất không thể đảm nhận, Tần Hoài cũng có sẵn phương án B. Kỹ năng dùng dao của Tam Mợ nhà Tần Hoài cũng không tồi, cháu gái của Tam Thúc trình độ cũng coi như tạm ổn, anh con rể thứ hai của trưởng thôn nghe đồn trước đây từng làm đầu bếp, thời trẻ Chi Thư của thôn cũng từng phụ bếp cho nhà ăn của đội sản xuất.
Cùng lắm không được nữa thì có thể cân nhắc đến cậu con trai út nhà ông cậu họ thứ hai, vị Biểu Ca này của Tần Hoài vì học hành không đến nơi đến chốn nên từng theo học nấu ăn ở Tân Đông Phương, trình độ dùng dao chắc chắn phải nhỉnh hơn người bình thường.
Đương nhiên, ứng viên ưu tiên hàng đầu của đợt Boss Trực Tiếp này vẫn là Vương Thẩm.
Tần Hoài chuẩn bị sẵn sàng Điểm Tâm.
Đúng 7 giờ 57 phút tối 30 Tết, vào cái thời khắc cả nhà đoàn viên, quây quần bên nhau ăn bữa cơm tất niên vui vẻ đón chào năm mới, Tần Hoài xách hai túi Điểm Tâm to bự, khuôn mặt tươi rói gõ cửa nhà Vương Thẩm.
Con gái út của Vương Thẩm mở cửa. Tần Hoài chưa chắc đã nhận mặt được cả làng, nhưng cả làng không ai là không biết Tần Hoài. Thấy hắn tới, trên tay còn xách hai túi Điểm Tâm lớn vừa mới ăn, cô bé cực kỳ vui vẻ, sung sướng hét toáng lên rồi chạy tót vào trong.
"Mẹ! Mẹ! Anh Tần Hoài tới rồi! Mang theo Điểm Tâm tới nè!"
Cả nhà Vương Thẩm đều xôn xao.
Dân làng ở thôn Tần Gia về cơ bản đều mang họ Tần, đã cùng họ thì kiểu gì cũng có chút dây mơ rễ má. Chồng của Vương Thẩm cũng họ Tần, xét theo vai vế thì được coi là một người chú họ bắn đại bác mới tới của Tần Hoài.
Vị chú họ này hai năm trước bị trúng gió nên chân cẳng đi lại hơi bất tiện, phải chống gậy, lúc này kích động đến mức run rẩy chống gậy lật đật ra đón.
Vốn dĩ cũng chẳng cần phải long trọng đến thế, ngặt nỗi 10 phút trước ông chú này vừa mới ăn hai miếng Quả Nhi.
Vương Thẩm nhận việc ngay tại trận, sau đó hơi khó xử bày tỏ rằng mùng hai bà phải về nhà đẻ, có thể phải ở lại đến mùng năm mới về, sớm nhất cũng phải mùng bốn.
Vì không thể làm đủ công, Vương Thẩm liền giới thiệu nhà họ Trương ở cuối làng cho Tần Hoài, bảo rằng ông cụ Trương hồi trẻ làm nghề mổ lợn nên cực kỳ thạo việc băm thịt. Hiện tại tuy ông cụ đã lớn tuổi, nhưng tay nghề vẫn còn, sức lực cũng chẳng kém cạnh ai, hắn có thể cân nhắc tuyển dụng trực tiếp.
Nhà họ Trương là một trong số ít những hộ khác họ ở thôn Tần Gia, Tần Hoài không rành lắm.
10 phút sau, Tần Hoài xách theo một túi Điểm Tâm mới toanh gõ cửa nhà họ Trương.
Ông cụ Trương ngoài 65 tuổi kích động nhận việc, sau đó lại tiến cử ông Chi Thư cũ của thôn.
Lại 10 phút nữa trôi qua, Tần Hoài xách Điểm Tâm gõ cửa nhà ông Chi Thư cũ.
Thôn Tần Gia lại một phen xôn xao.
LVQ8371