Của ngon vật lạ cỡ này mà lại đem đi trộn cơm.
Chỉ có thể nói có bà nội thật là thích.
Sau khi ăn xong hai miếng Hoàng Muộn Ngư Sí mà Trương Chử gắp cho, Tần Hoài ngậm miệng nhâm nhi dư vị rất lâu, rồi mới liếc nhìn những món khác trên bàn.
Tần Hoài không vội ăn các món khác ngay, mà nhìn sang Tào Quế Hương hỏi: "Tào sư phụ, con muốn hỏi một chút, Hoàng Muộn Ngư Sí này nên ăn như thế nào ạ?"
Động tác ăn bào ngư sốt dầu hào của Trương Xích Viễn và Trương Tư Vũ đồng loạt khựng lại, hai anh em liếc nhìn nhau, trong ánh mắt ngập tràn thắc mắc: Hoàng Muộn Ngư Sí chẳng phải cứ thế mà ăn sao, còn có thể ăn kiểu gì nữa.
Tào Quế Hương vô cùng vưi vẻ hỏi: "Tiểu Tần, con cảm thấy ăn như thế này vẫn còn thiếu thiếu thứ gì đó phải không?”
"Con cảm thấy hình như thiếu thiếu thứ gì đó." Tần Hoài không chắc chắn lắm đáp: "Hương vị thực sự rất tuyệt, con chưa từng ăn món nào ngon như vậy, nhưng ăn xong cứ thấy thiêu thiếu cái gì đó."
Lời này vừa dứt, trên đầu Trương Chử cũng bắt đầu nổi đầy dấu chấm hỏi.
Trương Chi Uẩn nhỏ giọng hỏi Tần Lạc: "Có phải anh cậu không thích ăn vây cá không? Món ngon thế này còn thiếu cái gì được nữa? Bà nội tớ bình thường đâu có làm món này, Tết năm nay cũng chẳng làm."
Tần Lạc cũng nghĩ vậy, nhưng cô bé phải giữ thể diện cho anh mình: "Anh tớ hỏi vậy nhất định là có lý do của anh ấy."
"Đúng là thiếu đồ thật, thiếu rượu hoàng tửu đã được hâm nóng." Tào Quế Hương cười đáp, "Hoàng Muộn Ngư Sí là món chính đầu tiên trong Yến Sí Tịch (Tiệc Yến Sào Vây Cá), cách thưởng thức món này ngon nhất là phải dùng kèm với rượu.”
"Yến Sí Tịch trước khi lên món chính sẽ dọn lên sáu món nhắm, trước khi vào tiệc phải nhắm mồi uống hai lạng hoàng tửu, sau đó mới dọn Hoàng Muộn Ngư Sí lên. Ăn như vậy sẽ không thấy hương vị của Hoàng Muộn Ngư Sí quá nồng, ngược lại sẽ thấy dư vị kéo dài miên man."
"Thật ra hôm nay cũng có món nhắm, món gan vịt kho tàu chính là nó đấy. Dù không uống rượu, cứ ăn món nhắm trước rồi mới ăn Hoàng Muộn Ngư Sí thì hương vị cũng sẽ ngon hơn một chút."
"Nhưng người nhà ăn với nhau thì không cần phải cầu kỳ đến thế, nếu thực sự làm theo quy chuẩn của Yến Sí Tịch, món ăn phải dọn lên từng món một, giữa mỗi món đều phải súc miệng để tẩy vị."
"Nếu làm như vậy, một bữa Yến Sí Tịch hoàn chỉnh phải có sáu đĩa món nhắm, 10 món chính, trong đó còn bao gồm một phần đồ ngọt, ăn xong lại phải có bốn loại quả khô, bốn loại quả tươi, rồi thêm một tách trà nóng nữa. Làm xong nguyên cái mâm tiệc này chắc cô chết mệt mất." Tào Quế Hương nói đến đoạn cuối cũng tự bật cười, "Thế nên người nhà ăn cơm với nhau thì chẳng cần bày vẽ mấy thứ đó làm gì, muốn ăn sao thì ăn. Uẩn Uẩn lấy Hoàng Muộn Ngư Sí trộn cơm đã đủ phí phạm của trời rồi đấy, nhưng từ nhỏ đến lớn nó vẫn toàn ăn như vậy mà."
Nghe Tào Quế Hương nói vậy, Trương Chi Uẩn đang cắm mặt và cơm vội ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy thèm khát: "Bà nội, vậy khi nào nhà mình mới được ăn một bữa cái tiệc gì gì đó mà bà vừa nói ạ?”
Có thể thấy, Trương Chi Uẩn đến cái tên Yến Sí Tịch cũng chẳng nhớ nổi, chỉ nhớ được là có nhiều món và rất ngon.
Nghe con trai nói vậy, Trương Xích Viễn vội vàng lên tiếng mắng: "Không nghe bà nội con bảo mâm tiệc đó làm vừa nhiều món vừa mệt sao? Cái thằng bé này thật không hiểu chuyện."
Trương Xích Viễn cũng chẳng nhớ nổi tên.
Tào Quế Hương cười tủm tỉm đáp: "Không mệt, đợi Uẩn Uẩn thi đậu trường đại học danh giá, lúc giấy báo trúng tuyển gửi về nhà, bà nội sẽ làm cho cháu một bữa Yến Sí Tịch hoàn chỉnh."
Nói xong, Tào Quế Hương nhìn sang Thường Thanh Thanh: "Thanh Thanh cũng thế nhé.”
Trương Chi Uẩn & Thường Thanh Thanh: !
Tần Lạc nghe nói còn có chuyện tốt bực này, kích động đến mức hận không thể nhận Tào Quế Hương làm bà nội ruột ngay tại trận, bèn quay sang nhìn Tần Hoài.
Chiêu khuyến học của Trương Gia mấy người... hiệu quả ra phết đấy nha.
"Đừng có mơ." Tần Hoài cười như không cười nhìn em gái, "Anh trai em không biết làm đâu."
Hơn nữa với cái thành tích của Tần Lạc, trừ phi mả tổ nhà Lão Tần bốc khói xanh, nếu không thì đừng có mơ đến trường đại học trọng điểm.
Nếu Tần Lạc không học trường Quốc tế, cô bé mà thi đỗ được đại học hệ chính quy bình thường, cho dù là trường hạng hai cùi bắp nhất đi chăng nữa, thì Triệu Dung cũng phải lên chùa trả lễ tạ ơn thần linh phù hộ rồi.
Tần Hoài gắp cho Tần Lạc một đũa củ niễng: "Ăn chút rau đi."
Hôm nay cả bàn toàn là món dùng nước hầm xương, lượng calo bùng nổ, trẻ con đang tuổi ăn tuổi lớn, phải ăn chút rau củ để cân bằng dinh dưỡng.
Tần Lạc nhăn nhó nhét củ niễng vào miệng, nhai được hai cái, bỗng lại lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên mừng rỡ: "Anh ơi, củ niễng này cũng ngon lắm, anh học cách làm đi được không!"
Tần Hoài: ? Em coi anh trai em là thần thánh à?
Không hề nói quá chút nào, toàn bộ các món ăn trên bàn hôm nay, ngoại trừ cơm trắng ra thì chẳng có món nào dưới cấp A cả.
Bát cơm trắng của hắn, Tần Lạc và Trương Chi Uẩn còn được rưới thêm nước dùng của Hoàng Muộn Ngư Sí nữa, cụ thể loại cơm này thăng lên cấp mấy thì thật khó nói.
Lạc Lạc à, em có biết bữa cơm hôm nay đại diện cho cái gì không?
Mỗi một món ăn trên bàn cơm hôm nay đều có thể lên trang bìa số đặc biệt đầu năm của tạp chí "Tri Vị", đủ để Hứa Thành viết ròng rã mấy năm trời.
Nghĩ vậy, Tần Hoài chợt cảm thấy món Quả Nhi của hắn bỗng nhiên chẳng còn đáng giá mấy nữa.
LVQ8371