Tần Hoài: Hình như tôi biết chấp niệm của Trần Công nằm ở phương diện nào rồi.
Tần Hoài: Nhưng mà tôi có một thắc mắc.
Tần Hoài: Có Tinh Quái nào mang đặc tính đam mê đi làm không vậy?
Tần Hoài: Tôi cảm thấy chấp niệm của anh ta đại khái là tìm được một vị Ông Chủ tốt, sau đó cúc cung tận tụy đến chết mới thôi.
La Quân: Còn có thể loại Tinh Quái này nữa hả? Lại còn có Tinh Quái đam mê đi làm cơ á???
Trần Huệ Hồng: Chị đây cũng rất thích đi làm mà.
Khuất Tĩnh: Tôi cũng rất thích đi làm.
La Quân: ???
Tần Hoài tay cầm điện thoại: ...
Thảo nào mấy người không phải là người, mấy người quả thực không phải là con người mà!
Trần Huệ Hồng: @Tần Hoài, Tiểu Tần, còn em thì sao?
Tần Hoài: Em cảm thấy cũng bình thường ạ.
La Quân: ...
Ngay lúc Tần Hoài và Trần Công buôn chuyện đến chiến quả huy hoàng của buổi giao lưu nội bộ lần thứ hai do Hảo Vị Đạo tổ chức, Trần Công đang lấy điện thoại ra tìm cho Tần Hoài xem bản báo cáo giao lưu từng được Hàn tổng khen ngợi hết lời, thì mấy món ăn của Tang Mục cũng lần lượt ra lò.
Đều là những món chay thơm nức mũi được hầm kỹ bằng nước dùng thượng hạng.
Hàn Quý Sơn đứng dậy, hất mắt ra hiệu cho Tần Hoài một cái. Tần Hoài lập tức hiểu ý, bưng bát đi qua đó ngay, Trần Công cũng lật đật bám gót theo sau.
Ba người lại đứng thành một hàng ngang bắt đầu tiết mục thẩm định món ăn.
Hàn Quý Sơn vừa ăn vừa tiếc nuối nói mấy món chay này không hợp với bánh bao lắm, nếu không thì còn có thể hấp thêm hai cái Bánh Bao Tửu Nhưỡng nữa ăn kèm.
Tần Hoài lập tức tỏ vẻ Bánh Bao Tửu Nhưỡng có thể không xứng, nhưng Trường Thọ Diện nhất định rất xứng. Tang Mục là đại sư Hoài Dương Thái, tay nghề nấu nước dùng cao tuyệt, không phân cao thấp với Hoàng Thắng Lợi, trong những món ăn trên bàn này đều có nước dùng gà hầm kỹ.
Đợi ngày mai khai tiệc, Tần Hoài và Tang Mục thương lượng một chút, để Tang Mục chia cho hắn một chút nước dùng gà, hắn dùng để nấu Trường Thọ Diện, riêng cho bàn Hàn Quý Sơn một nồi, mấy món ăn này phối hợp với Trường Thọ Diện ăn nhất định ngon.
Hàn Quý Sơn mừng rỡ, cảm thấy Tần Hoài quả nhiên là người hiểu ăn, không cần nếm, chỉ nghe Tần Hoài nói như vậy hắn cũng đã cảm thấy nhất định là ăn rất ngon rồi.
Nhưng mà mở riêng một nồi cũng không cần, ảnh hưởng không tốt, ngày mai có rất nhiều bàn yến hội, còn có rất nhiều là đối tác làm ăn, Hàn tổng với tư cách là một tổng tài bá đạo thành công, chút tình thương và tố chất nghề nghiệp này vẫn phải có.
Đương nhiên, Hàn tổng cũng biết ngày mai Tần Hoài một mình phụ trách toàn bộ phần Điểm Tâm của yến hội, để hắn thêm một món Trường Thọ Diện cũng không thực tế, quá mệt mỏi.
Cho nên Hàn tổng tỏ vẻ không cần mang thức ăn lên, sau khi yến hội ngày mai kết thúc hắn sẽ dẫn vợ vào bếp vụng trộm ăn món ăn vặt.
Tần Hoài cảm thấy Hàn tổng cũng là người hiểu chuyện ăn vặt, đồ ăn ở trong bếp nhỏ bao giờ cũng ngon hơn ăn ở bên ngoài. Cũng không biết là nguyên lý gì, có thể là do gần với nồi.
Theo mâm thức ăn cuối cùng được Hàn Quý Sơn dọn sạch, hoạt động thử đồ ăn ngày đó hoàn mỹ khép lại.
Nhìn lượng cơm ăn của Hàn Quý Sơn, Tần Hoài quyết định ngày mai làm nhiều Điểm Tâm hơn một chút, làm nhiều phôi sống, giữ lại để cho Hàn tổng chậm rãi ăn.
Nếu như không phải vô cùng theo đuổi khẩu vị và hương vị, phôi sống có thể đông lạnh trong tủ lạnh khoảng 10 ngày, Tần Hoài tin tưởng với sức ăn của Hàn tổng chắc chắn sẽ không để đến 10 ngày.
Ăn thử xong, mấy người Tần Hoài lục tục trở về khách sạn. Tần Hoài thử thêm WeChat của Đồng Đức Yến qua nhóm chat, đối phương gần như là duyệt ngay lập tức. Sau khi Tần Hoài gửi cho ông ấy một cái icon chào hỏi, Đồng Đức Yến cũng trả lời một câu chào bình thường. Vô cùng lễ phép, khác hoàn toàn với tiếng đồn tính khí nóng nảy, xem ai cũng không vừa mắt.
Ngay khi Tần Hoài đang suy nghĩ nên gửi tin nhắn gì cho Đồng Đức Yến, để tiện lưu lại ấn tượng tốt đẹp, đến lúc đó đi Bắc Kinh ăn cơm, thì Tang Lương đến phòng Tần Hoài chơi.
Nói đúng ra không phải là qua chơi, là tới bàn bạc công việc hỗ trợ ngày mai.
Mặc dù tính cách Tang Lương nhanh nhẹn, nhưng làm việc cũng ổn thỏa như sư phụ hắn Tang Mục, kỹ thuật vượt qua kiểm tra, đao công như hắn nói có thể miễn cưỡng xưng là tiểu vương tử đao công.
Ngày mai Tần Hoài chỉ có một mình Tang Lương làm trợ thủ, tuy rằng chỉ cần làm ba món Điểm Tâm, nhưng luận về khối lượng công việc thì không nhẹ hơn so với Tang Mục và Đồng Đức Yến. Tang Lương hôm nay đã ra tay với Tần Hoài, nhưng hắn không chắc chắn lắm nội dung công việc ngày mai có hoàn toàn giống với hôm nay hay không, thời điểm xuất hàng số lượng lớn với thời gian thử nghiệm có giống nhau hay không, bởi vậy đặc biệt tới cửa hỏi rõ ràng.
Tần Hoài không ngờ Tang Lương lại chuyên nghiệp như vậy, trong chốc lát hắn cũng không trả lời được. Bởi vì Tần Hoài cũng là lần đầu tiên tiếp nhận yến hội, lúc xuất hàng số lượng lớn, nghiêm khắc khống chế thời gian cũng có, nhưng thật sự chưa từng phối hợp với người khác.
Bị Tang Lương hỏi hai giây sau, Tần Hoài quyết định xin Đồng Đức Yến giúp đỡ.
Vừa nhìn Đồng Đức Yến đã biết rất hiểu về bữa tiệc, đó là thời gian ra món ăn, cực kỳ chuyên nghiệp.
Hơn nữa khiêm tốn thỉnh giáo bằng hữu mới quen, cũng là một phương pháp tốt để kéo gần quan hệ giữa hai người.
Tần Hoài không chút do dự, lấy điện thoại di động ra bắt đầu soạn tin nhắn.
LVQ8371