"Có ạ." Tần Hoài đáp, "Nếu chị không chê, chỗ này đang có mẻ làm thử đầu tiên gồm Tam Đinh Bao, Bánh Bao Tửu Nhưỡng và Tứ Hi Thang Đoàn. Tứ Hi Thang Đoàn vẫn đang là viên sống cần phải luộc, Bánh Bao Tửu Nhưỡng thì có lẽ hơi nguội rồi, Tam Đinh Bao... hình như còn mấy cái bánh sống, chắc chị phải đợi vài phút để tôi hấp cho chị."
Mấy cái Tam Đinh Bao hấp chín ban nãy đã bị Tang Lương ăn sạch rồi.
Vương Tĩnh nghe xong hai mắt sáng rực, nhưng vẫn nấn ná hỏi: "Có mì không?"
"Mì thì phải đợi lâu hơn một chút ạ, mì kéo tay phải làm tại chỗ."
Nụ cười của Vương Tĩnh càng thêm mãn nguyện: "Không vội, vừa hay tôi cũng muốn nếm thử xem Tam Đinh Bao với Tứ Hỉ Thang Đoàn mùi vị ra sao. Chậc, cái thân đi giảm cân nên ăn uống cứ nơm nớp lo sợ, lát nữa vào tiệc tôi cũng chả dám đụng đến mấy món tinh bột này đâu."
Trong tiệc không dám ăn nhưng trốn trong bếp thì dám ăn đúng không? Vương tổng đúng là quá am hiểu đạo lý giảm cân.
"Vậy xin hỏi Vương tổng chị muốn ăn mì hay là...?"
"Ăn hết, lát nữa lão Hàn nhà tôi cũng tới, tôi ăn không hết thì ổng ăn."
Tần Hoài hiểu ngay: "Dạ được, tôi sẽ nấu nhiều một chút."
Vương Tĩnh vô cùng hài lòng gật đầu, cảm thấy Trần Công quả nhiên không lừa mình, vị Tiểu Tần sư phụ này đúng là một người tinh tế, chỉ nghe sơ qua đã hiểu ngay ẩn ý của người khác.
10 phút sau, Vương Tĩnh khoác trên mình váy LV, áo măng tô Burberry, khăn choàng Gucci, xỏ giày Valentino, đeo vòng tay Cartier, dây chuyền Tiffany, xách túi Hermes, đang vô cùng thuần thục ngồi xổm ngay cửa bếp, một chân để trước, một chân để sau, nửa người hơi rướn lên để tiện quan sát người đi lại ngoài cửa.
Một tay bưng bát mì, một tay cầm đũa, tư thế vô cùng vững chãi, bắt đầu xì xụp ăn lấy ăn để như bão cuốn.
Tần Hoài ngồi xổm cạnh cô ấy, hoàn toàn hòa nhập vào bầu không khí đó, ăn thêm một bát Trường Thọ Diện nữa.
Tang Mục đang sơ chế thức ăn vô cùng khó hiểu nhìn cảnh tượng trước mắt, phóng ánh mắt "Hôm qua ông thực sự có nhắc Tần Hoài rồi đấy hả" về phía Đông Đức Yến, nhưng đáp lại hắn chỉ là cái nhắm mắt đầy tuyệt vọng của đối phương.
Tang Lương nóng lòng cất giọng hỏi Tang Mục: "Sư phụ, tôi có thể..."
Đừng có mol”
Ở cửa bếp, Vương Tĩnh ăn như rồng cuốn hổ vồ, húp xì xụp xong xuôi một bát mì vô cùng sảng khoái, sau đó cô đứng dậy húp nước dùng, không quên chia sẻ kinh nghiệm với Tần Hoài: "Lúc ăn mì thì có thể ngồi xổm, nhưng đến lúc húp nước cuối cùng thì nhất định phải đứng lên, nếu không nước canh sẽ không trôi xuống được đâu."
"Hồi trước khi quen lão Hàn, tôi từng làm phục vụ ở nhà hàng quốc doanh. Bếp của nhà hàng quốc doanh hồi đó không rộng rãi như mấy nhà hàng bây giờ, nhưng cách bố trí thì cũng na ná nhau. Thi thoảng chúng tôi lén lút ăn vụng, không thể đem ra ngoài ăn, cũng không thể chui vào bếp làm vướng chân các sư phụ nấu nướng, quan trọng nhất là quần áo trên người không sạch sẽ, sợ làm bẩn bếp, thế là cứ ngồi xổm ở cửa mà ăn."
"Chỗ ngồi này, tư thế này là chuẩn bài nhất đấy, kinh nghiệm tôi đúc kết được sau mấy năm ngồi xổm lận. Ngồi đây vừa có thể quan sát tình hình bên ngoài, lỡ có người tới thì lập tức đứng dậy đặt bát xuống là phi ra ngoài được ngay. Dựa theo góc mở cửa thì người ngoài lại rất khó để ý tới góc khuất này, không sợ bị ai bắt quả tang đang ăn vụng bên trong, cực kỳ an toàn luôn."
"Quả đúng là vậy." Tần Hoài bày ra vẻ mặt vô cùng khiêm tốn lĩnh giáo, "Quá là thực tế, sau này lúc tôi lén nấu đồ ăn cho em gái tôi, tôi cũng phải bảo con bé thử tìm góc độ này xem sao."
"Nhưng mà nhà ăn cộng đồng của tôi vách bằng kính trong suốt, bên ngoài vốn đã có thể nhìn xuyên qua cửa sổ thấy hết bên trong bếp rồi, góc độ này liệu có..."
"Kiểu gì cũng có điểm mù thôi." Vương Tĩnh truyền đạt lại đầy kinh nghiệm, "Cứ theo cách này, kiểu gì cũng tìm ra được điểm mù."
"Cảm ơn Vương tổng."
"Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ."
Húp cạn nước mì, Vương Tĩnh từ một nữ phục vụ nhà hàng quốc doanh nháy mắt biến lại thành Vương tổng đã nghỉ hưu, vuốt ve lại quần áo trên người, bình thản bước ra cửa bếp trêu chọc con trai, sau đó nhường lại vị trí cho Hàn Quý Sơn.
"Túc ăn thì tém tém lại một chút, kẻo trưa lại ăn không nổi." Vương Tĩnh nhắc nhở.
"Biết rồi, biết rồi." Hàn Quý Sơn gật đầu, sau đó cũng bắt đầu xì xụp ăn lấy ăn để như bão cuốn.
Tần Hoài mỉm cười thân thiện với Trần Công: "Trợ lý Trần, làm một bát mì không?"
Trần Công nhìn lướt qua Hàn Quý Sơn trước, thấy Ông Chủ đang ăn ngấu ăn nghiến, hắn suy nghĩ hai giây rồi gật đầu.
Thấy Hàn Quý Sơn và Trần Công đều đã có phần ăn, Tần Hoài bèn quay lại bàn bếp tiếp tục làm Điểm Tâm. Hắn tới sớm nên khá rảnh rỗi là thật, nhưng hôm nay là tiệc sinh nhật, là ngày phải làm việc, hắn không thể nào giống như hôm qua kéo Trần Công lại dò hỏi chuyện phiếm được.
Còn về việc tại sao ban nãy lại phải ngồi xổm ở cửa ăn mì với Vương Tĩnh...
Tần sư phụ vẫn chưa no bụng cảm thấy ăn cùng Vương tổng một bát thì chị ấy sẽ ăn uống ngon miệng hơn.
Tang Lương thấy Tần Hoài đã quay lại với công việc, hắn cũng bắt tay vào làm việc.
Hiệu suất làm việc của Tang Lương rất cao, đống nguyên liệu cần sơ chế đã được thái xong từ lâu, thứ hắn đang thái lúc này là phần nguyên liệu làm dôi ra so với định lượng của bữa tiệc sinh nhật.
Làm dư ra một chút chắc chắn không sai đi đâu được, Hàn tổng kiểu gì cũng xử lý hết.
LVQ8371