Những năm trước, cho dù vào ngày mừng một Tết có một số ít người may mắn được chia Điểm Tâm mang về, thì cũng thường là vào buổi chiều.
Rất nhiều người sáng sớm ăn sáng xong liền xách đồ xuất phát, sau đó cứ ngồi tán gẫu mãi, tán gẫu đến tận chiều.
Đông người quá thì ra ngoài sân tán gẫu.
Chỉ cần là có chút dây mơ rễ má không quá mức hoang đường, Tần Gia đều sẽ bao hai cái bánh bao, dù sao cũng không thể để người ta đi chúc Tết mùng một mà phải vác bụng đói đi về.
Sở dĩ hai năm trước người họ hàng không tên tuổi kia ngay cả cái bánh bao cũng chẳng vớt vát được, là bởi vì thật sự quá mức không có dây mơ rễ má gì.
Kết hợp với tin tức nhà nhà trong thôn đều được tặng Tứ Hi Thang Đoàn vào tối qua, rất nhiều người sống ở quanh đó đều đánh hơi được sự bất thường của năm nay.
Người ở các thôn lân cận lập tức hành động, những nhà vốn dĩ mùng một Tết rảnh rỗi không có việc gì làm, căn bản không định đến Tần Gia hóng hớt, nay đều bắt đầu lục lọi trong nhà tìm kiếm món quà thích hợp để mang đến chúc Tết.
Dù sao cũng chẳng có việc gì làm, không bằng qua đó thử vận may xem sao.
Thấy người đến đông, nghĩ bụng dù sao trong nhà cũng dùng nồi lớn, nồi lớn luộc Tứ Hỉ Thang Đoàn rất tiện. Làm Tứ Hỉ Thang Đoàn tuy chủ yếu là cày độ thuần thục pha trộn nhân bánh, nhưng luộc Tứ Hỉ Thang Đoàn cũng có thể cày độ thuần thục căn chỉnh lửa, nặn bánh trôi lâu rồi cũng phải luộc vài nồi để đổi gió, Tần Hoài dứt khoát luộc luôn hai nồi to bự, trực tiếp chia cho đám họ hàng xa đến nhà chúc Tết.
Bát trong nhà không đủ cũng chẳng sao, đi vào trong làng mượn là được.
Sáng mùng một xách theo gói quà lớn Vượng Vượng vốn định mua cho bọn trẻ ở nhà ăn, bỗng dưng nảy sinh ý định đến Tần Gia chúc Tết, vừa vào cửa đã được phát ngay một bát Tứ Hi Thang Đoàn. Một bát đầy ắp bốn viên, cắn một ngụm chỉ thấy ngon đến mức như muốn thăng tiên tại chỗ, khiến người dân vốn chỉ đơn thuần sống ở thôn bên cạnh, thậm chí còn chăng biết mình tính là họ hàng kiểu gì cũng phải khiếp sợ.
Hóa ra, đây mới là cảm giác của ngày Tết sao?
Người dân này không ngờ mình đã 47 tuổi rồi, mà vẫn có thể cảm nhận được cái cảm giác niềm vui từ trên trời rơi xuống y hệt như hồi nhỏ mùng một Tết đi chúc Tết nhà người khác, được người dân nhiệt tình khá giả nhét cho một nắm đậu phộng.
Người dân này nhìn trong sân ngoài ngõ, mọi người đồng loạt bưng bát vừa ăn vừa nói chuyện phiếm, người ăn xong còn lưu luyến không rời húp nốt chút nước bánh trôi, chỉ cảm thấy hôm nay thật sự là một ngày mùng một Tết vô cùng náo nhiệt.
Quả thật là đến đúng chỗ rồi!
"Ăn xong để bát ở đây nhé, đừng vứt lung tung." Thím nhà Lân Cư cũng tự kiếm việc cho mình làm, nhân tiện kiếm luôn việc cho mấy đứa nhỏ nhà mình — —
Rửa bát.
Đây đúng là một công việc ngon nghẻ, bữa tối Tứ Hỉ Thang Đoàn của cả nhà tối nay hoàn toàn trông cậy vào số bát đũa mà bọn nhỏ rửa được rồi.
Người dân nọ bưng bát, cũng chẳng biết nên tìm ai để nói chuyện phiếm, bèn tìm người có giọng nói to nhất rồi đứng ké sang bên cạnh, bắt đầu hóng Bát Quái.
Đứng ngay trước mặt ông ấy là một cô bé nhìn rõ là học sinh, trên tay bưng cái bát to tổ chảng, hóng chuyện cực kỳ chăm chú.
Trong nhà, Tần Nãi Nãi cầm cuốn sổ nhỏ dùng để kiểm kê đi ra, tóm lấy một người họ hàng xa lơ xa lắc mà bà quen biết:
"Tú Bình à, cháu ra bảo với mấy người đến sau, bảo bọn họ đừng mang hoa quả tới nữa nhé. Năm nay trong nhà thật sự có quá nhiều hoa quả ăn không hết rồi, Hoài Hoài có cậu bạn gửi cả mấy chục thùng hoa quả tới cơ."
"Chỉ cần không phải hoa quả thì cái gì cũng được."
"À đúng rồi, cháu có quen ai biết băm thịt không, giới thiệu cho bà hai người. Bên chỗ Hoài Hoài lại không đủ người phụ việc rồi, phí giới thiệu là hai túi bánh trôi nhé."
"Tứ Hỉ Thang Đoàn lại ra lò rồi, bát đâu, còn bát không? Trong bếp hết bát rồi."
“Thêm hai người múc bánh trôi nữa đi."
"Thím ba ơi, bảo con trai con gái nhà thím rửa bát nhanh lên chút, đang chờ dùng đấy!"
"Lạc Lạc, cháu cũng đừng đứng chơi nữa, đừng hóng Bát Quái nữa. Cháu đi xuống cuối làng sang nhà Cửu Thúc công hỏi xem có còn bát không, có thì mang hết qua đây, bảo bọn họ tối nay sang ăn."
"Đại Cữu của Lạc Lạc à, ông chưa vội về đúng không? Chưa vội thì vào bếp phụ một tay đi, đang thiếu người, có ai biết thái rau không? Không cần người chuyên băm thịt đâu, biết dùng dao băm nhỏ các loại hạt và mứt hoa quả là được, thêm mấy người khỏe mạnh vào bửa củi nữa. Đều có cả đúng không, mau vào bếp đi!"
"Tôi nhớ hai hôm trước chẳng phải có một cô bé rất giỏi nhóm lửa sao? Còn phụ Hoài Hoài nhóm lửa trong bếp nữa, sao hôm nay không tới? Chẳng lẽ Tết chưa về à? Về rồi, ở nhà không qua đây á. Bây giờ gọi con bé qua, chắc phiền lắm nhỉ. Không phiền á? Không phiền thì mau gọi qua đây đi, đang thiếu người, thực sự rất thiếu người đấy."
Mùng một Tết Tần Nãi Nãi mới chỉ cầm cuốn sổ nhỏ kiểm kê quà Tết của đủ mọi thể loại họ hàng xa xách đến nhà, sang mùng hai Tết bà đã hóa thân thành tổ trưởng, gào khản cả cổ đi khắp nơi bắt họ hàng ruột thịt vào làm việc.
Không phải là họ hàng không quen biết thì không yên tâm, mà là họ hàng ruột thịt sai vặt thuận tay hơn, có bảo đảm, không có chuyện làm được một chốc đã lười biếng trốn việc hay ăn vụng.
Chứ cái kiểu đấy mà bị bắt quả tang tại trận, sang năm làm sao còn mặt mũi đến nhà chúc Tết để húp Điểm Tâm nữa.
Đại Cữu của Tần Hoài cũng sợ ngây người.
LVQ8371